|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
sao, nhưng anh có thể cho em trước một đáp án. Hơn hai mươi năm trước, ông Khang Vân Lâm đã từng bị điều xuống làm chủ tịch huyện Vân và ở đó hai năm.
Lục Địch Phi chậm rãi nói, như vậy có thể khiến Bạch Nhạn nghe không sót một chữ.
Hai tay Bạch Nhạn đang ôm chú gấu Teddy bỗng run lên, không biểu lộ gì, chỉ hừ nhẹ một tiếng.
Lục Địch Phi ngẫm nghĩ nhún vai:
– Để anh đưa em về!
– Tôi còn phải vào siêu thị mua đồ ăn, tự tôi bắt xe được rồi.
Bạch Nhạn nâng niu chiếc hộp giấy, dường như mọi sự chú ý đều dồn vào hai chú gấu. Cô cảm ơn mấy lần rồi mới mỉm cười bước ra khỏi quán bar.
Nắng chiều vẫn còn gay gắt, nhiệt độ càng lúc càng cao, đi vài bước, người đã ra đầy mồ hôi.
Bạch Nhạn không bắt xe mà gọi một chiếc xe ba bánh. Xe ba bánh cuộn bức mành che nắng lại, chạy men theo những bóng cây, gió mơn man trên mặt, như thế này cảm thấy rất dễ chịu.
Bạch Nhạn kêu xe dừng lại trước một cửa hàng đồ ăn vặt ở gần bệnh viện.
Ông chủ và hai bác gái giúp việc đang chuẩn bị cho việc bán hàng buổi tối, trong quán không có khách. Đợt nào ngán đồ ăn trong căng tin bệnh viện, thỉnh thoảng Bạch Nhạn và Liễu Tinh lại đến đây thay đổi khẩu vị.
– Y tá Bạch, lâu lắm không thấy cháu đến đây. – Một bác gái bước ra chào hỏi.
Bạch Nhạn thoăn thoắt đi vào một căn phòng ở góc trong cùng:
– Cho cháu một ly kem đậu đỏ, cháu đợi bạn.
Bác gái gật đầu, múc một bát kem đậu đỏ, tặng thêm một đĩa hạt dưa, chu đáo mở điều hòa, khép cửa phòng.
Bạch Nhạn thở dài, nụ cười vẫn nở trên môi tắt dần, cô cắn môi, trên mặt lộ vẻ khổ sở đè nén đến cùng cực.
Cô rất ít khóc, khóc là biểu hiện của sự bất lực, lại chẳng giải quyết được chuyện gì, tội gì phải ra vẻ đáng thương?
Những người quen biết cô đều nói cô vô tâm vô tính, rất thích cười.
Cười tốt hơn khóc, chẳng phải sao?
Cô mở túi xách, run rẩy mở khóa chiếc ngăn bé xíu trong túi xách, lấy ra một chiếc khăn tay. Chiếc khăn tay cuộn thành một cuộn dài, cô mở dần chiếc khăn ra, một bông hồng gấp bằng giấy đỏ dần hiện ra trước mắt.
Cô cầm bông hồng lên tay, thận trọng mở ra.
– Tiểu Nhạn, em không phải là đồ giẻ rách, không phải là hồ ly tinh, không phải là đứa con hoang, em là cô bé tốt bụng, tốt bụng, thánh thiện, xinh đẹp hơn bất kỳ ai…
Bên tai vang lên giọng nói rất nghiêm túc, chân thành của một cậu trai nhỏ ngây ngô.
Nước mắt bỗng như đê vỡ, đầm đìa tuôn rơi.
Anh nói, Tiểu Nhạn, bố mẹ không thể lựa chọn, nhưng chỉ cần bước đi vững chắc trên con đường của mình, em sẽ không khác gì với những người khác, còn có thể giỏi hơn bọn họ.
Anh nói, Tiểu Nhạn, em tự trọng, thông minh như vậy, sau này nhất định sẽ phát ra ánh sáng thuộc về riêng em, lấp lánh rực rỡ như vàng.
Anh nói, Tiểu Nhạn, em đừng khóc, thế giới bên ngoài rất rộng lớn, sẽ có người hiểu em, nhìn thấy điểm tốt của em, trân trọng em, bảo vệ em, yêu thương em
Sống với bà Bạch Mộ Mai bao nhiêu năm, cô đã nhạy cảm hơn, chín chắn hơn bạn bè cùng trang lứa, đã sớm biết quan sát sắc mặt và lời nói, phán đoán tâm tư người khác.
