|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
già đời.
– Em chào chị. – Cô y tá ngoan ngoãn cất tiếng chào.
– Tiểu Trương, đến phòng bệnh xem tình hình bệnh nhân mổ hôm qua thế nào rồi. – Lãnh Phong không cho cô được già nhanh, đuổi khéo cô y tá đi.
Trong phòng chỉ còn lại Lãnh Phong và Bạch Nhạn, một áp lực vô hình khiến Bạch Nhạn cảm thấy hít thở hơi khó khăn, ánh mắt lúc nóng lúc lạnh của anh, như một tấm lưới từ từ ập xuống, cách cô càng lúc càng gần.
– Bác sĩ Lãnh, hồ sơ đâu? – Bạch Nhạn đi thẳng vào đề.
– Ồ, lát nữa đưa. – Lãnh Phong lại kéo dài không gian và thời gian thêm một lần nữa – Bánh chưng rất ngon.
Bạch Nhạn cười, cái này sếp Khang đã khen rồi, Lệ Lệ cũng rất thích.
– Bạch Nhạn – Lãnh Phong bỗng đổi đề tài, vẻ mặt nghiêm túc – Hạnh phúc không phải là tỏ ra như thế, mà phải là chân chính có được. Em có hạnh phúc không?
Bạch Nhạn sững sờ, gai ốc nổi khắp người:
– Bác sĩ Lãnh, việc này có liên quan gì đến hồ sơ hay không?
Lãnh Phong đứng dậy, đi tới trước mặt cô, ánh mắt long lanh:
– Không liên quan, tôi chỉ không thể chịu nổi việc em cứ đè nén bản thân tới mức sắp biến dạng. Khi tay chảy máu, người ta sẽ cảm thấy đau, khi tim người ta đau, họ sẽ khóc. Em có cảm giác đó không?
Bạch Nhạn mím môi run rẩy:
– Anh… vô duyên vô cớ…
– Em không phải là người tham lam hư vinh bề ngoài, tại sao lại phải chịu ấm ức như vậy? Hôn nhân không có tốt nhất, chỉ có thích hợp hay không thích hợp, cũng giống như đi giày vậy. Em đừng có phủ nhận, đôi giày này của em hiện giờ không hề vừa chân. – Lãnh Phong hùng hồn.
Bạch Nhạn nhìn sang chỗ khác, lạnh lùng nhắm mắt lại:
– Cơn hàn lưu của anh phân bố cũng rộng nhỉ, có phải tôi nên cảm tạ sự quan tâm của anh không?
– Đây không phải là quan tâm, tôi chỉ muốn nhắc nhở em, con người ta phải sống vì bản thân mình. Thứ Bảy tuần sau em có rỗi không?
Anh rút tập hồ sơ từ trong ngăn kéo ra.
– Không.
– Hôm đó tôi tới một viện điều dưỡng, nếu em có thời gian thì vẫn giờ đó xuống lầu. Con người nếu muốn độc lập, muốn là chính mình, thì trước tiên phải độc lập về kinh tế, đừng kết thù kết oán với đồng tiền. Ít nhất trong lúc em cô đơn nhất, nó cũng không phản bội em.
Lãnh Phong đưa hồ sơ cho Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn nhận lấy, không nhìn anh mà quay đầu đi thẳng.
Lãnh Phong bật cười lắc đầu.
Trên đường đi, Bạch Nhạn thầm chửi Lãnh Phong, thật sự không hiểu anh ta lên cơn gì, nói với cô những lời cổ quái kỳ quặc như vậy.
Cổ quái kỳ quặc? Bạch Nhạn đứng dưới ánh mặt trời gay gắt, hít một ngụm hơi lạnh, chầm chậm quay đầu sang nhìn khu khám bệnh. Không sai, Lãnh Phong có đôi mắt quỷ nhìn thấu tâm hồn, nhìn thấy sự đau đớn và khổ tâm mà cô đã cẩn thận che giấu, chỉ có anh ta nhận ra được rằng, cô sống không hề hạnh phúc, đến Liễu Tinh cũng không biết được những điều đó.
Trong bệnh viện có ai mà không ngưỡng mộ cô, viện trưởng nhìn thấy cô còn chủ động chào hỏi. Trừ cô và sếp Khang ra, không thể có người thứ ba hiểu rõ về tình cảm thực của bọn họ.
