|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
luận điệu gì vậy? Lục Địch Phi lắc đầu, hay là anh nghe nhầm? – Duyên phận đã hết thì chia tay thôi! Anh rất thẳng thắn, thích là thích, không thích là không thích. Không giống ai kia vì mấy cái mục đích không muốn người khác biết mà làm ra vẻ tình sâu nghĩa nặng.
– Không, anh chẳng hơn loại người đó ở điểm nào. Anh như vậy, nếu không phải kẻ nhu nhược, thì cũng là gã khốn kiếp.
Bạch Nhạn nửa cười nửa không, giọng lại rất nghiêm túc.
Lục Địch Phi mặt mũi đờ đẫn, không ngừng nuốt nước bọt:
– Nhóc à, em nói cụ thể hơn được không?
– Nói anh là kẻ nhu nhược, vì anh căn bản không có dũng khí làm một người chồng đạt tiêu chuẩn hay một người cha xứng đáng. Anh sợ bị gia đình trói chân, khiến anh mất đi cơ hội chơi bời, anh càng sợ phải gánh trách nhiệm, vì thế anh không dám lấy người anh thích, như thế anh có thể muốn đi thì đi, không chút áy náy. Nói anh là tên khốn kiếp, rõ ràng đã có vợ có con, nhưng anh vẫn chơi bời đàng điếm ở bên ngoài, tự cho mình là phong lưu, phóng khoáng. Nếu thật sự là cuộc hôn nhân vì lợi ích, vậy tại sao lại sinh con? Hai người đều trưởng thành rồi, phủi mông là đi, còn đứa trẻ thì sao? Nó không có quyền lựa chọn cha mẹ, nó có lỗi gì, gặp phải cha mẹ như các người, thực sự là điều bất hạnh? Có thể anh nói đứa trẻ sẽ không thiếu người yêu thương, vật chất đầy đủ, những thứ này có thể sánh với tình yêu thương của bố mẹ không? Anh Lục, anh có biết cái gì gọi là gia đình không? Là bờ vai anh dựa khi mệt mỏi, là ánh đèn khi anh trở về giữa đêm khuya, là câu nói động viên khi anh thất bại, là hình bóng đứng ở phía xa khi anh thuận buồm xuôi gió…
Giọng Bạch Nhạn bỗng nghẹn lại, mắt đỏ hoe, cô nâng cốc lên để che giấu, quên mất đó là bia, bất giác lộ ra vẻ đau khổ.
Lục Địch Phi không cười, ngây ra nhìn Bạch Nhạn chằm chằm, như thể lần đầu tiên biết cô.
– Là vì từ nhỏ em đã không có cha, nên mới suy nghĩ được như vậy ư? Thực ra khi nghĩ tới con gái, lòng anh cũng rất đau đớn.
– Trái tim anh là tim chất lượng cao, khả năng phục hồi rất mạnh. – Bạch Nhạn nuốt ngụm bia vào bụng, mỉa mai nói.
– Cô nhóc, đừng lấy nhân sinh quan của em để nhìn nhận người khác, mỗi ngừơi đều có những điều bất đắc dĩ. Có phải vì thế mà em năm lần bảy lượt tha thứ cho Khang Kiếm, thực ra trong lòng em đã sớm biết hết mọi chuyện hay không?
Bạch Nhạn lại rúc cả người vào trong ghế:
– Hôn nhân được ví như một con thuyền, tôi và anh ấy là hai kẻ cùng hội cùng thuyền, nếu chỉ vì con thuyền va phải đá ngầm, hay do anh ấy mắc sai lầm khiến thuyền mất phương hướng mà tôi lại bỏ thuyền đi sao? Làm chuyện gì cũng có thể à uôm, duy chỉ trong cuộc sống vợ chồng là không thể. Làm người ai cũng có những lúc phạm sai lầm, cũng có quá khứ, có những lúc u mê, tôi sẽ giúp anh ấy, sẽ chờ đợi, sẽ cố gắng và không dễ dàng bỏ cuộc. Ai dám chắc rằng, nếu chia tay, cuộc hôn nhân tiếp theo sẽ là mối lương duyên?
– Nếu cậu ta không xứng đáng?
– Tôi sẽ khiến anh ấy vì tôi mà trở nên xứng đáng.
– Nếu cậu ta thực sự là một thanh gỗ mục, hoặc giả là cuộc hôn nhân có ý đồ khác?
