watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8872 Lượt

như thế nào, chỉ có điều khi đó ông vẫn đang mờ mắt trước tình yêu nên không để vào tai.
Cô gái này, tấm lòng lương thiện, không giống Bạch Mộ Mai.
– Buổi chiều hai bác đã ăn đồ lót dạ nên không thấy đói. Con ngồi đi. – Ông Khang Vân Lâm kéo ghế cho Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn mỉm cười, nhanh nhẹn lấy ra hai quả táo mang vào phòng vệ sinh rửa, sau đó lấy dao gọt vỏ. Gọt xong, cô đưa cho bà Lý Tâm Hà trước.
Ngơ ngác trước hành động của cô, bà Lý Tâm Hà sững sờ nhìn Bạch Nhạn.
– Con nó đưa cho, bà mau cầm lấy đi! – Ông Khang Vân Lâm khẽ đẩy bà.
Bà nhận lấy, cầm miếng táo trong tay như phải bỏng.
– Bác Khang, chuyện của Khang Kiếm, bác đã nghĩ được cách gì chưa ạ? – Gọt táo cho ông Khang Vân Lâm xong, Bạch Nhạn mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc đi thẳng vào vấn đề.
Ông Khang Vân Lâm lắc đầu:
– Bác mới chỉ nghe ngóng bên Sở Công an tỉnh, Hoa Hưng khai rằng hắn ta đã tặng nhà, xe và tiền cho Khang Kiếm, không biết thật giả thế nào, bây giờ Viện Kiểm sát đang tìm chứng cứ và xác minh. Nói thật, bác không tin Khang Kiếm sẽ làm chuyện ngu ngốc, nhà bác không thiếu tiền, nhà và xe nó đều có.
Bạch Nhạn trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Bác trước là bí thư Sở Tư pháp, quản lý bên Ủy ban Kỷ luật và Viện Kiểm sát, có thể hỏi thăm được tình hình hiện giờ của Khang Kiếm không ạ?
Ông Khang Vân Lâm cười khổ:
– Bác bây giờ là phượng hoàng thất thời, còn không bằng một con gà, huống hồ chuyện này do đích thân chủ tịch tỉnh Lục can thiệp, ai mà chẳng lo cho cái mũ ô sa trên đầu mình.
– Chủ tịch Lục ạ?
– Chính là bố của Lục Địch Phi.
Bạch Nhạn gật đầu:
– Cái gọi là lấy chứng cớ nghĩa là thế nào ạ?
– Tức là xác minh với tất cả những người có liên quan, cũng có thể sẽ hỏi tới con đó. Kiếm Kiếm có dặn con điều gì không?
– Anh ấy bảo con nhớ rằng con là vợ cũ của anh ấy, tất cả tài sản đều là của con nên có, không liên quan gì đến anh ấy.
Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà đưa mắt nhìn nhau, Kiếm Kiếm đang bảo vệ con bé?
– Hai đứa bây giờ… là quan hệ gì? – Không nhịn được nữa, Bà Lý Tâm Hà nêu ra nghi vấn trong lòng.
Bạch Nhạn mỉm cười nhẹ nhàng:
– Nếu con nói bọn con đang yêu nhau, bác Lý, bác có giận không?
– Nếu hai đứa yêu nhau thì đã không ly hôn. – Bà Lý Tâm Hà hổ thẹn nhíu mày, không hiểu đầu đuôi thế nào.
Bạch Nhạn chỉ cười không đáp rồi quay sang nói chuyện với ông Khang Vân Lâm thêm một lát. Biết được họ đang đợi điện thoại của mấy ông bác ở Bắc Kinh, cô bèn cáo từ, nói ngày mai sẽ tới thăm họ.
– Con bé đó đang giở trò gì thế? – Đợi cô về rồi, bà Lý Tâm Hà hỏi ông Khang Vân Lâm.
– Đừng nghĩ xấu cho người khác, Kiếm Kiếm bảo vệ con bé như vậy, chứng tỏ quan hệ giữa hai đứa nó rất tốt.
Bà Lý Tâm Hà định nói con bé

đó cũng biết mê hoặc người khác giống mẹ nó, nhưng nhìn khuôn mặt tiều tụy của ông Khang Vân Lâm, những lời định nói ra lại nuốt vào trong.
Ra khỏi thang máy, Bạch Nhạn ngồi xuống sofa trong đại sảnh, lấy điện thoại ra tìm số máy của Lục Địch Phi rồi nhấn nút gọi.
