|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Linh cười lớn:
– Em lầm rồi, chị thử sức hắn đó. Hắn cũng là tay không vừa đâu. Trong khi ấy Phi Diệp đã rồ máy xe chạy đi. Lòng chàng cũng đang nghĩ như Tường Linh.
– Cô ta là loại siêu đẳng.. chớ không vừa…
Cảm giác bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong bàn tay chàng, mới đầu mềm mại nhưng sau cứng như thép làm cho chàng còn ngây ngất. Có nhìn gần chàng mới thấy Tường Linh là mẫu người đẹp hoàn toàn đối với chàng, và Phi Diệp thầm so sánh:
– Cô em có vẻ dịu dàng ngây thơ hơn.
Lúc đó hai chị em Tường Linh cùng lên lầu vô phòng Lâm. Lâm đang đứng ở cửa sổ nhìn xuống đường, Tường Linh chau mày bảo:
– Nếu chú không muốn bị trói vào giường thì chú chịu khó đóng cửa sổ lại và đừng bao giờ nhìn xuống đường nữa.
Lâm cười.. Rồi lui vào lấy ghế ngồi nhìn Tường Linh:
– Anh hai tôi đến thăm cô có việc gì mà lại đi ngay vậy?
Tường Linh quắc mắt nhìn Lâm vẻ đe dọa:
– Chuyện riêng chú đừng tò mò.
Rồi Lâm quay qua Tường Vân:
– Ảnh có biết tôi ở đây không?
Tường Vân chưa kịp trả lời thì Tường Linh đã nói ngay:
– Biết. Rồi Tường Linh đứng lên nắm tay em kéo đi. Không muốn cho Lâm hỏi thêm gì nữa. Lâm tự nhủ:
– Tại sao ảnh biết mình ở đây mà không cứu mình kìa?
Qua phòng mình rồi Tường Linh bảo em gái:
– Nếu đêm mai Phi Diệp đủ tài cứu Lâm thì chị sẽ bỏ qua vụ này. Tường Vân lo âu:
– Chị tính làm gì anh ta?
Tường Linh vừa thay áo vừa cười:
– Thử tài chơi, nếu hắn thật sự có tài thì tha để hắn có thể ngăn cản mẹ hắn đừng làm bậy nữa. Tường Vân càng lo:
– Rủi anh ta thua chị thì sao? Tường Linh lạnh lùng nhún vai:
– Thì phải đem Lâm giao ông Đức để ổng tự do báo thù cho con ổng làm sao thì làm để mặc, còn anh ta ra sao thì ra, miễn là chị đã có công tìm ra thủ phạm hại anh Tuấn Hùng là chị hết lòng với họ. Tường Vân chau mày:
– Em chưa hiểu ý chị?
Tường Linh vừa thay bộ đồ mát xong, nàng nằm ra giường nói:
– Có gì mà không hiểu, nếu hắn ta tài trí chẳng ra gì, hắn ta không đủ sức cản ngăn mẹ hắn đừng làm bậy nữa, thì tốt hơn ta giao cả mẹ con hắn cho nhà chức trách. Như thế mình đỡ lo dùm cho ông Đức tiếp tục bị hại. Việc của mình đến đây coi như chấm dứt. Chị còn phải lo đi làm nữa chớ.
Tường Vân nghe hữu lý nên làm thinh.
Đến bữa trưa Tường Vân xuống lấy một phần cơm đem lên cho Lâm để chị bếp khỏi để ý. Còn Tường Linh xuống phòng ăn trước.
Bà TƯờNG Lan đã vừa ra phòng ăn thấy Tường Linh bà nói:
– Mẹ đã nhận lời gả Tường Vân cho Dược sĩ Minh, phải chi việc của con đừng ngang trái thì lúc này con sắp về nhà chồng rồi.
Tường Linh vui mừng:
– con xem ý thì Tường Vân cũng có cảm tình với Minh lắm, chút nữa nó xuống mẹ báo tin chắc nó vui lắm.
Nhưng trái với ý của nàng, khi Tường Vân xuống, Tường Linh báo tin ấy Tường Vân có vẻ kém vui bảo mẹ:
– Con chưa muốn lấy chồng đâu.
Bà Tường Lan cười:
– Minh chịu đến đây ở rể, con khỏi xa mẹ lo chi?
