|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
gì mà nó đe “biết tay tôi” nghe phát ớn! Cũng may tôi kịp đưa thằng Hòa ra làm bia đỡ đạn, chứ nếu không bữa nay tôi hết mong tìm thấy đường về.
Tôi thở phào, chắc mẩm tai qua nạn khỏi. Nhưng tôi chưa kịp thở dứt hơi, nhỏ Hồng hỏi làm tôi nín luôn:
– Nhưng chuyện ông “thương” tôi là có thật đấy chứ?
Nó thình lình nhắc lại chuyện đó khiến tôi giật thót. Nãy giờ nói chuyện lòng vòng, tôi đinh ninh rằng nó đã quên béng cái tội “yêu” của tôi rồi, nào ngờ nó nhớ dai như đỉa. Khi nãy nó hỏi, tôi còn chối tới chối lui, bây giờ tôi biết nó đã nắm đầy đủ “tài liệu” trong tay, có chối cũng vô ích. Tôi chỉ còn cách đỏ mặt, đứng im thin thít.
Nhỏ Đan Tâm từ đầu đến giờ đứng lặng lẽ bên cạnh, thích thú theo dõi cảnh mèo vờn chuột. Bây giờ thấy chuột nhắt á khẩu, đứng run như cầy sấy, nó bèn lên tiếng động viên:
– Khoa có thương Hồng thì Khoa thú thật đi, đừng sợ! Có gì, Đan Tâm nói giúp cho một tiếng!
Tôi tưởng Đan Tâm tử tế, nào ngờ nó làm tôi kẹt cứng. Nó động viên kiểu đó khác nào nó chửi cha tôi. Tôi nói và nghe cổ họng mình khô đắng:
– Đâu có…
Tôi mới nói được hai tiếng, nhỏ Hồng đã thô bạo cắt ngang:
– Có! Ngày nào ông cũng ra ngoài bờ ao ngồi đợi chiều xuống để “nghĩ về” tôi mà bây giờ lại chối là không thương tôi hả?
Trời ơi, cái chuyện riêng tư và thầm kín như vậy mà nhỏ Hồng nó nỡ đem đi nói oang oang giữa đường giữa sá. Nó làm tôi sượng chín người. Tôi len lén nhìn Đan Tâm, thấy nó đang che miệng cười khúc khích. Tôi càng chết cứng. Quỷ tha ma bắt cái thằng “gián điệp” nào trà trộn trong bọn tôi đi! Hình như tất cả mọi trò kệch cỡm của tôi nó đều đi “báo cáo” hết với nhỏ Hồng. Để bây giờ nhỏ Hồng đem ra vặn vẹo chọc quê tôi.
Trước sự hạch hỏi chi tiết đến tận chân tơ kẽ tóc của đối phương, tôi đành ngượng nghịu “nhận tội”:
– Ừ, thì tôi có “thương”… nhưng mà tôi chỉ “thương chơi” thôi…
Có lẽ thái độ thành khẩn của tôi khiến nhỏ Hồng động lòng từ bi. Nó gật gù, vẻ hiểu biết:
– €, hóa ra là ông thương chơi! – Rồi nó nhìn tôi, dịu giọng hỏi – Tức là ông giả bộ thương tôi để ông làm thơ chứ gì?
Tôi gật đầu, mau mắn:
– Đúng rồi! Tôi chỉ thương để làm thơ thôi!
Tôi đáp mà mặt mày hí ha hí hửng. Như vậy là nhỏ Hồng hiểu lầm tôi. Lúc đầu, chắc nó tưởng tôi thương thiệt nên định chặn đường tôi để “xin tí huyết”. Bây giờ phát hiện ra tôi chỉ dám thương chơi, hẳn nó sẽ tha tôi.
Trong khi tôi đinh ninh mình được “phóng thích” đến nơi, nhỏ Hồng lại chẳng tỏ vẻ gì muốn mở đường cho tôi đi. Nó nhìn tôi, cái giọng dịu dàng vừa rồi biến mất và thay vào đó là một giọng nói chua như dấm:
– Tội của ông nặng lắm. Tội đó lẽ ra phải phạt… tử hình.