Bạch Nhạn mỉm cười:
– Mắt tôi không phải dùng để thở, tôi tin vào mắt mình. – Rồi giọng cô lại tỏ vẻ bất lực – Tôi sẽ cho người tôi để ý mười cơ hội, nếu cơ hội hết rồi… tôi sẽ thừa nhận đó là số mệnh của mình.
Rất lâu sau, Lục Địch Phi vẫn không nói gì, chỉ thở dài.
– Biết không cô nhóc? Em mới từng này tuổi, không nên nói ra những lời dâu bể từng trải như vậy. Em làm anh thấy đau lòng rồi đấy. Đáng tiếc những gì phải đến vẫn cứ sẽ đến, em… đến lúc đó em nhất định phải sống tốt. – Anh ta lắc đầu, nâng cốc lên uống ừng ực, bỗng hạ giọng nói – Có những người vẫn không nên kỳ vọng quá nhiều. Cô nhóc, em là em, Khang Kiếm là Khang Kiếm, cuộc chiến âm thầm giữa anh và Khang Kiếm sẽ không vì em mà trở nên nhẹ nhàng hơn, anh vốn định chiêu mộ em làm nội gián cho anh, ha ha, bây giờ thất bại rồi. Gần đây Khang Kiếm qua lại rất thân thiết với một ông chủ họ Hoa, nếu ông ta đến nhà em, em chú ý một chút, chưa biết chừng những điều đó sau này sẽ có lúc dùng đến.
– Ví dụ như nói cho anh
nghe?
– Bây giờ anh không còn nghĩ như vậy nữa. Nào, cô nhóc, cạn ly vì sự thất bại của chúng ta.
Lục Địch Phi nâng ly bia, Bạch Nhạn khẽ mím môi, ngả người trên ghế hóng gió.
Nghe tiếng sóng nước miên man, thỉnh thoảng có tiếng chim đập cánh bay qua, có lẽ vì đã lâu không đắm mình trong thiên nhiên như thế này, bất giác cô nhắm mắt lại.
Lúc Khang Kiếm đi lên, cô đã ngủ thiếp đi.
Lục Địch Phi ở lại cùng Tiểu Tây uống rượu ngắm trăng, anh bế Bạch Nhạn xuống, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, váy cô dúm lại, anh cẩn thận vuốt phẳng. Dưới ánh đèn, anh bỗng nhìn thấy giữa phần mông và đùi của Bạch Nhạn có hai vết sẹo mờ, giống như hai đóa hoa.
Anh nhíu mày, vặn sáng ngọn đèn trước giường để xem cho rõ,
Bạch Nhạn tỉnh lại.
– Anh… thấy rồi? – Mặt cô đỏ tía tai.
– Chuyện gì vậy, lúc đó bị thương nặng lắm sao? – Anh nhẹ vuốt hai vết sẹo, không nghĩ rằng động tác này thân mật đến chừng nào.
Bạch Nhạn kéo tấm chăn mỏng đắp lên người:
– Sếp à, anh có biết nhóm bếp lò không?
Anh lắc đầu.
– Mùa hè, nấu cơm trong nhà nóng quá, em xách bếp lò ra ngoài sân. Vừa nấu cơm, vừa phải xào rau, chỉ có thể làm từng việc một. Em vừa nấu cơm xong, dịch nồi cơm sang một bên, đặt chảo rau lên, cho dầu vào, phát hiện ra là phải thay than. Em cẩn thận bê chảo dầu ra, gắp viên than cũ để sang một bên, thay viên than mới vào trong bếp. Luôn miệng nhắc mình là phải cẩn thận chảo dầu, không đề phòng muội than dưới chân trơn trượt, chảo dầu bắn ra, mông em ngã xuống đúng viên than hồng vừa gắp ra, lúc đó còn ngửi thấy cả mùi thịt nướng, nên mới có hai vết sẹo này. Hi hi, tốt quá còn gì, sau này nếu em chạy mất, sếp muốn tìm người thì đây sẽ là manh mối quan trọng. Sếp à, anh… sao thế?
Gương mặt điển trai của Khang Kiếm tái xanh, môi mím chặt, bàn tay đặt trên người cô khẽ run lên.
– Đau lắm không? – Anh hỏi với vẻ xót xa.
Cô chép miệng ngáp một cái:
– Chắc chắn là đau chứ, nhưng đã qua rồi.
