|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đọc không biết! Mà nó chưa đọc thì làm sao tôi giúp Ngữ được! Chẳng biết nói gì, tôi bần thần hỏi lại:
– Gia Khanh chưa đọc thật à?
– Thật! – Gia Khanh gật đầu, rồi nó chép miệng nói tiếp – Gia Khanh chỉ mới đọc lướt qua mấy bài thơ!
Ồ, vậy là được rồi! – Tôi mừng quýnh, nhủ bụng – Thằng Ngữ cũng chỉ cần có thế thôi! Và tôi sốt sắng hỏi tiếp:
– Gia Khanh có đọc bài thơ của Ngu Kha không?
Gia Khanh không biết tôi định dẫn nó đi đến đâu nhưng nó vẫn thật thà đáp:
– Có. Bài thơ viết về tình thầy trò chứ gì?
– Ừ.
Gia Khanh buột miệng xuýt xoa:
– Bài thơ cảm động ghê!
Gia Khanh khen bài thơ của Ngu Kha làm tôi tức anh ách. Tôi đang giúp Ngữ, nhưng thấy nó sắp sửa thành công, tôi lại đâm ra ghen tị, bứt rứt. Nhưng đã lỡ hứa với nó, tôi phải gắng làm tròn trách nhiệm. Tôi liếm môi, hỏi câu quyết định:
– Thế Gia Khanh có biết Ngu Kha là ai không?
– Làm sao Gia Khanh biết được!
Gia Khanh đáp với vẻ ngỡ ngàng. Và chẳng hiểu nó đã rõ âm mưu đen tối của bọn tôi chưa mà nó bỗng hỏi lại, giọng cảnh giác:
– Nhưng Ngu Kha là ai, việc đó đâu có dính dáng gì đến Gia Khanh?
Tôi cười chúm chím:
– Có đấy! Tại Gia Khanh không biết đó thôi!
Rồi thấy Gia Khanh vẫn chưa hiểu, tôi bèn giải thích:
– Chữ Kha tức là tên Khanh đấy!
– Kha sao lại là Khanh?
– Ừ, đó là tên Khanh bỏ chữ “nh”.
Mặt Gia Khanh thoạt ửng đỏ. Tôi tưởng nó sẽ quay phắt đi. Nhưng không, Gia Khanh mỉm cười, láu lỉnh:
– Thế còn chữ Ngu? Ngu là gì?
Tôi hắng giọng:
– Ngu là tên người… khác.
– Người khác là ai?
Gia Khanh hỏi thẳng làm tôi đâm hoảng. Mục đích của cuộc “đối thoại” hôm nay là làm cho Gia Khanh hiểu được tình ý của Ngữ. Từ nãy đến giờ, tôi phải cất công dệt từng mắt lưới để giăng bẫy Gia Khanh, nhưng đến khi nó rơi vào tròng rồi, tôi lại đâm ra lóng ngóng, không biết xử lý ra sao. Thái độ điềm tĩnh của Gia Khanh khiến tôi không đủ can đảm khai tên thủ phạm. Tôi đành nói vòng vo:
– Thì Gia Khanh thử đoán coi! Lớp mình đâu có mấy người “ngu”!
Chửi xỏ thằng Ngữ được một câu, tôi khoái lắm. Còn Gia Khanh thì không nói gì. Nó khẽ nhíu mày và lặng lẽ quay lên. Chắc nó đang nát óc tìm xem cái đứa “ngu” trong lớp là đứa nào!
Trưa đó, trên đường về, Ngữ chạy lại bá vai tôi, rối rít hỏi:
– Sao? Mày nói gì với em chưa?
– Rồi.
– Mày nói sao?
– Thì những gì mày đã dặn.
Ngữ có vẻ sốt ruột trước những câu trả lời lừng khừng của tôi. Nó nhăn nhó:
– Nhưng cụ thể là sao chứ? Mày tường thuật tỉ mỉ nghe coi!
Tôi liền “tường thuật tỉ mỉ”. Vừa nói, tôi vừa liếc Ngữ. Mặt nó căng ra như mặt trống, cặp mắt thì thao láo, tai dỏng lên như tai mèo, điệu bộ nom hài hước dị dạng quá chừng.
Kể đến chỗ chữ Ngu, tôi bỗng ngập ngừng. Ngữ chột dạ:
– Mày làm gì ấp a ấp úng vậy? Em có biết Ngu là tao không?
Tôi gật đầu:
– Biết.
– Mày nói hả?