Con nhỏ này nó ăn nói sao nghe rùng rợn quá chừng! Tôi bàng hoàng nhủ bụng và bất giác sờ tay lên cổ. Không buồn để ý đến vẻ chết nhát của tôi, nhỏ Hồng thong dong “luận tội” tiếp: – Chẳng thà ông “thương thiệt”, tôi chẳng nói gì, có khi tôi còn… thương lại ông không chừng. Ít ra đó cũng là tình cảm chân thành. Đằng này ông lại “thương chơi”. Nghĩa là ông coi phụ nữ tụi tôi như một thứ đồ chơi, như một lũ búp bê hoặc tệ hơn, như một đống… đất sét…
Nhỏ Hồng nói tới đâu, mồ hôi tôi vã ra đến đó. Trời ơi, có cho vàng tôi cũng chẳng dám coi tụi nó là đất sét, sao con nhỏ ác ôn này nó kết án tôi nặng quá chừng! Cứ theo như lời nó gán ghép thì tội của tôi phải đem ra bắn bỏ mới xứng!
Giọng nhỏ Hồng càng lúc càng gay gắt:
– Ông xem phụ nữ như một thứ “phương tiện” giúp ông đạt “mục đích” sáng tác. Ông coi rẻ phụ nữ. Ông “sử dụng” tụi tôi như sử dụng cái kềm, cái búa. Ông đã bước qua… xác tụi tôi…
Nhỏ Hồng nói mỗi lúc một hăng. Và nó càng phân tích thì tội tôi càng lớn. Tính tôi nhát gan từ bé, giẫm một con gián cũng không dám giẫm, từ hồi cắp sách đi học đến giờ tôi cũng chưa đạp phải một ngón chân của bất cứ đứa con gái nào, vậy mà bây giờ nó bảo tôi đạp qua xác tụi nó, thật là oan còn hơn oan Thị Kính! Nhưng tôi không dám hó hé, chỉ biết đực mặt dỏng tai nghe.
Hạch tội tôi đã đời, nhỏ Hồng nghiến răng kết luận:
– Tóm lại, ông là đồ sở khanh! Lần sau tôi còn nghe ông đòi thương tôi nữa, tôi sẽ cho ông biết tay!
Khi nãy nhỏ Hồng dọa thằng Hòa, bây giờ nó lại đe tôi. Nhưng tôi không sợ. Nó đe một mình tôi, tôi mới ngán. Nó đe một lúc hai đứa, có gì thằng Hòa sẽ “chia lửa” giùm tôi. Tôi chỉ tức cái chuyện nó chửi tôi. Nó kêu tôi là đồ sở khanh có khác nào nó bôi tro trát trấu vào mặt tôi. Tôi học truyện Kiều, thấy Nguyễn Du tả Sở Khanh phát ớn: “Đem người đẩy xuống giếng khơi. Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay”. Tôi đâu phải hạng người vô lương bất nghĩa như vậy mà nó nỡ ví tôi với thằng cha đó.
Lòng tôi hoang mang và rầu rĩ đến mức nhỏ Hồng và nhỏ Đan Tâm bỏ đi lúc nào tôi chẳng hay. Đến khi tỉnh trí, định thần nhìn lại, tôi thấy tôi đứng bơ vơ một mình giữa phố. Bụng đói meo, tôi thất thểu lê bước về nhà.
Bữa đó, trước khi về đến cổng, tôi đã kịp chửi thầm thằng Ngữ một trăm lẻ tám lần thậm tệ. Đầu đuôi mọi sự cũng tại nó. Ngay từ đầu, tôi đã khăng khăng không chịu dính dấp gì đến bọn con gái. Nó cứ nằng nặc bắt tôi thương. Tôi ngu như bò, nghe “thương chơi” tưởng bở, liền “phá giới” nhào vô để bây giờ đứng khép nép trước mặt nhỏ Hồng nghe nó chửi tối mày tối mặt.
Trách thằng Ngữ đã đời, tôi quay sang trách mình. Thật chưa có ai dại dột như tôi. Hồi nhỏ bị con quỷ Mỹ Hạnh gạt tới gạt lui ăn đòn quắn đít, tôi đã thề không thèm chơi với bọn con gái, hễ thấy tụi nó, chỉ đứng nhìn xa xa, nhất định không chịu mon men lại gần.
Trước nay, tôi thực hiện cái phương châm “lạnh lùng” đó một cách triệt để, đến nỗi thằng Hòa kêu tôi là Tam Tạng, còn thằng Nghị thì phong tôi là “thánh sống”. Vậy mà chỉ một phút yếu lòng, nghe lời quỷ dữ, tôi đi thương con Hồng “chà-và”, rốt cuộc chẳng được gì ngoài mỗi cái biệt hiệu… Sở Khanh. Cũng may là tôi chỉ “thương chơi”, tôi “thương thiệt” chắc đời trai tan nát. Nghĩ đến đó, tôi vừa lo vừa mừng, mặt mày tươi tỉnh được chút chút.
