|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Nhạn, mày nhớ kĩ những gì mày nói hôm nay, sau này đừng có rớt giọt nước mắt nào trước mặt tao.
Bạch Nhạn hờn dỗi cong môi, nhẹ nhàng nói:
- Mẹ, mẹ đã nhìn thấy con khóc chưa? Con là con vi khuẩn ngoan cố, bách độc bất xâm, kháng thuốc cực mạnh.
- Bạch Nhạn, mày nói nhiều quá rồi đấy.
Bà Bạch Mộ Mai nhắm mắt lại, cầm túi xách tao nhã đi xuống lầu.
Tiệm cà phê ánh đèn mờ ảo, ngọn nến thả trên bàn lập lòe sáng. Bạch Nhạn ngồi thu lu trên sofa, ở một góc không ai nhìn thấy được, nước mắt bỗng tràn mi.
Hoa Hồng Giấy – Chương 03
Sóng ở đáy sông
“Phụt”, âm thanh vang lên, pháo hoa rực rỡ nổ trên đầu Bạch Nhạn, giấy vụn và cánh hoa như cơn mưa hoa tầng tầng lớp lớp rơi xuống. Cô giật mình nép vào lòng Khang Kiếm, ánh đèn trong hội trường quét sáng mặt đất. Tiếng vỗ tay, tiếng cười nói rộn rã khắp nơi.
Khang Kiếm mỉm cười gật đầu chào mọi người, dắt Bạch Nhạn bước qua cổng hoa, bước lên sân khấu.
Ông Khang Vân Lâm đại diện gia đình cô dâu chú rể nói lời cảm ơn quan khách.
Trước đám cưới, Khang Kiếm đưa Bạch Nhạn lên tỉnh gặp người nhà anh. Trước bố mẹ chồng ngôi cao chót vót, Bạch Nhạn ít nhiều có chút dè dặt, dù trên mặt không thể hiện gì. Khang Kiếm không đưa cô về nhà mà đưa cô tới văn phòng của ông Khang Vân Lâm ở Tỉnh ủy. Ông đang tiếp một đoàn khách từ New Zealand tới, buổi trưa phải ăn cơm cùng họ. Nghe nói Bạch Nhạn đến, ông liền bảo thư ký đi thay mình.
Ông Khang Vân Lâm hơi phát tướng, tóc rụng khá nhiều, nói chuyện hào sảng, trên gương mặt đầy đặn vẫn thấp thoáng dấu vết của vẻ tuấn tú năm xưa. Khang Kiếm không giống ông lắm, nhưng điệu bộ cử chỉ phảng phất hình bóng của ông.
Bữa trưa đặt ở nhà khách nhỏ của Tỉnh ủy, ông Khang Vân Lâm chọn món. Ông hiền từ gắp thức ăn cho Bạch Nhạn, hỏi chuyện công việc của cô và tình hình của bà Bạch Mộ Mai, thân thiết như một vị trưởng bối đức cao vọng trọng. Những lo lắng lúc trước của Bạch Nhạn tan biến thành mây khói.
Ăn cơm trưa xong, ông Khang Vân Lâm bảo Khang Kiếm đưa Bạch Nhạn về nhà ở mấy hôm, Khang Kiếm nói thành phố nhiều việc, mẹ lại không có nhà, ở khách sạn một đêm rồi mai về luôn.
Buổi tối, ông Khang Vân Lâm cùng bọn họ đi xem kịch nói. Lúc ra về, đi ngang qua tiệm trang sức Lão Phượng Tường, ông vào đó mua cho Bạch Nhạn một cái lắc tay bằng đá quý. Lại lấy trong túi ra một bao lì xì đỏ, coi như quà cho lần đầu gặp mặt. Tất cả mọi thứ đều hết sức truyền thống.
Chỉ tiếc không gặp được mẹ của Khang Kiếm – bà Lý Tâm Hà, nghe nói bà không được khỏe, đi dưỡng bệnh ở Bắc Kinh.
Bạch Nhạn hỏi Khang Kiếm là bệnh gì, Khang Kiếm lúc đó đang nghe điện thoại, không nghe rõ cô hỏi nên cũng không trả lời.
Bạch Nhạn thầm nghĩ bệnh này chắc chắn không nhẹ, bởi vì bà vắng mặt trong lễ cưới của đứa con trai duy nhất.
Lại một tràng vỗ tay như sấm dậy vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Bạch Nhạn. Ông Khang Vân Lâm đã phát biểu xong, tiếp đó người chủ hôn mời bà Bạch Mộ Mai cùng lên sân khấu.