Tường Linh cười theo mẹ:
– Mẹ để con làm bà mai cho…
Ba mẹ con ngồi vô bàn ăn vui vẻ, bà Tường Lan không ngờ trên lầu có một thanh niên bị giam cầm ở đó, Tường Linh vừa ăn vừa bảo em:
– Chị Ở nhà cho tới ngày mốt có đi đâu mới đi, vậy em làm bánh ăn và mượn ai cho chị vài cuốn truyện trinh thám, hoặc kiếm hiệp đọc chơi nhé. Tường Vân đang nghĩ đến cái hẹn tám giờ rưỡi sáng tại nhà hàng Continental của PHI DIệP, nàng vui vẻ cười bảo chị:
– được, sáng mai em đi chợ mua đồ về làm bánh và em sẽ ghé nhà bạn em mượn vài tác phẩm của Kim Dung cho chị đọc. Có lẽ chị Ở bên Anh ít đọc truyện Tàu. Bà Tường Lan vội hỏi:
– Hai con không đi chơi đâu xa à? Còn Tường Linh bao giờ nhận việc ở Trung Ương tình báo?
Tường Linh chưa kịp trả lời thì bà nói tiếp:
– Tường Linh à, theo mẹ nghĩ con nên ở nhà mở hãng xuất nhập cảng mà làm ăn hơn là làm cái nghề trinh thám gián điệp nguy hiểm lắm mẹ không ưa đâu. Tường Linh nhìn mẹ:
– Con sẽ giải nghề sau vài năm làm việc cho vui.. chừng đó hãy mở hãng nhập cảng mẹ ạ.
Nàng nói rồi ôm vai Tường Vân lên lầu đi nghỉ. Bà Tường Linhan trìu mến nhìn hai con rồi cũng vô phòng.
Bà TƯờNG Lan còn trẻ lắm, bà goá chồng mới mấy năm nay, vừa mới hết tang được hai năm. Với cái tuổi năm mươi bà còn đẹp lắm nhưng bà không ham chồng con, bà sống sung túc với số cổ phần của chồng bà để lại trong các công ty kỹ nghệ Việt Nam, bà vui với hai con và các công tác từ thiện.
Đời mẹ con Tường Linh sống êm đềm như mặt nước hồ thu, bình thường như giòng nước xuôi êm hiền hòa trong sạch, chính vì vậy Tường Linh lại thích lựa một nghề sóng gió cho đời thêm vui.
Khi mới đi du học mẹ nàng bàn tính và khuyên nàng nên học y hoặc dược khoa vậy mà sang. Ở Âu Châu nàng lại quen với một nữ điệp viên Anh, nàng mến cô đó và cô ta đã giới thiệu nàng học trinh thám của cơ quan IS (Intelligence Service) một cơ quan tình báo nổi tiếng.
Tường Linh vô nhập học rồi mới viết thư báo tin cho mẹ. Nàng biết mẹ cưng chiều mình sẽ bỏ qua việc này. Bà Tường Lan nhận được thư con chưng hửng, bà viết thư trách móc sơ sơ và bắt Tường Linh phải về liền sau khi tốt nghịêp.
Vậy là Tường Linh được như ý nguyện. Nàng tính về nước để định lễ thành hôn với Tuấn Hùng thì tin Tuấn Hùng tự tử đến đúng ngày sửa soạn lên máy bay của nàng. Cái chết của Tuấn Hùng làm nàng đau buồn và suy nghĩ. Không ngờ nó lại là một vụ án mạng khá lắt léo cần đến tài năng trinh thám của nàng.
Tường Linh đang bận tâm muốn tìm hiểu kẻ cũng là con ông Đức kia tài cán ra sao, và nàng có ý muốn đòi lại tấm hình của nàng đang bị chàng giữ.
CHƯƠNG 7 –
Mới 7 giờ sáng Phi Diệp đã thức, cũng như Tường Vân đã đang tắm để trang điểm đến chỗ hẹn, đúng tám giờ rưỡi Tường Vân mới ra khỏi nhà vì nàng muốn để Phi Diệp phải chờ.
Khi Tường Vân đến Phi Diệp vồn vã đón, Tường Vân chỉ mới thấy ánh mắt sáng ngời đen láy của chàng trai tuấn tú nhìn mình không chớp lòng đã rúng động và hiểu rằng mình yêu chàng mất rồi.
Tường Vân hồi hộp gật chào Phi Diệp. Chàng kéo ghế cho nàng ngồi, lần đầu tiên Tường Vân dào dạt cảm giác, sung sướng vì được một thanh niên săn sóc, Tường Vân thu hết can đảm nhìn chàng.
Phi Diệp hỏi nàng uống gì và khi hai ly cà phê và bánh điểm tâm đã đem ra thì Phi Diệp mời nàng.
– Tôi mừng cuộc hạnh ngộ này.. hân hạnh mời Tường Vân.
Tường Vân mỉm cười:
– Cám ơn anh…
Chỉ cần nhìn ánh mắt và vẻ lúng túng của nàng, Phi Diệp đã biết nàng có cảm tình với mình rất nhiều, chàng nhìn đăm đăm…
Tường Vân khẽ chớp mắt cúi đầu trong khi Phi Diệp mở lời:
– Cô Tường Vân à… tôi mời cô đến đây với mục đích mong cô giúp tôi một việc.. cho khỏi xảy ra những chuyện đáng tiếc sau này.
Tường Vân dè dặt ngước nhìn chàng:
– Việc gì anh cứ nói?
Phi Diệp nhìn thẳng vào mặt nàng:
– Như hôm qua tôi đã biết, cô Tường Linh rất tài giỏi và cương quyết, tôi đã hứa sẽ cứu Lâm nội đêm nay, không phải vì Lâm mà vì mẹ tôi nếu đụng độ nặng với Tường Linh tất nhiên phải có sự mích lòng mà tôi thì muốn giữ cảm tình ấy, tôi mong cô giúp đỡ.
Tường Vân nhìn Phi Diệp hỏi:
– Giúp anh bằng cách nào bây giờ?
Phi Diệp nói:
– Chỉ xin cô giúp tôi bằng cách bỏ ngỏ cửa phòng Lâm để tôi cứu nó êm thấm. Tường Vân lắc đầu:
– Không được đâu.. chị tôi ở nhà canh chừng biết được sẽ đánh tôi chết. Phi Diệp chau mày:
– Vô lý.. Tường Linh dữ vậy sao?
Tường Vân mỉm cười:
– Chỉ đang muốn chờ anh để so tài. Nếu tôi giúp anh thì chỉ không phục anh đâu. Phi Diệp suy nghĩ rồi gật đầu:
– Vậy thì tôi tính như thế này cô làm ơn cho biết địa điểm căn phòng giữ Lâm. Rồi tối nay cô khóa cửa phòng cẩn thận trước mặt chị cô, sau đó cô cầm theo chìa khóa qua phòng chị cô ra đứng nơi cửa sổ, lúc đó tôi sẽ có dấu hiệu cho cô thấy tôi. Cô gói cái chìa khoá vô tờ giấy trắng cho dễ thấy rồi liệng cho tôi. Tường Vân còn đang nhíu mày nghĩ ngợi thì Phi Diệp tiếp lời:
– Tôi sẽ lấy chìa khóa đó mở cửa cho Lâm ra rồi tôi làm bộ đụng mạnh cho chị cô chạy quạ. Lúc đó tôi sẽ lòn chìa khóa vô khe cửa trả cô rồi tôi mới đối đầu với Tường Linh cho vui. Như thế sau trước cô ở yên trong phòng giữ chìa khóa thì làm sao chị cô nghi được.
Tường Vân chớp mắt nhìn Phi Diệp:
– Rồi làm sao anh ra khỏi nhà tôi. Chị Tường Linh đâu phải tay vừa đâu.
Phi Diệp mỉm cười:
– Cám ơn cô đã lo cho tôi, lúc ấy tôi có cách chạy khỏi và Tường Linh sẽ hiểu tôi nhường nàng, vả lại nếu tôi có thua cũng không sao vì tôi chỉ cá cứu được Lâm thôi còn việc chạy cũng không phải là dở.
Tường Vân lắc đầu cười:
– Anh thật là mưu trí, như vậy đủ biết tài của anh không kém tài của chị tôi đâu. Đã được Tường Vân nhận lời giúp sức Phi Diệp thở nhẹ nhõm nâng ly mời:
– Vậy là tôi an tâm xin cảm ơn cô trước nhé.
Lần thứ hai Tường Vân cúi đầu để tránh tia mắt của chàng trai trẻ rồi nàng nói:
– Xong đây tôi phải đi mượn sách cho chi… Vậy anh cho phép tôi về trước nhé. Phi Diệp gật đầu nhắc lại sự mình nhờ cậy rồi tiễn Tường Vân ra đường với nụ cười:
– Bây giờ tôi có thể đưa Tường Vân được không?
Tường Vân lắc đầu:
– Cám ơn anh tôi có xe.
Tường Vân ra về với lòng buồn vui lẫn lộn, nàng cảm thấy mình yêu Phi Diệp mất rồi. Tiểu sử chàng trai có cuộc đời và bà mẹ khác thường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