Tôi lắc đầu:
– Tao không nói. Tao chỉ bảo nó tự đoán lấy. Mà lớp mình thì chỉ có một mình mày “ngu” chứ đâu còn ai “ngu” nữa!
Lâu nay, tôi luôn luôn bị “lép vế” trước mặt Ngữ, bây giờ lợi dụng thời cơ nghìn năm có một, tôi chửi nó chơi. Tưởng Ngữ sẽ nổi khùng cự lại, nào ngờ bữa nay nó hiền khô. Không những nó không giận tôi mà còn ngoác miệng ra cười:
– Cho mày chửi! Mày cứ giúp tao tận tình vào, rồi muốn chửi bao nhiêu cũng được! Tha hồ!
Ngữ làm tôi kinh ngạc thực sự. Thời nó còn “thương chơi”, tôi mới đụng nó một câu, nó nói lại mười câu. Bây giờ “thương thiệt”, nó tự dưng từ bi bác ái quá chừng. Chẳng lẽ đó là triệu chứng của bệnh… yêu sao?
Tôi tự hỏi và không trả lời được. Ngữ chắc thừa sức giải đáp, nhưng tôi không tiện hỏi. Lúc này, Ngu Kha bận bù đầu. Ngày nào nó cũng sáng tác cả chục bài thơ. Nó hút thuốc vàng tay. Tối, nó thức khuya lơ khuya lắc, tẩy tẩy xóa xóa. Sáng ra mắt nó đỏ kè.
Dòm nó, tôi không hiểu rốt cuộc thì “thương thiệt” là ngu hay khôn!
Hòa lé lại vùng lên.
Sau một thời gian “bại liệt”, nó bắt đầu gượng dậy và tập tễnh đi tiếp con đường tình dang dở. Nó có vẻ quyết tâm thực hiện lời hứa “trường kỳ” của mình.
Nhưng lần này, Hòa rút kinh nghiệm. Nó không dám sử dụng tia phóng xạ của đôi mắt nó vào mục đích tình cảm nữa. Nó xài vũ khí cao cấp hơn: âm nhạc!
Ngay từ năm lớp mười, với chất giọng trầm ấm, mượt mà, Hòa
Hòa đã là giọng ca vàng và là niềm tự hào của lớp tôi trong những cuộc thi văn nghệ toàn trường. Năm nay, lại thêm Gia Khanh hát cặp với nó. Thật hạnh phúc hết biết!
Thoạt đầu, khi xây dựng hoạt cảnh “Trầu Cau” chuẩn bị tham gia liên hoan văn nghệ tất niên của các khối lớp, ban văn nghệ lớp tôi định “kéo” Gia Khanh vào để làm… king. Không đứa nào biết Gia Khanh hát hò ra sao nhưng thằng Châu, trưởng ban văn nghệ kiêm đánh trống, cứ nằng nặc đòi phải “chiêu mộ” cho bằng được Gia Khanh. Theo nó, Gia Khanh không cần hát. Chỉ cần Gia Khanh đứng trên sân khấu và mấp máy môi theo những đứa khác là đạt yêu cầu “biểu diễn” rồi.
Châu là chúa ba hoa. Nghe nó lý luận một hồi, mấy đứa kia bùi tai nghe theo liền. Hòa lé thì đồng ý ngay từ đầu. Nó còn tán thêm:
– Hễ Gia Khanh xuất hiện , sân khấu nó “sáng” liền! Tiết mục của mình đoạt giải là cái chắc!
Khi mời Gia Khanh tham gia, dự định của ban văn nghệ là như vậy. Không ngờ lúc tập dượt, Gia Khanh mới hát thử vài câu, cả đám đứng chết sững.
Hóa ra Gia Khanh hát hay tuyệt vời.
Giọng nó trong trẻo, mềm mại và truyền cảm đến mức sau này nhà thơ Ngu Kha phải làm tổng cộng đến mười bài lục bát và sáu bài tứ tuyệt để ca ngợi mà vẫn cảm thấy “không lột tả hết” như tác giả bất lực thú nhận.
Thằng Châu thì chẳng cần thơ thẩn gì. Vừa nghe Gia Khanh thử giọng một, hai câu, nó rùng mình nức nở khen:
– Thật bất ngờ! Đây là tiếng hát vượt… bức tường âm thanh!
Tiếp đó, ban văn nghệ xúm vào, mỗi người khen một câu.
Riêng Hòa lé chẳng bình luận gì. Nó ngồi im trên bục gỗ lặng lẽ cười ruồi. Chỉ có đôi mắt nó là long lanh tinh quái. Chắc nó hiểu: dịp may đã đến!
