|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
càng ngày càng to nhưng con giánkhông có xu hướng bỏ cuộc/p
pBỐP!!!…. Con gián bị hắn đập bẹp dí và đá phăng đi/p
pNó đứng bất động, kí ức ùa về trong nó/p
p————/p
p10 năm về trước/p
pNó đang chơi đùa cùng mấy đứa bạn thì/p
p-ÁÁÁÁ…. MẤY CHÚ LÀM GÌ VẬY, THẢ CON RA- nó hét lên khi có mấy người đàn ôngbê nó lên/p
p-Bịt miệng nó lại đi, người ta phát hiện bây giờ- một tên trong số bọn chúnglên tiếng/p
pNó vùng vẫy, nhưng sức của một đứa con nít sáu tuổi của nó thì không làm đượcgì cả/p
pNó bị bắt đưa bén một căn nhà hoang. Bọn chúng nhốt nó vào một căn phòng, Giánnhiều lắm, cả chuột nữa, chúng bò khắp nơi bò lên người nó/p
pNó sợ lắm, khóc thét lên và đập cửa/p
p-Thả con ra…. huhu… mấy chú thả con ra….. huhuhuhu/p
pMặc cho nó hét, không tên nào thèm đưa nó ra và cứ như vậy, chuột gián bò đầyrẫy
————-/p
pTrở lại với hiện tại/p
pNó vẫn đứng bất động từ nãy đến giờ. Thấy lạ hắn vỗ vai nó/p
p-Nè nè, cô bị gì vậy?/p
pNó giật mình hét lên/p
p-ÁÁÁÁ/p
p-Cô thôi đi được không điếc cả tai- Hắn cằn nhằn/p
p-Sợ quá….. sợ quá…..- nó lầm bầm trong vô thức/p
pThấy nó cứ lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại trông như sắp khóc, hắn tiến lại ôm lấy nó/p
pNó vẫn run bần bậc, miệng không ngừng lẩm bẩm/p
p-Sợ quá…. sợ quá/p
p-Không sao đâu, có tôi ở đây, đừng sợ- hắn trấn an nó/p
p1″……2″……3″/p
pLúc này nó mới thoát ra khỏi miền kí ức/p
p-Aaaaa, sao anh ôm tôi, cái đồ lợi dụng, lưu manh, đáng gét…../p
p-Sao cô thích hét quá vậy hả????/p
p-Kệ tôi, tôi hỏi sao anh lại ôm tôi??/p
pHắn đỏ mặt, lảng tránh/p
p-Ngày mai nhớ đem đồ ăn cho tôi đó, tôi về đây/p
p-Ê, ê!! tôi không biết nấu ăn, ôi không làm (cô nàng quên cái vụ ôm luôn rồi)/p
p-Đó là việc của cô, tôi đi đây/p
pNó cứ chạy theo hắn í ới cho đến khi hắn lên xe đi về/p
pỞ một góc nào đó có một người rất tức vì phá nó không thành mà con phải chứngkiến cảnh ôm đó nữa và chắc chắn sẽ “hạ” nó vào một lần khác/p
pVề đến nhà hắn miên man suy nghĩ “Lúc nãy cô ta lầm bầm gì vậy nhỉ? Rútcuộc cô ta sợ cái gì mà lại run như vậy? Không lẽ cô ta sợ gián đến mức đósao??? Nhưng sao lúc đó mình lại ôm cô ta chứ???….”/p
pHáng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu hắn mà không có câu trả lời/p
pCòn nó thì đang tìm cách để ngày mai có đồ ăn cho hắn/p
p-Sao bây giờ, mình đâu có biết nấu ăn. Hay là mua cho hắn??? Nhưng tốn tiếnlắm, không được….. sao đây…/p
p-Nhi à, xuống đây mẹ nó nghe nè!!/p
pNghe tiếng mẹ, nó tứ trong phòng chạy ra/p
p-Gì vậy mẹ????/p
p-Ngày mai mẹ làm đồ ăn sáng cho con đem lên trường ăn nha./p
p-Thật hả mẹ!!!!! Mẹ đúng là ân nhân của con, yêu mẹ quá!!!!- Nó nhảy tưng tưng/p
p-Gì mà ân nhân- mẹ nó nhíu mày/p
p-Dạ không có gì. Con lên phòng đây/p
p“Khỏe quả, vậy là khỏi cần nghĩ nữa”- nó lên phòng và ngủ luôn/p
p——————/p
pSẵn tiện tác giả bật mí cho các bạn nè/p
pSau vụ bắt cóc đó nó đã được học võ để phòng thân, không phải là xuất sắc, chỉđủ để nó phòng thân thôi vì nó chưa hoàn thành khóa học đã nghĩ rồi. Còn lí dotại sao nó bị bắt cóc và nghĩ học nữa chừng thì các bạn theo dõi sẽ biết/p
