|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
trước mấy từ “chồng, gia đình, hạnh phúc bền lâu”.
– Vậy chỉ thị đầu tiên trong năm mới mà sếp giao phó là gì?
– Gọi điện cho bố mẹ anh để chúc mừng năm mới.
Bạch Nhạn đưa điện thoại trên tủ đầu giường cho anh. Khang Kiếm ở lại đón năm mới cùng cô, cô không rõ vợ chồng ông Khang Vân Lâm đi về tỉnh hay về nhà ở Bắc Kinh.
Khang Kiếm nhìn cô mỉm cười rồi bấm điện thoại thật.
– Bố, mẹ, chúc mừng năm mới! Con và Bạch Nhạn chúc bố mẹ năm mới sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý, luôn luôn hòa thuận.
Bạch Nhạn chau mày, đúng là sếp có khác, chúc năm mới mà nói toàn những lời sáo rỗng.
– Vâng ạ, ổn định công việc xong con sẽ về tỉnh thăm bố mẹ. – Khang Kiếm cúp máy – Chúng ta cũng gọi điện cho mẹ em nhé?
Bạch Nhạn quay mặt sang chỗ khác, cụp mắt xuống:
– Mẹ phải ngủ ngon để dưỡng da, đừng làm phiền mẹ. Hôm qua em nhắn tin cho mẹ rồi.
– Vậy thì thôi! – Khang Kiếm với điều khiển tắt tivi đi, tiếng pháo bên ngoài dần dần thưa thớt, đất trời cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Tắt đèn ngủ đi, hai người lại rúc vào trong chăn. Nằm trong lòng Khang Kiếm, Bạch Nhạn điều chỉnh tư thế cho thoải mái nhất rồi nhắm mắt lại.
Thực ra cô không đa nghi. Khang Kiếm không đưa điện thoại cho cô để cô chúc mừng năm mới là cô đã đoán được ông bà Khang Vân Lâm vẫn chưa thể chấp nhận cô. Nhưng cô chẳng rảnh rỗi để đi chấp nhặt mấy chuyện này, xin hãy thứ lỗi cho sự ích kỷ của cô!
– Khang Kiếm, ngày mai, à không, hôm nay chứ, em muốn ngủ đến khi nào tỉnh thì thôi. – Cô lẩm bẩm rồi ôm chặt Khang Kiếm, không nhúc nhích.
Chỉ một lát sau, Khang Kiếm đã nghe thấy hơi thở đều đều của cô. Anh trìu mến hôn lên tóc cô, rồi theo hơi thở đều đều của cô, anh cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà rời khỏi Tân Giang vào sáng ngày giao thừa. Lần này Khang Kiếm gặp họa mà vẫn bình yên nên họ hết sức phấn khởi, đòi về tỉnh để đón năm mới và đãi tiệc bạn bè và họ hàng, sau đó mùng Năm tết, cả ba người sẽ tới Bắc Kinh thăm bà ngoại.
Thành ủy Tân Giang bố trí cho ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà hai chiếc xe công vụ, Lục Địch Phi cũng cùng ngồi xe để về tỉnh.
Lúc trả phòng cho bố mẹ, Khang Kiếm nghe quản lý khách sạn nói Bạch Nhạn đã thanh toán hết tiền phòng, anh chỉ mỉm cười, không nói gì.
– Khang Kiếm – Vừa rồi nghe Khang Kiếm nói muốn ở lại Tân Giang đón Tết, bà Lý Tâm Hà thấy trong lòng thật chua xót – Con thật sự không về ăn Tết cùng bố mẹ sao?
Khang Kiếm đẩy chiếc xe lăn, áy náy gật đầu:
– Mẹ, chỉ năm nay thôi ạ. Sau này năm nào con cũng sẽ về nhà sớm đón Tết với mẹ.
Khóe mắt bà Lý Tâm Hà đỏ hoe, oán trách với vẻ không cam tâm:
– Con đừng dối mẹ nữa, trong lòng con, nó quan trọng hơn mẹ.
Nó, chính là Bạch Nhạn. Bà Lý Tâm Hà vẫn không muốn nhắc tới tên cô, nhưng giọng điệu đã không còn hằn học như trước. Khang Kiếm đã đem hết mọi chuyện kể lại rõ ràng cho bà và ông Khang Vân Lâm nghe. Hai ông bà ngồi đó, nửa ngày không nói được lời nào, trong lòng đan xen đủ mọi cảm xúc.