Cô giống như một chú hề bị lột mặt nạ, trước mặt anh ta đột nhiên không chỗ giấu mình, cô không thích như vậy, cũng không cần sự quan tâm thương hại của anh ta. Nhưng cho dù bị anh ta nhìn thấu, thì đã sao? Cô sẽ cảm tạ ân đức của anh ta, như gặp được tri âm tri kỷ sao?
Đừng có đùa, cô sẽ lo toan cho bản thân thật tốt, không cần phải dựa vào bất kỳ ai.
Bạch Nhạn lắc đầu, quyết định sau này ngoại trừ những lúc trao đổi công việc, sẽ không có bất kỳ sự tiếp xúc nào với Lãnh Phong nữa.
Không hiểu sao, cô đánh
hơi thấy được trên người cơn hàn lưu Siberia đó có mùi vị nguy hiểm.
Vừa tới giờ tan ca, Bạch Nhạn đúng giờ thay quần áo xuống lầu. Tối qua coi như sếp Khang đi công tác ở ngoài, không muốn ngủ một mình ở nhà, hôm nay mà không về nhà nữa thì y tá trực sẽ nghi ngờ mất.
Để tránh xuất hiện một Lãnh Phong thứ hai, Bạch Nhạn cảm thấy cứ cẩn thận là hơn.
Bệnh viện tọa lạc ở cửa ô náo nhiệt, xe cộ qua lại vốn rất
nhiều, lại đúng giờ tan tầm, xe kẹt cứng tới mức nước chảy không lọt. Bạch Nhạn xách túi, cẩn thận tránh khỏi dòng người, đi về phía bến xe buýt, vai bỗng bị vỗ nhẹ một cái.
Cô ngoảnh lại:
– Sếp?
Khang Kiếm cười tươi như hoa đứng ngay phía sau cô.
– Anh đến đón em thật đấy à?
– Chỉ là ngẫu nhiên, không được coi là thói quen. – Mắt môi Khang Kiếm đều rạng ý cười, không nói thực ra anh đã tới được một lúc.
Sau bữa trưa, anh ở trong văn phòng đứng ngồi không yên, chăm chăm nhìn chiếc đồng hồ treo tường nhích từng giây từng phút, tính xem còn bao lâu nữa thì Bạch Nhạn tan ca. Cứ như nếu đến muộn một chút, thì cô sẽ vĩnh viễn vuột khỏi anh.
Anh chưa từng cảm thấy bức thiết như vậy với bất kỳ ai. Anh muốn nhìn thấy cô rạng rỡ đứng trước mặt anh, trêu chọc, giễu cợt anh, không tự chủ mà nũng nịu, lúc cười hai cái lúm đồng tiền ngọt lịm cứ lấp ló.
Không đợi được tới giờ tan ca, anh liền bảo Giản Đơn đưa anh tới bệnh viện, rồi xua Giản Đơn đi. Anh ngốc nghếch đứng ở phía đối diện bệnh viện, nhìn chăm chăm vào cánh cổng.
Bạch Nhạn liền phì cười, con người này vẫn mạnh mồm thật.
– Có phải tối hôm qua độc chiếm cái giường lớn, trong lòng áy náy nên hôm nay đến đền bù?
– Đừng nói khó nghe như vậy, em là vợ anh, anh đến đón em đi làm về là điều hiển nhiên.
– Ồ ồ! – Bạch Nhạn vui vẻ thuận nước đẩy thuyền, để sếp Khang phát huy vai trò một chút, tống hết túi xách trong tay, ba lô kiểu nữ khoác trên vai lên vai anh, nhưng những lời nói ra lại khiến Khang Kiếm nghẹn tới mức thiếu điều tắt thở.
– Đúng, tuy hai vợ chồng mình tình cảm có hạn, nhưng trong thời gian có hiệu lực, chúng ta phải sống chung cho thật tốt. Sau này không thành vợ chồng vẫn có thể thành bạn bè. Nếu em đến nhờ vả sếp, không được giả bộ không quen biết em đó.
– Bạch Nhạn, anh có nói chúng ta sẽ chia tay không? – Lông mày Khang Kiếm xoăn tít lại.
– Lời này đâu cần phải nói, mỗi người tự hiểu là được rồi. – Lúm đồng tiền của Bạch Nhạn thấp thoáng – Em chưa hỏi vợ chồng người khác chung sống như thế nào, nhưng chắc chắn không giống chúng ta. Được rồi, đừng đứng giữa phố mà nói những vấn đề uyên thâm như vậy nữa. Hiếm khi anh tới đón em tan làm, mình về nhà luôn hay là đi dạo phố?