Nhưng từ rày về sau, tôi tự dặn lòng nhất quyết sẽ không thèm thương một đứa con gái nào nữa, dù là thương… chơi, thương để làm thơ hay thương để làm… vua cũng vậy. Tôi đã chép dày đặc trong sổ tay những lời nhận xét khủng khiếp về phụ nữ, vậy mà bấy lâu nay tôi thờ ơ không chịu lấy ra xem để “tu tâm luyện tính”, ngu ơi là ngu! Hèn gì dạo này tôi hay lơ là, không còn cảnh giác cao độ với tụi con gái như xưa!
Tối đó, tôi len lén chui vào xó nhà, ngồi một mình lật “cẩm nang” xem tới xem lui. Càng xem, tôi càng tiếc hùi hụi. Những bậc thông thái đã xúm vào răn đe tôi mà tôi đểnh đoảng quên mất. Họ nói bao nhiêu là lời hay lẽ phải. Samuel Butler ai oán phát biểu: “Kẻ cướp đòi tiền hoặc đòi mạng ta. Phụ nữ đòi cả hai”. Cyril Tourner than thở đến tội: “Nếu không có tiền bạc và đàn bà, ắt là chẳng có ai bị đày xuống âm phủ”. Ôi, những lời rền rĩ của họ nghe mới thảm làm sao! Nhỏ Hồng đòi cho tôi “biết tay” có khác nào nó “đòi mạng sống” tôi. Rõ ràng nó lăm le đưa tôi xuống… âm phủ. Liên hệ đến tình cảnh đáng thương của mình, bất giác tôi nghe cay cay nơi mắt và mũi bắt đầu khụt khịt. Nhưng tôi cố nén. Tôi sợ tụi thằng Bá nghe được, chúng sẽ tức tốc chạy vào. Thấy tôi khóc, hẳn chúng sẽ tưởng tại chúng can gián không cho tôi thương nhỏ Hồng nên bây giờ tôi phải chui vào xó nhà sụt sùi nhớ người tình cũ. Tụi nó đâu có biết “người tình cũ” vừa mắng tôi như thể mắng… con.
Tôi lại liếc vào cuốn sổ. Lời tuyên bố của Sophocles khiến tôi đỏ bừng mặt: “Nếu phải gục ngã, thà gục ngã vì đòn của đàn ông còn hơn là mang tiếng thua phụ nữ”. Câu nói này đã được nói mấy ngàn năm rồi và ông Sophocles đã chết ngoẻo từ đời kiếp nào nhưng tôi cứ tưởng như ông đang ngồi trước mặt tôi và chính ông vừa thốt ra lời bình luận thấm thía kia, vừa nói ông vừa nheo nheo mắt nhìn tôi nửa như chế giễu nửa như thương hại.
Tôi lắc mạnh đầu để xua đuổi ý nghĩ kỳ quái đó và liếc sang dòng khác. Tôi bắt gặp lời của kinh Talmud như bắt được vàng. Kinh dạy: “Cái lưỡi trong miệng đàn bà là một trong những sai lầm khó chịu nhất của tạo hóa”. Ôi, lời nhận xét đó mới vàng ngọc làm sao! Hèn gì người ta gọi đó là kinh. Kinh đã nói thì đố có sai. Cứ xem cái lưỡi của nhỏ Hồng sáng nay thì biết. Nó chua ngoa, đanh đá phát khiếp! Phải chỉ thượng đế sinh ra đàn bà mà đừng sinh thêm cái lưỡi – tôi thầm ao ước – hẳn từ giờ cho đến cuối đời, ít ra tôi cũng thương được một người.
Cứ thế, suốt buổi tối, tôi đắm mình trong những lời răn khả kính. Bình thường, những lời châu ngọc đó chỉ lướt qua đầu tôi nhưng hôm nay, do tôi vừa mới “thoát chết” dưới tay nhỏ Hồng, chúng ngấm sâu vào người tôi đến tận… lục phủ ngũ tạng. Tôi bị ám ảnh đến mức tối nằm ngủ, tôi mơ thấy tôi đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