Kể từ lúc đó Hòa lĩnh xướng bên nam, Gia Khanh lĩnh xướng bên nữ. Và cả hai bao giờ cũng đứng cặp với nhau trong những tiết mục song ca.
Khách quan mà nói, đó là đôi song ca sáng giá nhất trường. Từ khi đứng chung với nhau, Hòa và Gia Khanh đem về cho lớp hết giải thưởng này đến giải thưởng khác.
Thành công vang dội đó khiến cho hầu hết thành viên của lớp nở mày nở mặt. Dĩ nhiên, bên cạnh đa số hân hoan vẫn lấp ló những khuôn mặt ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Như nhà thơ Ngu Kha chẳng hạn.
Xem Hòa và Gia Khanh biểu diễn trên sân khấu, Ngữ hừ mũi bình luận:
– Thằng Hòa nó cà giựt cứ y như khỉ mắc phong!
Thấy Hòa đứng sát rạt Gia Khanh, tôi bực bội không thua gì Ngữ, liền cay cú đế thêm:
– Nó còn đụng cả vào tay Gia Khanh nữa kìa!
Như lửa được đổ thêm dầu, Ngữ sầm mặt rít qua kẽ răng:
– Đồ ma giáo!
Một lát, tôi lại kêu lên:
– Trời, coi cặp mắt nó kìa! Hát không lo hát, nó cứ liếc Gia Khanh hoài!
Ngữ lại cau mặt:
– Đồ… đồ… lé kim!
Hòa không biết tôi và Ngữ đang thi nhau chửi nó. Nó lại nhoẻn miệng cười duyên và nghiêng đầu về phía Gia Khanh một cách tình tứ. Tôi vội bấm Ngữ:
– Trời ơi, coi nó ngả ngớn chưa kìa!
Ngữ nghiến răng và thu nắm tay lại. Nhưng lần này không tìm ra từ ngữ cay độc nào để gán cho Hòa, Ngữ cứ cà lăm:
– Đồ… đồ… đồ…
Ngữ cứ “đồ” hoài khiến tôi sốt cả ruột. Mãi một lúc lâu, Ngữ mới xổ được nỗi ấm ức:
– Đồ… xướng ca vô loài!
Tôi giật mình liếc Ngữ:
– Quan niệm đó cổ lỗ rồi mày!
Ngữ nhún vai:
– Cổ lỗ nhưng áp dụng vào trường hợp thằng Hòa thì đúng chóc! Nó lợi dụng chuyện hát hỏng để tán tỉnh em Gia Khanh. Nó làm vẩn đục sự thánh thiện của âm nhạc. Tao phải… móc mắt nó!
Tôi tái mặt:
– Giỡn chơi mày!
Thấy tôi hốt hoảng, Ngữ nhe răng cười:
– Thì giỡn chơi chứ sao! Tao không móc mắt, nhưng tao sẽ “ngáng chân” nó. Rồi mày coi, nó sẽ ngã nhào!
Tôi thở phào. Ngữ không đòi móc mắt Hòa, tôi cảm thấy yên tâm. Ngữ dọa “ngáng chân” Hòa, tôi lại càng phấn khởi.
Từ ngày được thượng đế sắp xếp đứng cạnh Gia Khanh, Hòa bắt đầu sửa tướng. Ra sân khấu, nó làm điệu hết biết. Mỗi lần nhìn nó õng a õng ẹo, tôi thấy xốn con mắt quá chừng. Đã vậy, mặt nó lúc nào cũng nhơn nhơn tự đắc, làm như trái tim của Gia Khanh đã ở sẵn trong túi nó vậy. Đang bực mình, chưa nghĩ ra cách nào để “hại” thằng Hòa bỗng nghe Ngữ xung phong đòi “phá đám”, tôi ủng hộ liền. Mặc dù suy cho cùng, Ngữ cũng chẳng tốt lành gì hơn Hòa. Nó trách Hòa dùng lời ca tiếng hát để phục vụ cho những ý đồ “hắc ám” trong khi nó lén lút sử dụng thi ca vào những mục đích cũng “hắc ám” không kém. Nhưng tôi không buồn thắc mắc, vặn vẹo. Trước nguy cơ đang đến từ âm nhạc, tôi cần phải chung lưng đấu cật với Ngữ. Tôi nói:
– Ừ, mày ngáng chân nó đi!
Ngữ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