Bạch Nhạn hít sâu theo thói quen, cánh tay đang khoác tay Khang Kiếm thoáng run rẩy.
Tiếng người huyên náo bỗng im bặt như thủy triều vừa rút, cả hội trường tĩnh lặng như đêm khuya. Bà Bạch Mộ Mai mặc một bộ sườn xám nhung màu đen hở vai, choàng một chiếc khăn san màu đen đính kim tuyến, tóc búi sau gáy, cài một cây trâm vàng kiểu cổ, bước đi uyển chuyển, thoáng mỉm cười bước lên sân khấu.
Tới trước mặt Bạch Nhạn, bà dừng bước, ân cần vuốt nhẹ má cô, sau đó ôm lấy cô như không nỡ rời xa, đôi mắt phượng lấp lánh ánh lệ.
– Khang Kiếm, con hãy chăm sóc Nhạn Nhạn thật tốt. – Tiếp đó, bà quay sang dặn dò Khang Kiếm.
Nói xong, bà tao nhã xoay người, đứng bên cạnh ông Khang Vân Lâm như một chú chim nhỏ e ấp.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Ánh mắt sắc bén của ông Khang Vân Lâm như mặt hồ rộng lăn tăn gợn sóng, sự xao động lâu ngày không gặp không cách nào che giấu được sóng nước bồng bềnh ấy.
Bạch Nhạn cảm thấy vai diễn đã thay đổi, nhân vật chính tối nay là ông Khang Vân Lâm và bà Bạch Mộ Mai, cô và Khang Kiếm chẳng qua chỉ là phù dâu và phù rể của bọn họ mà thôi.
Không biết Khang Kiếm thế nào, dù gì cô cũng đã quá quen với tình huống này. Bà Bạch Mộ Mai xuất hiện ở đâu thì sẽ thành tâm điểm ở nơi đó, những người khác đều trở thành một cái ghế, một cái bàn, một bông hoa, một cái cây, một ngọn cỏ làm nền cho bà mà thôi.
Bạch Nhạn hơi đảo mắt liếc Khang Kiếm. Khang Kiếm nhếch mép, nét mặt không lộ cảm xúc gì, không phát hiện được là vui hay buồn.
– Nhạn, mẹ cậu chính là Trương Mạn Ngọc trong phim Tâm trạng khi yêu, không, là Đặng Tú Văn trong phim Trường hận ca, giai nhân tuyệt sắc đấy! Bà ấy đứng ở đó, bọn mình còn có thể sống được sao?
Liễu Tinh đi với Bạch Nhạn tới phòng thay đồ, xúc động than thở.
– Cậu ngưỡng mộ không? – Bạch Nhạn quay người lại, để Liễu Tinh kéo khóa chiếc váy dài sau lưng mình.
Liễu Tinh ngây người, lắc đầu, thành thật đáp:
– Mình vẫn thích mẹ mình hơn, mẹ cậu không ra dáng bà mẹ.
Cô không nghĩ ra từ nào khác.
Bạch Nhạn cong khóe miệng, ngẩng đầu lên, thợ trang điểm dặm phấn giúp cô.
Điện thoại trong túi xách mà Liễu Tinh đang cầm phát ra chuông tin nhắn, cô mở túi, lấy điện thoại đưa cho Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn mở máy, là số máy ở phương xa: “Tiểu Nhạn, hôm nay chắc chắn em rất xinh đẹp, tiếc là anh không được nhìn thấy”.
Bàn tay cầm điện thoại của Bạch Nhạn khẽ run lên.
– Liễu Tinh, chụp cho mình kiểu ảnh, có một người bạn muốn nhìn thấy mình lúc này.
Liễu Tinh lẩm bẩm:
– Mấy người bạn ít ỏi của cậu chẳng phải đều đến dự hết rồi sao?
Bạch Nhạn không trả lời, khuôn mặt tỏ vẻ hạnh phúc để
Liễu Tinh chụp ảnh, sau đó gửi cho số máy vừa rồi. Một lát sau, chuông tin nhắn lại reo, không có chữ nào, không có biểu tượng nào, chỉ có một hàng dấu chấm.
Thay váy xong, hai người đi về phía hội trường, trên hành lang treo một chiếc tivi, trên đó đang phát chương trình dự báo thời tiết. Bạch Nhạn dừng bước, lẩm bẩm:
– Hôm nay Thành Đô 24 độ, ẩm hơn Tân Giang.