Cô thân mật khoác tay Khang Kiếm, liếc thấy Lãnh Phong từ cổng bệnh viện bước ra, đang nhìn sang phía bên này.
– Mình đi ăn nhé! – Khang Kiếm ném cái túi xách kiểu nữ lại cho cô, anh thật sự không đủ dũng khí để đeo thứ đó đi trên phố.
– Mình không về nhà ăn thì liệu thím Ngô có đau lòng không? – Bạch Nhạn giả vờ lo lắng hỏi.
– Em đó, chỉ sợ thiên hạ không nổi loạn. – Khang Kiếm lườm cô.
– Loạn là quân địch loạn, chúng ta không loạn là được rồi.
Hơn nữa, cái loạn đó còn chẳng phải do anh tự vời đến hay sao. Nhưng bây giờ không phải là lúc so đo với sếp Khang, hai người họ chung sống hòa bình, đoàn kết hữu nghị mới có thể khống chế được hai người mẹ của anh.
Anh cười, bởi vì nhìn thấy cô cười, anh rất vui.
Hai người đi xuyên qua dòng xe sang phố đối diện.
– Em muốn ăn gì? – Khang Kiếm hỏi.
Bạch Nhạn nhìn tủ kính bày hàng hai bên, mắt đảo mấy vòng. “Cái này!” Cô chỉ vào ông già râu quai nón đang cười tít mắt dán trên cửa.
Khang Kiếm dở khóc dở cười:
– Thứ đồ ăn nhanh kiểu Tây đó không có dinh dưỡng, chúng ta sang quán khác.
– Ai nói không có dinh dưỡng? Anh xem bên trong bao nhiêu trẻ con đang ăn kìa, chẳng lẽ bố mẹ lại làm hại con mình?
Vừa dứt lời, không hiểu sao cả hai người đều sững lại.
Cuối cùng, Khang Kiếm bất lực, vẫn cùng Bạch Nhạn đi vào KFC. Bạch Nhạn tìm một chỗ ngồi sát tường, đặt túi xách xuống.
Tết thiếu nhi đã qua từ lâu, nhưng hôm nay trẻ con đến tiệm ăn vẫn rất đông, thỉnh thoảng có một hai đôi tình nhân lẫn trong đó.
Trước quầy gọi món đã xếp mấy hàng dài, Khang Kiếm chen trong đám phụ huynh trẻ tuổi, nhích từng bước một.
– Em muốn ăn bánh tart trứng! – Bạch Nhạn nói với Khang Kiếm.
Khang Kiếm trợn mắt với cô, xấu hổ nhìn xung quanh, chỉ sợ gặp phải người quen.
Khang Kiếm chọn mỗi món một ít, bê đĩa về chỗ ngồi. Cạnh đó, một người đàn ông đang cho con ăn đùi gà bỗng đứng dậy. “Trợ lý Khang?” anh ta chớp mắt lia lịa, có lẽ tưởng mình bị hoa mắt. Khi đã xác định không phải là hoa mắt, anh ta rảo bước về phía trước, đưa tay về phía Khang Kiếm.
Khang Kiếm hơi ngẩn người, đột nhiên nhớ ra người này là trưởng phòng của Sở Quản lý Thành phố, đã gặp một lần, hình như họ Tông. “Chào anh, trưởng phòng Tông”. Nói rồi Khang Kiếm vội đặt đĩa xuống, bắt tay người đàn ông, mặt hơi đỏ lên.
Hai người đàn ông đứng trong cửa hàng KFC bắt tay như quan chức ngoại giao “Chào anh, chào anh!”. Lũ trẻ đang vui vẻ ăn uống trong tiệm và bố mẹ của chúng ngước mắt lên, nhìn họ như nhìn người ngoài hành tinh.
– Anh Khang cũng đưa con tới ăn? – Trưởng phòng Tông vừa gật đầu, vừa khom lưng.
Khang Kiếm yếu ớt ngoái đầu lại, đứa trẻ xinh đẹp vẫy tay với hai người.
– A, vợ chồng anh Khang nghĩa nặng tình sâu, thật lãng mạn, vậy… tôi không làm phiền nữa. – Trưởng phòng Tông biết ý chào hỏi cho phải phép rồi vội cáo từ, không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