Không cần Lục Địch Phi nhắc nhở, cô đã nhận ra vẻ khác thường của Khang Kiếm từ lâu. Người phụ nữ tóc dài từ trên trời rơi xuống hôm đám cưới, cú điện thoại và việc anh ra ngoài ngay đêm tân hôn, chiếc giường xếp trong phòng làm việc, hôm nay lại gặp anh kề vai áp má với người phụ nữ đó.
Khang Kiếm sau khi kết hôn và Khang Kiếm trước khi kết hôn thoáng chốc đã biến thành người khác.
Hình như, anh đang ruồng bỏ cô, xa cách cô, nhưng bề ngoài lại nỗ lực duy trì cuộc hôn nhân này.
Cô không hiểu, trong lòng sếp Khang có người khác, sao lại còn lấy cô? Xem ra vị thiên tử như anh cũng chẳng kém cô những chuyện phiền muộn. Liễu Tinh nói, sếp Khang ngắm trúng ai, người đó chắc chắn sẽ đáp phi thuyền mà tới. Cũng không phải là anh thích đàn ông, cần tìm một người làm lá chắn.
Thảo nào anh nói không để ý đến hoàn cảnh gia đình cô, thực ra là căn bản không để ý tới cô. Hại cô âm ỉ vui sướng rõ lâu, tưởng rằng đã đợi được một người có thể lấy làm chồng.
Người cô có thể lấy làm chồng, tấm lòng rộng mở, tính cách khoáng đạt, bao dung, chín chắn, chung thủy, hiểu cái tốt của cô, chấp nhận được người mẹ có cuộc sống như tuồng chèo của cô. Người đó tựa như ngọn núi, che chắn cô trước những lời đàm tiếu, cho cô một mái nhà không nhất thiết phải giàu có nhưng lại ấm cúng, an toàn.
Vì anh, cô giữ mình trong sạch, thủ thân như ngọc, chịu đựng cô đơn, sống cô độc, mặc cho tuổi xuân vụt trôi.
– Em nghe lời anh, tự trọng, tự tôn, từng bước từng bước tiến về phía trước, em rất cố gắng, nhưng tại sao kết quả không giống như anh nói? Tại sao? Tại sao?
Cô nhìn bông hồng giấy, khóc không thành tiếng.
Bông hồng giấy nằm lặng trong lòng bàn tay cô, âm thầm không nói.
– Cháu Bạch, người cháu đợi đã đến chưa?
Đúng lúc này, bác gái phục vụ đẩy cửa phòng.
– À, có lẽ cô ấy không đến. Bác cho cháu một đĩa cơm rang tôm, thêm một bát canh.
Bạch Nhạn luống cuống quay lưng lại, bác phục vụ thấy giọng cô hơi nghẹn ngào, hơi sững người, khép cửa lại.
Bạch Nhạn lau nước mắt, cẩn thận gói bông hồng giấy lại, cất vào ngăn nhỏ trong túi xách.
Mấy năm nay, mỗi khi gặp chuyện gì buồn tủi, không chống đỡ được, cô mới cho phép mình nhìn bông hồng giấy này, một bông hồng mãi mãi không bao giờ tàn úa, một bông hồng không gì có thể thay thế được trong trái tim cô. Chất giấy không tốt lắm, thời gian trôi qua, màu sắc đã phai đi nhiều, cô không dám sờ nhiều, luôn giữ gìn cẩn thận.
Cô không thể yếu đuối, không thể trốn tránh, cô phải sống thật tốt, bởi vì có một người, cho dù là ở nơi nào, dù cách xa cô bao nhiêu, vẫn luôn dõi theo cô.
Nếu cô sống không tốt, người đó sẽ còn đau lòng hơn cô.
Đóng túi xách lại, Bạch Nhạn bình tâm hơn một chút, lau sạch nước mắt. Lúc bác phục vụ bê cơm đến, trên mặt cô đã không còn dấu vết gì.
Anh nói, Tiểu Nhạn, cho dù xảy ra chuyện lớn tới đâu, em cũng phải cố ăn cho no, ngủ cho ngon, như vậy mới có sức để đối mặt.
Bạch Nhạn ăn từng miếng cơm lớn, uống canh như một cái máy.