– Định đi hưởng tuần trăng mật ở Thành Đô à? – Liễu Tinh hỏi.
Bạch Nhạn lắc đầu:
– Không đi hưởng trăng mật, ngày kia Khang Kiếm phải họp về việc dỡ bỏ bức tường thành cũ, không có thời gian rỗi.
Liễu Tinh bĩu môi:
– Không có thời gian thì kết hôn làm gì? Đem sức lực ấy mà cống hiến cho Đảng luôn đi.
Bạch Nhạn đỏ mặt, quay lại cấu Liễu Tinh:
– Tiểu thư à, hình tượng, hình tượng…
Liễu Tinh lè lưỡi, cười nghịch ngợm, ghé sát vào tai Bạch Nhạn, hơi thở thơm mát:
– Nhạn, mình và mấy chị em tặng cậu một món quà, lát nữa vào động phòng hẵng bóc ra nhé.
Bạch Nhạn thẹn thùng cười, biết đó chắc chắn là trò mèo gì rồi.
Đến tận mười giờ tối tiệc cưới mới kết thúc, tiễn hết khách khứa, Bạch Nhạn cảm thấy đôi chân đã không còn thuộc về mình nữa. Bà Bạch Mộ Mai đã ngà ngà say, cũng may mà ở ngay tại khách sạn này, không cần người đưa về.
Bạch Nhạn và Khang Kiếm ngồi xe hoa trở về nhà mới.
Trước đây Khang Kiếm vốn ở nhà khách thành phố, ba tháng trước, khi xác định quan hệ với Bạch Nhạn, anh liền mua một căn hộ. Căn hộ ở vùng ven thành phố, tiểu khu rất nhỏ, rất yên tĩnh, mười mấy tòa nhà sáu tầng tọa lạc trên thảm cỏ xanh thẫm. Nhà họ ở tầng thượng của một tòa nhà, có một gác xép, phòng khách nhìn ra con sông bảo vệ thành phố này. Bên kia sông là đồng ruộng, rất có hương vị điền viên. Bên ngoài tiểu khu có chuyến xe chạy thẳng tới bệnh viện, Bạch Nhạn đi làm cũng thuận tiện.
Tầng một của nhà mới là phòng khách, phòng ăn, bếp và nhà kho, phòng nghỉ cho khách, tầng hai ngoài phòng ngủ còn có một phòng làm việc. Khang Kiếm nối liền kho và phòng ngủ cho khách thành một phòng rộng rãi.
Lúc đầu, Bạch Nhạn còn không tin được rằng mình sẽ ở trong một căn nhà rộng lớn như vậy. Nơi này không biết lớn gấp bao nhiêu lần giấc mơ của cô. Nhưng cô là người quen giấu kĩ mọi điều, dù trong lòng vui tới nở hoa, trên mặt tuyệt đối không thể hiện vẻ xúc động vì được cưng chiều. Hai người mệt mỏi bước vào phòng, Bạch Nhạn lên lầu tẩy trang, Khang Kiếm vào bếp đun nước.
– Bạch Nhạn. – Khang Kiếm gọi cô. – Em lại đây, anh có chuyện muốn nói với em.
– Vâng thưa sếp!
Bạch Nhạn tươi cười quay người, ngồi cạnh anh trên sofa, mặt nũng nịu như một cô bé con.
– Đã bảo em bao nhiêu lần rồi, không được gọi anh là sếp. – Khang Kiếm cau mày.
– Hồi trước gọi anh là sếp Khang, bây giờ gọi là sếp, ý nghĩa không giống nhau đâu nhé. Sếp Khang là một người xa lạ không thể với tới còn sếp là người thân nhất thân nhất. Trước mặt anh, em chính là đứa bé vụng về, ở mặt nào anh đều có thể lãnh đạo em được, em cam tâm tình nguyện để cho anh lãnh đạo.
Cô áp sát Khang Kiếm, vòng tay qua eo anh, hơi thở ấm áp vờn qua gáy anh:
– Anh… không muốn lãnh đạo em sao?
Đôi mắt đen láy của Khang Kiếm sầm xuống, bàn tay bất giác hướng về phía khuôn mặt đang tươi cười của cô, nhưng nửa chừng bỗng rụt về.
– Bạch Nhạn, ngồi ngay ngắn, anh và em nói chuyện nghiêm túc. – Anh hắng giọng với vẻ không tự nhiên lắm.
– Dạ, – Bạch Nhạn như chú mèo con ngả vào lòng anh, ngáp nhẹ một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