– Những chuyện như thế này có nhiều không?
– Không nhớ rõ lắm, à, có một lần đi lấy nước nóng, không biết sao phích nước lại nổ, nguyên một phích nức nóng đổ ụp từ trên xuống dưới, cũng may là mặc quần bò, da rộp lên mấy cái mụn nước, vỡ ra là khỏi. Hồi nhỏ ai mà chẳng gặp mấy chuyện nguy hiểm như vậy, bà ngoại em bảo, trẻ con phải sứt sát tí chút, không thì không lớn được. Anh xem, em bây giờ khỏe biết bao!
Cô cười khúc khích, cứ như đang nói về người khác vậy.
Anh cởi giầy, giở chăn của cô ra, không nói không rằng, chỉ nắm lấy vai cô, ôm cô vào lòng, xiết thật chặt.
– Sếp… – Bạch Nhạn dè dặt gọi.
– Đừng nói gì, ngủ đi! – Anh đặt tay lên mắt cô.
Cái ôm này, không liên quan đến tình yêu, không liên quan đến tình dục, chỉ có sự thương xót dâng lên trong lòng.
Bạch Nhạn ngoan ngoãn vùi đầu vào trong, lén lút lè lưỡi, hình như đây là lần chung chăn chung gối đầu tiên của họ sau khi kết hôn! Hi hi!
Tim đập thình thịch.
Đập mãi, đập mãi, mắt từ từ díp lại cô ngủ thiếp đi.
Trong mơ, Bạch Nhạn hình như nằm mơ, mở choàng mắt hét lên: “Sếp ơi, sếp ơi…”. Khang Kiếm cúi người xuống: “Anh ở đây!”
Cô hoang mang nhìn anh, nũng nịu cọ vào lòng anh rồi lại ngủ thiếp đi, không nhìn thấy vẻ mặt đầy mâu thuẫn của Khang Kiếm.
Sáng sớm ngày hôm sau, nắng rọi qua rèm cửa, hắt lên hàng mi dài của Bạch Nhạn. Rèm mi lay động rồi choàng mở, đập vào mắt là cái cằm lún phún râu của Khang Kiếm, một tình cảm ấm áp như ánh dương trỗi dậy trong lòng. Cô không kìm chế được liền đưa tay ra vuốt mặt anh:
– Good morning sếp!
Khang Kiếm mỉm cười vuốt tóc cô, nhúc nhích cánh tay tê cứng:
– Dậy đi, chúng ta đi dạo.
Mọi thứ đều rất ổn, dường như không còn gì bình dị hơn buổi sáng như thế này.
Hai người đứng trong phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, Bạch Nhạn làm mặt hề trong gương, Khang Kiếm véo mũi cô. Cô tìm áo phông, quần dài cho anh, mình thì mặc một bộ váy dài cộc tay, níu lấy anh bắt anh khen một hồi rồi mới chịu ra khỏi cửa.
Bên ngoài, không khí ấm áp, ngọt ngào.
– Đằng kia có bông lau kìa!
Đi tới bờ sông, Bạch Nhạn bỗng nhảy cẫng lên như phát hiện ra châu lục mới, bứt khỏi tay Khang Kiếm chạy tới đó, vui sướng ngắt lá lau vừa xanh vừa to.
– Em định làm gì.
– Bí mật. Anh cũng tới giúp em đi, em muốn ngắt thật nhiều, thật nhiều.
Chẳng mấy chốc tay Bạch Nhạn đã ôm một bó to, cô thành thạo ngắt một cọng dài buộc túm đám lau lại.
– Cái này có tác dụng gì? – Khang Kiếm tò mò muốn chết.
– Ha ha, tác dụng cực lớn.
Bông lau ở đảo Giang Tâm vừa dày vừa cao, chỉ một lát sau, hai người đã ngắt được hơn chục bó lá, Bạch Nhạn nâng như nâng trứng. Về đến biêt thự, lại bị Lục Địch Phi và Tiểu Tây hỏi, cô chỉ cười không đáp.
– Cô nhóc à, chuyến đi này hình như em thu hoạch được không ít.
Bạch Nhạn ngọt ngào nhìn Khang Kiếm đang từ ngoài bước vào, gật đầu khẳng định.
Chủ nhật, bốn người rời khỏi đảo Giang Tâm, trở về Tân Giang.
Việc đầu tiên khi Bạch
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