Điện thoại vừa kết nối đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt ở phía bên kia.
– Cô nhóc, nhớ anh à? – Giọng Lục Địch Phi nghe đầy hứng khởi.
– Chúc mừng thị trưởng Lục nhé! – Bạch Nhạn cười – Có phải em chúc muộn rồi không?
– Không muộn – Lục Địch Phi hạ giọng – Người khác chỉ toàn nịnh bợ, chỉ có lời chúc mừng của cô nhóc là chân thành nhất.
– Vậy anh ra ngoài đi, em chúc mừng riêng cho anh?
– Bây giờ á? – Lục Địch Phi kinh ngạc.
– Vâng, cơm Tây, cơm Tàu tùy anh chọn, ví em đã sẵn sàng đổ máu rồi đây.
Lục Địch Phi cười sảng khoái:
– Cô nhóc, hôm nay anh phải hoàn thành vụ ra mắt này, tối mai chúng ta chúc mừng riêng. Nhưng anh không nỡ để ví tiền của em phải đổ máu, người giúp việc nhà anh nấu ăn rất ngon, đến nhà anh ăn thì thế nào?
– Được, tuân lệnh thị trưởng Lục. – Bạch Nhạn vui vẻ nhận lời, không chút ngại ngùng.
– Cô nhóc ơi, anh như đang bồng bềnh trên mây, em gọi anh một tiếng để anh xác định lại xem đây có đúng là sự thật không?
– Thị trưởng Lục, chúc anh tiền đồ xán lạn, đời đời kiếp kiếp, vạn thọ vô cương. – Bạch Nhạn nói một cách ranh mãnh.
***
Hai mươi tư tiếng, mỗi giờ mỗi phút mỗi giây, như vốc cát nắm trong bàn tay, từ từ lọt qua kẽ tay chảy xuống.
Khang Kiếm đứng bên cửa sổ, ngước nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời đêm. Anh không rõ hôm nay là ngày mùng mấy tháng Chạp, có lẽ đã sắp đến Tết ông Táo, loáng thoáng nghe thấy một vài tiếng pháo từ xa vọng lại. Đêm đông lạnh giá, bầu trời trong veo, ánh trăng vô cùng sáng tỏ.
Còn nhớ trong các bài văn hồi trung học, để thể hiện nỗi nhớ nhung, các tác giả luôn thích dùng ánh trăng để so sánh, Khang Kiếm cảm thấy đúng là một đám văn nhân không bệnh tự rên. Giờ đây, lặng lẽ đứng một mình, anh mới thật sự hiểu được, khi nỗi nhớ dâng lên như thủy triều, không thể trút bầu tâm sự, cũng chỉ có thể gửi gắm vào ánh trăng trên trời cao.
Không phải là hưng phấn, mà là sự gửi gắm trong bất lực.
Giữa đất trời bao la rộng lớn lại chỉ có một vầng trăng, dù cách xa bao nhiêu, chỉ cần ngẩng đầu lên là chúng ta có thể nhìn thấy cùng một vầng trăng.
Anh nhớ Bạch Nhạn da diết, giờ đây nhớ cô là niềm an ủi duy nhất của anh.
Hiện giờ chỉ là nghỉ ngơi tạm thời. 24 giờ qua, Khang Kiếm liên tục bị thẩm tra. Thời gian đã trôi qua bao lâu, anh thực sự không rõ.
Trước khi vào phòng, đồng hồ, điện thoại, ví tiền, thắt lưng và dây giày của anh đều đã bị tịch thu. Trước đây khi tiến hành song quy, có người không chịu nổi việc từ trên mây ngã nhào xuống dưới vực thẳm nên tinh thần suy sụp, đã từng có quan chức làm những chuyện cực đoan như nhảy lầu tự tử, dùng dao lam cắt cổ tay hay dùng thắt lưng treo cổ… Cho nên bây giờ Viện Kiểm sát áp dụng các biện pháp phòng ngừa hết sức chặt chẽ.
Khang Kiếm gọi đùa mình là người nguyên thủy, tính thời gian chỉ dựa vào mặt trăng và mặt trời. Lúc anh tới đây là buổi chiều, bây giờ là đêm ngày thứ hai. Khi những người tra hỏi anh ra ngoài ăn tối, anh có mười phút hoạt động tự do. Mười phút này, cũng phải tranh thủ hết mức.