Một số chuyện, trước đây đã từng xảy ra, bây giờ đang xảy ra, tương lai có lẽ sẽ xảy ra, khả năng của cô có hạn, không thể ngăn cản, không thể dự đoán. Vậy thì, trước tiên đừng vội kết luận, cứ từ từ xem sếp Khang diễn vở tuồng nào, xem cho rõ rồi cô sẽ viết đoạn kết.
Bây giờ, cứ coi như hồi còn nhỏ, cô và anh đang chơi trò “vợ chồng”, có điều, nhân vật nam chính đổi thành sếp Khang.
Ăn cơm xong ra tính tiền, bác phục vụ nhìn hai lúm đồng tiền trên mặt Bạch Nhạn, nghĩ vừa rồi chắc chắn là mình đã hiểu lầm điều gì đó.
Mười giờ hơn Khang Kiếm về nhà, không phải là quá muộn. Bạch Nhạn đã đi ngủ, trên bàn ăn không có đĩa hoa quả đã rửa sạch, bát chè đậu xanh mát lạnh hay bát canh bách hợp như mọi khi, đến nước sôi để nguội cũng không có.
Khang Kiếm bực bội mở một chai nước khoáng, uống qua quýt cho đỡ khát rồi lên lầu, trước khi vào phòng làm việc, anh như bị ma xui quỷ khiến, đẩy cửa phòng ngủ, đoán không sai, lại quen tay khóa trái rồi.
Về phòng làm việc nằm, chẳng hiểu sao anh cảm thấy không khí trong nhà hôm nay có chút gì không giống mọi khi. Lúc trưa gọi điện cho Bạch Nhạn, hình như cô vẫn còn rất ổn!
Hôm sau tỉnh dậy, Bạch Nhạn đang phơi quần áo ngoài ban công. Nhìn áo lót, quần lót, áo ngủ cực nhiều màu sắc sặc sỡ trên dây phơi, Khang Kiếm ý thức được thật sự đã có một người phụ nữ bước vào cuộc sống của mình.
– Chào sếp!
Phơi quần áo xong, Bạch Nhạn nhanh nhẹn bê bữa sáng lên, đồng thời cũng thay luôn quần áo đi làm, còn mở túi ra kiểm tra ví tiền và chìa khóa cần mang.
Khang Kiếm nhíu mày, bữa sáng hình như đơn giản hơn nhiều so với mọi ngày, chỉ có một bát cháo và một lát bánh mì.
– Bạch Nhạn, đây là thẻ lương của anh, em cần tiền thì cứ rút trong này, password là sáu số cuối trong chứng minh thư của anh.
Khang Kiếm đặt một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn.
– Vâng, anh cứ để trong ngăn kéo phòng làm việc, cần dùng em sẽ lấy. Nhưng sếp ơi, bổng lộc của anh có ở hết trong đây không? – Bạch Nhạn cười – Nếu anh lập quỹ đen, làm chuyện xấu sau lưng em, em sẽ khóc đó.
Nói tới khóc, mặt cô liền xị xuống, môi trề ra hết sức tội nghiệp, ghé sát vào mặt anh để anh nhìn cho rõ.
Khang Kiếm đưa tay cốc lên trán cô:
– Em nghĩ quẩn gì vậy, anh có cần phải làm những chuyện như vậy không?
– Khó nói lắm. – Bạch Nhạn chớp hàng mi dài. – Nếu hôm nào anh muốn mua quà gì đó để tạo cho em điều bất ngờ, tiền lại ở trong này hết, vậy anh phải ghi sổ nợ ở cửa hàng ư?
– Tức là em khuyến khích anh lập quỹ đen?
– Em mong chờ những niềm vui bất ngờ, chứ không phải là điều bất ngờ đáng sợ. – Bạch Nhạn húp hết bát cháo, không thèm lau miệng, nghịch ngợm cắn tay Khang Kiếm. – Anh mà dọa em, em sẽ cắn chết anh.
Khang Kiếm nhìn vết răng trên tay, phản ứng bản năng lại trỗi dậy, anh thấy may mắn vì mình đang ngồi, nếu không không biết phải giải thích thế nào đây.
Bạch Nhạn mỉm cười đứng dậy, đến bên cửa chính thay giầy:
– Sếp có xe riêng đưa đón, em thì không, thôi em đi trước đây, để dành bát cho anh rửa đó.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