p Chap 8:
Tít…tít…tít/p
pTiếng chuông báo thức quen thuộc mọi ngày lại vang lên, nó bật dậy/p
p-Oa, mùi thơm quá/p
pNó sửa soạn thay đồ rồi chạy xuống nhà/p
p-Thơm quá, mẹ làm món gì vậy?/p
p-Sườn kho, con ăn khử xem vừa ăn không?- mẹ nó đưa cho nó cái muỗng/p
p-Ưm, ngon quá à- vừa ăn hết trong miệng nó lại lén lấy thêm/p
p-Này, con không được ăn vụng đâu đó!/p
p-Sao mẹ biết????- Nó hốt hoảng vì mẹ nó vừa vào trong phòng/p
p-Mẹ là mẹ con, chuyện gì mà mẹ không biết/p
pNó cười hì hì , “A” rồi chợt nhớ ra gì đó, mặt lo lắng/p
p-Mẹ ơi, mẹ làm mấy phần vậy???/p
p-Mẹ làm đủ cho cả nhà thôi, có gì không con/p
p-Không có dư hả mẹ./p
p-Ừ/p
pCâu nói của mẹ nó làm nó như vỡ vụn “Đã có thức ăn rồi thì như vậy làkhông có lương, mà cái này mình phải đem cho hắn, phải nhịn đói ư,huhuhuhu” mặt nó thểu não/p
p-Sao vậy con?- Thấy đứa con gái lần đầu có đồ ăn mà lại buồn xo như vậy nên”hơi lo”/p
p-Dạ không có gì, thưa mẹ con đi học/p
pNó thất thểu đi đến trường. Bộ dạng nó lúc này không khác gì người vừa bị cướp”buồn ơi là buồn T.T” (Chỉ vì không được ăn nên buồn vây á ^^)/p
pThấy Lam ngay cổng, nó chạy đến/p
p-Hế lu Lam/p
p-Sao hôm nay động trời mà đi học sớm vậy?- thấy nó Lam thoáng giật mình/p
p-Động trời mỗi ngày rồi con ạ! Ủa, hôm nay mày đáng son hả?/p
p-Ờ, đẹp hông mày?/p
p-Đẹp ^^, mà mày cầm hộp gì vậy?- Thấy Lam cầm cái hộp có giấy gói trang trí lấplánh, nó tò mò/p
p-À… hông có gì đâu/p
p-Thiệt hông? cho tao coi đi/p
p-Ờ….. lên lớp đi mày- Lam ngập ngừng rồi đánh trống lảng/p
pTính nó là vậy, nếu người ta không muốn nói thì thôi, nó cũng không ép./p
pHai đứa vào lớp được một lúc thì Mi vào, trên tay cầm vật gì đó bé bé, máu tòmò của nó lại nổi lên/p
p-Ê Mi, đem theo cái gì vậy?/p
p-À, cái này là quà tao tặng cho anh Phong/p
pMi vừa nói xong thì Lam quay qua lườm một cái. Lúc đó nó tưởng tượng ra cảnhgiống trên minh mà nó hay coi, bầu trời tối lại, sét đánh ầm ầm còn hai kẻ thùthì chuẩn bị thế. Nó ngồi mà không ngậm miệng lại được/p
p“Vậy thì cái hộp của Lam cũng là quà cho hắn rồi”- nó nghiệm ra/p
p-Haizzz….., tụi bây biết không, sau này tao sẽ thi vào đại học y dược/p
p-Ủa, chứ không phải là mày muốn thi kinh thế hả?/p
p-Ừ, chỉ là tao muốn tự mình điều chế ra được thuốc trị bệnh hám trai đó mà,hehe/p
p-Mày muốn chết hả con kia-Không hẹn mà gặp, hai con bạn cùng lên tiếng rồi nhàovô cốc đầu nó/p
pNó chuẩn bị sẵn tư thế, né được rồi ngồi cười ha hả. Đang vui thì hắn bước vàolàm dập tắt niềm vui của nó/p
pHắn vừa ngồi xuống thì Mi, Lam nhào xuống/p
p-Hi Phong, cái này là quà của Lam tặng làm quen Phong- Lam cười tươi như”bông”/p
pNó ngồi đó mà được đưa từ ngạc nhiên này tới ngặc nhiên khác, đây là lần đầutiên nó thấy hành động đó của con bạn/p
pHắn thì vẫn ngồi im đó, không động tĩnh gì/p
p-Cái này là của Mi nè, Phong nhận đi ^_^/p