Tra hỏi không tính đến mặt thuận tiện.
Lúc đầu Khang Kiếm định thừa nhận việc nhận nhà và xe, nhưng đột nhiên lại mọc ra việc Bạch Nhạn nhận hai triệu tệ, anh cảm thấy sự việc thật kỳ lạ. Anh tự nói với mình, phải thật bình tĩnh. Rất nhiều người sau khi mất đi tự do, luân phiên bị hành hạ bởi việc không ngủ không nghỉ, thần trí rối loạn, sẽ khai ra hết những chuyện còn chưa rõ thực hư hòng mong được giải thoát, nhưng lại không biết làm như vậy chính là đẩy mình vào biển lửa. Anh không thể như vậy, anh phải chống cự, anh chỉ cho phép mình được xa Bạch Nhạn mười ngày. Anh vẫn còn mấy chục năm nữa, phải kiếm tiền để cưng chiều Bạch Nhạn, phải cùng cô sinh con đẻ cái, phải cùng cô làm rất nhiều rất nhiều chuyện ngọt ngào, ấm áp.
Hai triệu tệ, đủ khiến anh ngồi tù mọt gông.
Anh phân tích, hai triệu tệ này, hoặc do Hoa Hưng cùng người nào đó giá họa cho anh, hoặc là Bạch Nhạn đã nhận, tức là có ẩn tình gì khác. Chuyện gì cũng cần có chứng cớ, không thể chỉ dựa vào lời tố cáo của một bên đã phán quyết bừa bãi. Khi chưa nhìn thấy chứng cứ xác thực thì không thể thừa nhận.
Nghĩ kỹ, Khang Kiếm dứt khoát không thừa nhận cả nhà và xe, từ đầu chí cuối chỉ nói đúng một câu: Các ông có đầy đủ chứng cứ rồi thì cứ định tội tôi đi, những điều khác tôi không có gì để nói.
Ông Lưu tức giận đập bàn chửi mắng. Ông ta đã hỏi cung vô số Đảng viên, mấy phần tử tham ô nhận hối lộ này, đừng tưởng trước khi vào thì tinh thần ngùn ngụt, sau khi vào đây rồi thì còn hơn cả kẻ phản bội, rối rít luôn mồm, chưa tới mười tiếng đã dễ dàng dứt điểm. Cái tên Khang Kiếm con ông cháu cha này, ông ta tưởng rằng cũng chỉ là con hổ giấy, không ngờ lại thật sự khó nhằn!
Ông ta báo cáo lên sếp, sếp cũng tặc lưỡi, nói hôm nay có người bên Viện Kiểm sát Tối cao ở Bắc Kinh gọi điện tới nói đỡ cho Khang Kiếm, ông Khang Vân Lâm là cựu bí thư Sở Tư pháp, trong mảng chính trị pháp luật này có rất nhiều người từng là cấp dưới của ông, làm người đừng tuyệt tình quá. Có điều sếp lớn trên tỉnh cũng đang theo dõi vụ án này, đúng là khó xử!
Sếp nói qua loa xong, lại đẩy quả bóng sang ông Lưu.
Đứng trong sân hút hết một bao thuốc, ông Lưu đứng dậy đi vào trong nhà, lòng đã quyết, không được đắc tội ai hết, án này của Khang Kiếm chắc chắn phải ngồi tù, nhưng vấn đề là tù bao nhiêu năm, không thể làm mạnh tay quá.
Khóa mở ra, Khang Kiếm đang ngồi cạnh bàn nhắm mắt nghỉ ngơi. Gần ba mươi tiếng đồng hồ không chợp mắt, nhưng vì còn trẻ nên Khang Kiếm vẫn chịu được.
– Khang Kiếm, anh thật sự không nói gì phải không? – Ông Lưu gõ vào bàn khiến Khang Kiếm mở choàng mắt ra.
– Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. – Khang Kiếm vẫn câu nói đó.
Ông Lưu cười khẩy, kéo ghế ngồi đối diện với anh:
– Anh tưởng rằng cứ giữ im lặng là chúng tôi không định được tội của anh sao?
Khang Kiếm không đáp, chỉ bình thản nhìn ông ta.
– Ngày mai chúng tôi sẽ tới Tân Giang thu thập chứng cứ, sau khi

Trang: [<] 1, 131, 132, [133] ,134,135 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT