|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
quay qua vì thái độcủa nó thì nó lại cười hì hì như không có gì và cắm cúi ăn
Mọi người đều ăn và đều….. tránh cái món của nó. “Huhu! Lâu lâu người ta mớilàm mà còn bị ế nữa là sao??” Không trách ba mẹ vì thật ra chỉ có ba mẹ làtránh thôi, còn hắn thì vẫn ăn bình thường. Chắc là vì ăn quen rồi! Chỉ vì mấylần chỉ nó rằng phải chỉnh lại liều lượng muối thì chẳng ăn nhằm gì, nhắc rồilại sai nên đành ăn như vậy!!
Thôi thì hắn còn trẻ, cứđể hắn ăn cho đủ I-ốt, còn ba mẹ nó thì lớn tuổi rồi, không ăn cũng được, chứcứ ép họ ăn lỡ như lên huyết áp thì tiêu.
Hôm nay là một ngày hạnh phúc đối với nó! Mọi thứ đều “thuận buồm xuôi gió” trừviệc Quân bỏ đi. Sau khi dọn dẹp xong đống chén mà đúng hơn là chỉ có mẹ nó làmvì nó rửa thì ít nhất phải vỡ 1 hoặc 2 cái. Chẳng có hôm nào mà nó làm toànvẹn
-Thưa ba mẹ con đi!
Cúi đầu chào ba mẹ một cái đầy tiếc nuối, thật sự thì nó đã cố gắng kéo dàithời gian nhiều lắm rồi, vả lại ngày mai còn phải đi học nữa nên không thể ởlại lâu hơn. Bước theo hắn ra xe, chợt nó nhớ ra là mình để quên con gấu củaQuân, vội chạy vào trong
-Đợi một chút, tôi vào lấy con gấu!!
-Ya, không lấy cũng được!! Này…. này
Chưa kịp nói xong thì nó đã chạy mất, hắn chẳng biết làm gì hơn là đứngchờ.
Thấy nó tung tăng chạy ra cùng con gấu hắn lại khẽ lườm một phát. Thật sự thìhắn cảm thấy ghen với mọi thứ mà nó có nếu như không phải là của hắn tặng, hắnchẳng thích nó quá âu yếm một món đồ nào đó……. ngoài hắn (Thật là hoang tưởng,hehe)
Lên ga và phóng vút đi, ngày mai sẽ chính thức thực hiện vở kịch High SchoolMusical và nó đang cầu mong cho “diễn viên chính” bình an vô sự để nó thoátnạn.
*Chap 84:
Hôm nay tất cả mọi họcsinh đều hội tụ về kháng phòng. Sáng nay sẽ là vở High School Musical 1, tất cảmọi người đều được trang điểm và biến hóa, trông ai cũng xinh đẹp.
Nguyệt Mỹ được thủ vai chính. Nhìn con bé rất xinh trong bộ váy, nhìn con bénhư búp bê vậy mà không hiểu sao lại có những suy nghĩ và hành động có thể nóilà tàn bạo chỉ vì một người…… vì hắn
Từ hôm đó con bé né tránh nó và cũng có vẻ rất buồn. Chắc là con bé đã cảm thấyhối hận, tuy rằng nó không nói ra mọi chuyện là vì Nguyệt Mỹ nhưng không cónghĩa là nó sẽ tha thứ cho con bé.
Nó, hắn, Long, Mi, Duy, Lam ngồi ở dãy thứ 3 và khá gần sân khấu. Khả năng diễnxuất của Nguyệt Mỹ rất tốt và cả giọng hát cũng khá hay. Con bé làm cho mọingười phải chăm chú lên sân khấu. Suy cho cùng thì con bé chỉ xấu ở khoảng tínhcách thôi, còn lại thì đều tốt.
Lâu lâu lại thấy Nguyệt Mỹ khẽ đưa mắt lén nhìn hắn và nó chẳng thích điều đóchút nào. Tự dưng cảm thấy chẳng muốn xem nữa, muốn lôi quách hắn ra ngoài choxong.
5” sau
zz…..ZZ…..ZZZ…………
Nó đã thả hồn chu du cùng mây gió. Chắc vì phải thức dậy sớm cùng với việc xemnhạc kịch giúp đưa nó vào giấc ngủ nhanh chóng. Ngồi gật lên gật xuống, hắnquay qua nhìn cái mặt nó rồi lại khẽ cười. Đưa tay lôi thẳng đầu nó dựa lên vaihắn làm cả tá con gái đều ghen tức với nó.
Nó ngủ say đến độ kịch đã kết thúc mà vẫn chưa ngủ dậy. Phải chăng vì “chỗ ngủ”quá thoải mái hay vì trong giấc mơ nó đã cảm nhận được một thứ gì đó chạm vàomôi và rất ngọt ngào
Khi buổi diễn kết thúc và mọi người đều rời đi, chính lúc này hắn đã lén hônnó. Chỉ có hắn và Nguyệt Mỹ đứng sau cánh gà biết chuyện này và sắc mặt của conbé không hề tốt tí nào
Hắn ngồi bấm bấm gì trên cái đồng hồ con heo và sau đó kéo lên đưa sát tai nó.3…..2……1
HEO NGỐC, HEO NGỐC! DẬY MAU! DẬY MAU!
Cái đồng hồ cứ như cái loa phát thanh làm nó giật bắn mình. Dụi dụi mắt nhìnxung quanh, mọi người thì đã đi hết chỉ thấy hắn ngồi cười khoái chí, mặt thìlại gian gian. Nó khẽ nhíu mày nhìn hắn, cố gắng đoán xem hắn đã làm gì và tấtnhiên là mọi suy diễn của nó về hắn đều “không mấy” tốt đẹp.
-Này, anh vừa làm gì vậy hả? Sao mặt gian quá vậy?
-Tôi có làm gì đâu? Cô ngủ gối lên vai tôi cả buổi làm tôi mỏi muốn chết, vậymà không biết cảm ơn mà lại nghi ngờ tôi nữa sao?
Hắn vừa nói vừa làm mặt nhăn nhó, tay xoay xoay vai như để bớt mỏi. Thấy vậy nóliền tin cái rụp, chẳng hiểu sao tự dưng lại nhào tới…. bóp vai cho hắn và biếtlỗi
-Xin lỗi anh nha, có mỏi lắm không?
Hắn cười khoái chí vì được nó lo lắng, nhưng ngờ đâu chỉ là tưởng bở. Nó nhàotới bóp vai hắn và bóp với lực không nhỏ kèm theo xác khí tỏa ra dày đặc. Làmhắn la oai oái, cố gắng lôi cái vai tội nghiệp của mình ra khỏi tay nó
-Ya! Ya! Thả ra, thả ra mau! Cô muốn ám sát tôi sao?
-Giết anh chết tôi càng vui!!
Nói rồi nó đứng lên bỏ đi một mạch. Thật là khổ sở, đã đến phần 2 rồi, bây giờlà lúc nó không được ngồi dưới kháng đài nữa mà phải ra sau cánh gà chuẩn bịchờ tới lượt thay thế (nếu cần)
-Này! Đi ăn đi, từ bây giờ đến lúc diễn còn 2 tiếng nữa mà! Cần gì phảivội!!
-Hic, tôi cũng muốn lắm, nhưng tôi phải ở lại phụ mọi người dựng lại cảnh sânkhấu, vì cảnh thay đổi nhiều nên phải làm thật nhanh, 2 tiếng có khi là ít quáấy!
-Vậy tôi đi mua nhé!
Lạ thật, sao cách nói chuyện của hắn lại thay đổi quá như vậy chứ? Nó….. cảmthấy lạ. Nhưng như vậy có khi lại tốt hơn, cười một cái rồi nó gật đầu cái rụp.Lần này hắn không kêu người mua như mấy lần trước nữa mà tự hắn đi mua luôn,nhìn mà cảm động quá!!
15” Sau
Sau khi phụ mọi người trang trí xong đống dây lên, lúc này bụng nó lại bắt đầukêu réo. Định bước đi tìm hắn thì chợt thấy hắn đứng ngay cửa ra vào, nóichuyện với ai đó…… Là Hoàng Yến!! “Sao? Nói gì mà lại cười cơ chứ? Ax, nóichuyện với con gái mà lại cười như vậy. Anh định hút hồn người ta sao? Đồ đángghét! Anh không biết là chị ta thích anh sao, vậy còn cười nữa!! Ya! Đừng cócười nữa mà!!!” Nó muốn hét lên với hắn như vậy. Nhưng hắn làm sao có thể ngheđược những lời trong đầu nó cơ chứ? Nếu có thì hắn đã không phải là con ngườirồi. Bực bội, nó bước đi chỗ khác luôn.
Hắn tiến lại phía chỗ nó và đưa hai hộp thức ăn lên trước mặt nó, miệng cườithật tươi.
-Mua rồi đây! Mau ăn đi!
-Không đói!!
Nó trả lời ngắn gọn, mặc cho mặt hắn đực ra đấy mà không hiểu chuyện gì. Rõràng lúc nãy nó còn vui vẻ kêu hắn đi mua, bây giờ lại giở chứng không chịu ănlà sao?
-9 giờ hơn rồi mà không đói sao?
-Không đói!
-Cô không đói nhưng tôi đói, mà tôi muốn cô ra ăn cùng với tôi!!
-Không thích
-Này, cô không ăn là tôi ăn hết đấy nhé
-Ăn hết đi
-Tôi ăn hết đấy!!
Rồi bỗng dưng cứ như quá khó chịu, nó hét toáng lên
-ANH ĐI MÀ ĂN VỚI NGƯỜI TA ẤY! ĂN VỚI TÔI LÀM GÌ?
Tiếng hét của nó làm hắn ngơ ngác, và hắn nhanh chóng hiểu ra tại sao nó lại cưxử như vậy. Tất cả là vì Hoàng Yến
-Bạn gái của tôi đang ghen đó sao? Vui thật!
-Ai….. Ai thèm ghen chứ? Tôi không muốn ăn
-Thôi ăn đi, không lại đói chết. Tôi chỉ nói chuyện với chị ta thôi, không lẽcô cũng giận sao?
-Ai thèm giận!!
Và cứ thế, vì cái tính trẻ con của nó mà hắn phải ngồi năn nỉ muốn gãy lưỡi nómới chịu ăn. Đáng lí ra thì nó sẽ không để hắn năn nỉ nhiều như vậy đâu, nhưngchỉ vì nó hỏi hai người nói chuyện gì thì hắn không chịu nói nên mới làm cho nókhó chịu như vậy. Chẳng biết có việc gì mà hắn lại giấu nữa!!!
Đến giờ rồi, mọi người lại tụ về kháng phòng. Vì nó là người dự bị nên phảiđứng trong cánh gà chứ không ngồi ở phía dưới nữa. Và điều này đồng nghĩa vớiviệc nó phải đứng chăm chú xem hết.
Mọi thứ đều tốt đẹp cho đến khi hết thời gian giải lao giữa vở kịch (giống nhưquảng cáo lúc đang chiếu phim) mà “nhân vật chính” biến mất. Mọi người nháonhào chạy đi tìm. Và người nháo nhào nhất ở đây không ai khác chính là nó. Chạymọi ngóc ngách của kháng phòng để tìm cho bằng được người con gái đó. Nếu khôngthì nó chết mất
Gần hết giờ rồi, nó bắt đầu bị lôi đi để biến hóa, mặc dù đã nhìn hắn cầu cứunhưng sự thật thì hắn cũng chẳng giúp gì được. Chợt! Xuất hiện rồi. Nó mừngkhông tả [làm mọi người hú hồn, ai đọc cũng hú hồn :))">. Mọi người nhào đến hỏithăm, hóa ra cô ấy chỉ định ra ngoài lấy đồ rồi trở vào. Làm cho nó chút nữa làlại lên cơn đau tim.
Từ lúc cô gái đó “trở về” nó luôn miệng cầu nguyện. Cầu cho buổi diễn sẽ khôngbị giáng đoạn như vậy lần nào nữa.
Buổi diễn kết thúc
Thành công rồi!! Nó sống rồi, mọi thứ cuối cùng cũng suông sẻ. Chẳng hiểu vìquá vui khi thoát nạn hay sao mà nó lại nắm lấy tay hắn đi dung dăng dung dẻ,miệng cứ cười tươi làm cho hắn thoáng ngỡ ngàn nhưng chỉ vài giây sau đó là hắnliền dung dăng dung dẻ cùng nó
Chợt thấy Hoàng Yến tiến tới chỗ nó, sắc mặt nó liền thay đổi. Không hiểu saomặc dù rất muốn ghét chị ta nhưng nó lại không ghét được. Chị ta có một cái gìđó rất thân quen mà nó không tài nào ghét bỏ được. Phải chăng vì Hoàng Yến làbóng hình của chị nó?
-Chào nhóc, nhóc may mắn lắm nhé, nếu cô bé mà kia mà biến mất thì đã có chuyệnhay để xem rồi. Thật tiếc vì cô ấy lại bất ngờ xuất hiện, nhưng nhóc đừng lo,rồi sẽ có bất ngờ cho nhóc
Nói một câu đầy ẩn ý, trước khi bỏ đi chị ta còn nhìn hắn cười một cái mà khôngmay lại để cho nó nhìn thấy. Ngay lập tức một thứ gì đó len lỏi trong lòng nótrổi lên. Là tức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