– Mẹ. – Khang Kiếm khom người xuống nhìn bà Lý Tâm Hà – Không phải vì cô ấy đã làm cho con những gì, hay con phải báo đáp những gì. Con chỉ nghĩ cho chính mình thôi. Sang năm là con đã ba mươi mốt tuổi rồi, con không thể lại để lỡ một người con gái con thật lòng yêu thương. Nói thật là con hơi sợ, con muốn giữ chặt cô ấy. Có người đã phát hiện ra điểm tốt của cô ấy, con thật sự sợ người ta sẽ cướp cô ấy đi mất. Mẹ, mẹ thương con thì hãy nghĩ cho con.
– Nó thì có gì là tốt, cùng lắm sau này chúng ta bồi thường về vật chất cho nó. – Bà Lý Tâm Hà lườm Khang Kiếm.
– Cô ấy tốt như thế nào, mẹ đã từng sống chung với cô ấy, mẹ rõ nhất. – Khang Kiếm cười, không thanh minh nhiều. Anh hiểu tính kiêu hãnh của bà Lý Tâm Hà, cho dù trong lòng đã chấp nhận Bạch Nhạn, nhưng ngoài mặt bà cũng sẽ tuyệt đối không thỏa hiệp. Chuyện gì cũng cần phải có thời gian.
– Tâm Hà, chúng ta đi thôi! – Đang đứng cạnh xe, ông Khang Vân Lâm ngoảnh lại gọi.
Đối với việc Khang Kiếm ở lại Tân Giang ăn Tết, ông Khang Vân Lâm không có phản ứng gì lớn. Ông chỉ vỗ vai anh nói một câu, mẹ con họ không giống nhau.
Khang Kiếm cười.
– Vâng ạ, chẳng giống chút nào.
Lục Địch Phi ngồi trên xe nhìn Khang Kiếm, sắc mặt âm trầm.
“Phụt”. Lại một chùm pháo hoa nở rực ngoài cửa sổ, chiếu sáng khắp căn phòng.
Trời đã sáng, Khang Kiếm ngắm nhìn Bạch Nhạn đang say ngủ mà còn bĩu môi, buông anh ra rồi trở mình, cuộn tròn người lại theo thói quen. Anh ôm chặt cô từ phía sau, khiến hai người kề sát vào nhau.
Mùng Một tết, họ ngủ nướng trên giường tới tận chín giờ hơn. Đánh răng rửa mặt xong, theo phong tục Tân Giang, Bạch Nhạn làm hai bát chè trôi nước, Khang Kiếm không quen ăn món chè trôi nước ngọt lịm này, nhưng điềm lành ngày Tết không thể không ăn, anh đành khó nhọc nuốt xuống, khiến Bạch Nhạn bịt miệng cười mãi không ngừng.
Ngày hôm đó, họ như hai con heo lười nhác, ôm lấy tivi hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại ăn.
Khang Kiếm cảm thấy Tái Ông thất mã đúng là một đại hiền triết thời cổ đại. Lần song quy này, không chỉ khiến anh nhìn thấu tấm lòng Bạch Nhạn, mà còn mở ra một cánh cửa để bố mẹ anh có thể tiếp nhận cô. Đồng thời, anh cũng có được bảy ngày phép đúng nghĩa.
Bất kể anh là trợ lý thị trưởng Khang Kiếm hay thị trưởng Khang Kiếm, thì đến kỳ nghỉ Tết, anh đều phải đi chúc Tết như thoi đưa tại các ban ngành, xí nghiệp, nông thôn, căn bản không thể có thời gian ở cùng gia đình. Bây giờ thì tốt rồi, chân đi đôi dép lê lông xù, mồm ăn cá kho vợ nấu, lười nhác ngồi ôm vợ yêu trên sofa, muốn làm gì thì làm.
Tuần trăng mật cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Hôm sau, trời nắng đẹp hiếm hoi. Khang Kiếm giục Bạch Nhạn dậy, nói muốn ra ngoài đi dạo.
Bạch Nhạn thích nhất là đi dạo phố, nhưng lúc ra cửa, cô rất nghiêm túc dặn dò Khang Kiếm, bây giờ chúng ta hơi nghèo, không còn thuộc tầng lớp trung lưu nữa, không thể chi tiêu phóng tay như trước đây. Quần áo có thể thử thỏa thích, nhưng chỉ thế mà thôi.
Khang Kiếm hòa nhã gật đầu:
– Được, lời bà xã chính là chân lý, anh xin tuân lệnh.