pVẫn ngồi im, hắn cứ như là bức tượng vậy. Nó không muốn hai nhỏ bạn mình buồnnên quay qua trợn mắt nhìn hắn, ra dấu kêu hắn nhận./p
pHắn nhìn nó, hiểu được ý nó, hắn nhận nhưng rồi cũng cho vào ngăn bàn/p
pMi với Lam thì hớn hở quay lên/p
pGiờ giải lao/p
p-Nhi, xuống căn tin đi mày- Mi kêu nó/p
p-Ờ thôi, tụi bây đi đi, tao mắc bận, không xuống được- vì bây giờ trong ngườikhông có lương, nếu nó nói vậy thì Mi, Lam sẽ không ngần ngại mà đãi đó, nhưngnó không muốn như vậy, nó nghĩ như vậy là lợi dụng mà nó lại gét lợi dụng/p
p-Uk, vậy thôi tao đi nha- Mi với Lam nói giận nhau mà vẫn đi chung, nó nhìntheo mà chỉ biết lắc đầu/p
pĐang suy nghĩ thì hắn chìa tay ra trước mặt nó/p
p-Đồ ăn của tôi đâu?/p
pNó lấy đưa cho hắn, tay thì đưa nhưng lại không chịu buông ra (chắc là vì khôngmuốn lìa xa)/p
p-Buông tay ra- hắn gắt/p
p-Ờ,….- Nó buông tay mà mặt buồn xo/p
pHắn mở ra, hương thơm lan tỏa. Nó ngửi thấy mà bụng kêu “ọt ọt”/p
pKhẽ nghe thấy hắn quay qua hỏi nó/p
p-Sao hôm nay cô hiền quá vậy? Không làm heo nữa à?/p
p-Anh….- Nó đưa nắm đấm lên rồi rút lại- kệ tôi, bữa nay tôi ăn kiêng./p
pNó nói rồi lấy tập ra học cho đỡ đói….. Nhưng không tài nào tập trung được.Hương thơm của mấy miếng thịt cứ nhảy xung quanh đầu nó, bụng thì cứ kêu réo/p
pHắn thì ngồi ăn ngon lành/p
p-Cô nấu hả?/p
p-Ừ, có chi hông?/p
p-Vậy mà nói không biết/p
p-Tôi nói thật mà, lần đầu tôi nấu đó, tôi mở sách làm theo thôi, ngon lắm đúnghông, tôi biết tôi giỏi mà- nó hí hửng/p
p-Cũng được! không tệ, con heo nấu ăn được thì cũng là kì tích rồi- hắn khíchbát/p
p-Ừ, ăn đồ con heo nấu thì cũng không phải là con người đâu- Nó nói rồi gục mặtxuống bàn, bụng vẫn không ngừng kêu réo/p
p“Huhu, bụng ơi, tao xin lỗi mày, ráng nhịn đi, trưa rồi ăn bù đượckhông??”/p
pHắn ăn xong thì biến đi đâu mất, nó cũng không quan tâm, vì hắn mà nó phải nhịnđói T.T/p
pGần hết giờ thì hắn lên đưa cho nó một hộp sữa và ra lệnh/p
p-Uống đi/p
pMắt nó sang lên, giật lấy hộp sữa/p
p-Thật hả? Thank you/p
pVừa định uống thì nó khựng lại/p
p-Khoan đã, sao anh tốt đột xuất vậy, có âm mưu gì không đó?/p
p-Không uống thì thôi, đưa đây- hắn giật hộp sữa/p
p-Ê ê, tôi có nói là không uống đâu!- nó giật lại uống ngon lành/p
p-Woa, anh mua ở đâu mà ngon quá vậy?/p
p-Hỏi làm gì?/p
p-Không nói thì thôi- nó bỉu môi đáng yêu/p
pNó với Phong cứ chiến tranh với nhau mà không để ý là Thảo Trang đang đứngnhìn./p
p Chap 9:
Chuyển nhà bất đắc dĩ
Đang trong giờ học thìcó một tờ giấy từ trên truyền xuống cho nó
[Ra về gặp ở sân sau">
“Ai vậy ta? Không biếtcó chuyện gì đây?”
-Giấy gì vậy?- hắn tò mò
-Hỏi làm gì!!!
Hắn không nói gì
Giờ về, nó cất tập vởrồi đi xuống sân sau. Đi không chờ ai, mà nó cũng không đê ý Mi với Lam cũngbiến đâu mất
Sân sau
-Ủa, Mi Lam, hai tụi bâylàm gì ở đây?
-Tụi bây hẹn tao hả?- Mihỏi
-Đâu có! Trao tưởng tụibây hẹn tao chứ!- Lam thắc mắc
Trong khi đang đứng vớicục thắc mắc to đùng thì tụi nó nghe một tiếng nói sau lưng
-Là tao hẹn tụi bây đó!!
Quay lại, tụi nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