Người dân bây giờ không còn quá nghiêm trọng hóa ngày Tết như trước đây. Mùng Hai tết, phần lớn các cửa hàng và siêu thị trên phố đều đã mở cửa. Khu vui chơi đông đúc nhất, bóng bay, kẹo hồ lô bán rất chạy.
Họ nắm tay nhau lang thang đi dạo. Đi tới trước một hàng bán kem, Bạch Nhạn bỗng dừng lại.
– Khang Kiếm, thỉnh thoảng chúng ta cũng có thể xa xỉ một chút. – Cô nói.
Khang Kiếm cau mày nhìn những đôi tình nhân ra vào tấp nập nơi tiệm kem, rồi lại nhìn những hộp kem xanh xanh đỏ đỏ bầy trong quầy:
– Không phải em muốn ăn kem đấy chứ?
Bạch Nhạn cong môi, đôi má lúm đồng tiền lấp ló:
– Khang Kiếm, mình thật là hiểu nhau.
– Không được, dạ dày em không tốt, bây giờ lại là mùa đông, ăn vào đau dạ dày đấy. – Khang Kiếm từ chối ngay.
– Cho nên mới nói thỉnh thoảng xa xỉ một chút mà. Đến Tết tức là mùa xuân rồi.
– Nhiệt độ vẫn là mùa đông.
Bạch Nhạn vừa bĩu môi vừa giơ một ngón tay lên:
– Khang Kiếm, hôm nay là Tết, chỉ một lần này thôi, em muốn ăn lắm, được không anh?
Khang Kiếm nhắm mắt:
– Thật là chỉ một lần nhé?
Bạch Nhạn gật đầu lia lịa.
Sếp Khang đành phải thỏa hiệp mà móc ví ra.
– Em ăn vị bạc hà, loại hai viên đó. – Bạch Nhạn gọi với theo.
Sếp Khang ngoảnh lại lườm cô một cái sắc lẻm, sau đó quay lại bảo cô bán hàng:
– Xin hỏi kem này có thể hâm ấm lên được không?
Cô bán hàng há hốc mồm, chớp mắt không ngừng. Mình có nghe nhầm không? Kem mà hâm ấm lên thì còn gì là kem? Thế thì thành sữa còn gì?
– Ngon quá!
Bạch Nhạn vừa liếm kem vừa cười tít mắt. Khang Kiếm thật không có mặt mũi nào đứng sóng vai với một cô bé con tay cầm kem, thấy trước mặt có cửa hàng bán xe cũ bèn nói:
– Anh vào xem trước, em ăn xong thì vào tìm anh nhé.
Bạch Nhạn nhìn bên trong hình như chẳng ít người, năm hết tết đến, mọi người đều tập trung bán đồ cũ.
– Vâng ạ! – Cô sợ kem dính vào quần áo mới của mọi người nên ngoan ngoãn đứng ở góc phố ăn.
Tân Giang nhiều người giàu, xe chạy được một hai năm là phải đổi. Thị trường xe second-hand trước giờ luôn sôi nổi, nếu không thì đã chẳng mở cửa ngay từ mùng Hai tết. Mấy cậu thanh niên hay bà nội trợ mới học lái xe vì sợ tay lái còn non, không dám lái xe tốt nên thường thích đến mấy chỗ này tìm cho mình một chiếc xe cũ ưa thích để chạy.
Nhìn qua mấy chiếc xe, Khang Kiếm thấy đều là xe mới tới 80%, nếu cẩn thận giữ gìn có thể chạy được mấy năm! Đi được vài bước anh lại ngoảnh đầu lại nhìn, sợ lát nữa Bạch Nhạn vào trong lại không tìm thấy mình đâu. Lơ đãng liếc quanh, một chiếc xe thể thao màu đỏ quen thuộc liền đập vào mắt anh.
Cùng lúc đó, anh cũng nhìn thấy một khuôn mặt đang sửng sốt.
Không hẹn mà gặp, Y Đồng Đồng đang đứng trước mũi chiếc xe thể thao màu đỏ trong khu chợ này, khỏi cần nghĩ Khang Kiếm cũng biết được tại sao cô ta không về quê ăn Tết mà lại có mặt ở nơi này.
Theo bản năng, Y Đồng Đồng né tránh ánh mắt anh, hơi hoảng hốt muốn tìm chỗ lẩn trốn. Nhưng chỗ này lại là một khu đất bằng,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




