|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tài, dừng xe lại”
Việt huy chạy vội dậy đỡ Ngọc Bích dậy:
-”Đúng là cậu rồi Ngọc Bích, ko sao chứ?”
-”Không sao!”
-”Mặt cậu……..”
-”Mình ko có sao, cậu đừng lo, thôi đi học thôi, trễ rồi”
-”Vậy lên xe mình đi cho nhanh”
-”Cám ơn cậu”
Suốt dọc đường đi, Việt Huy cứ nhìn Ngọc bích. “Một cô bé
xinh xắn nhưng đáng thương, cô ấy có gì khó nói sao? Đôi mắt kia sao buồn quá!”
Việt huy đỡ Ngọc Bích vào lớp, cả lớp trố mắt ra, chỉ có Việt
hùng là vô cảm
-” Ê, con kia, thấy người sang bắt quàng làm họ hả?”-Hà My
-” Hà My, bạn có thôi ngay đi ko?”
-”Việt Huy à, anh sao phải lạnh lùng với em thế chứ?”
Ngọc Bích bỏ qua tai những lời nói của hà my, bước đến chỗ
ngồi. Việt huy vẫn chăm chăm đọc sách, dường như ko có để ý đến cô bé. Một lúc
sau
-”Bạn khóc?”-Việt hùng
-”Không có, chỉ là bụi bay vào mắt thôi!”
-”Nói dối”
Ngọc bích cúi mặt lắc đầu không nói, Việt hùng rút từ trong
cặp ra cái kính màu hồng
-”Tặng bạn này!”
-”Tặng tôi ư?”
-”Đúng, đền vụ lần trước đó”-Việt hùng mỉm cười
-”Cám ơn!”, Không hiểu sao ngọc bích thấy thật vui.
-”Cả lớp chú ý, hôm nay lớp chúng ta sẽ có bạn mới”
Kelly tự tin bước vào, Việt Huy và việt Hùng ngã ngửa. Ngoc
Bich chả hiêu mô tê gì cũng quay ra nhìn và ấp úng
-”Cô ấy……”
Chương 5
-”Cô?”
-”Anh ngạc nhiên quá phải không Việt hùng?”- Kelly cười khẩy
-”À, Uhm, đằng nào thì chúng ta đã không còn quan hệ gì, tôi
việc gì phải quan tâm cho mệt, cái tên người yêu cô đâu, sao ko đi học cùng
cô?”- Việt hùng nói xong bỏ ra ngoài, không muốn gặp lại con người này
-”Anh Việt hùng à, sao anh lại nói thế, từ trước đến giờ em
chỉ yêu mình anh thôi , thật vậy đó”- Kelly chạy theo kéo tay Việt hùng.
Việt Hùng vẫn cố bước đi, khuôn mặt không biểu lộ một chút cảm
xúc, lạnh lùng.
Ngọc bích nhìn theo Việt Hùng, lòng cảm thấy thật buồn, “người
con gái kia là ai, hay là người yêu của anh ta, tại sao khi gặp người đó, anh
ta lại trở thànhcon người lạnh lùng như vậy?”
-”Suy nghĩ miên man gì đó?”-Việt hùng-”Trời mưa ướt hết quần
áo rồi mà không biết gì sao? cẩn thận bị cảm đó”
-”Mưa cũng đẹp đó chứ!”
-”Cậu thích mưa không?”
-”Không, cực kì ghét”
-”Vì sao?”
-”Không nói”
-”Mình biết”
-”Cậu biết!”
-”Vì…mình cũng ghét trời mưa!”
Việt huy bật cười, rút ra chiếc ô màu xanh che cho Ngọc
bích, 2 người ở giữa trời mưa, thời gian như ngưng đọng. Ngọc bích cảm thấy con
người này vừa lạnh lùng, lại có cái gì đó rất ấm áp. Bất giác nhìn vào đôi mắt
kia,
Thình thịch, thình thịch..”Chết rồi mình làm sao thế này?Tim
mình không ổn rồi, hay là mình yêu hắn, huhu, không phải chứ”-Ngọc Bích
-”Sao, bị bệnh tim hả?”
-”Không, mà chắc thế,….à không, mình chả biết được.
-”Thế thì vào lớp nhanh lên, cậu mà lăn ra đây thì mình đi
tù ốm”
-”Chị kelly, chị thấy chưa, con nhỏ kia nó đang lôi kéo người
yêu chị kìa, người yêu em nó còn không tha!”-Hà My
Hà My bĩu môi, lườm Ngọc Bích. Bên cạnh là Kelly, đôi mắt
hình viên đạn
-”Mày sẽ biết tay tao”
———–
-”Ngọc Bích, có người gặp này!
-”Ai thế nhỉ?”
-”Cứ ra thì biết, lắm chuyện, người ta đang chờ! Đẹp trai cực!”
-”Oh, được rồi, mình ra ngay!”
-”Lại thằng nào trúng kế hồ li của con này rồi”- Hà My
-”Để xem nó còn cười được không?”-Kelly
Ngọc bích chạy ra ngaòi sân trường, chả thấy ai hết ngoài
ông bảo về, vội chạy vào lớp thì đập vào cái gì đó cứng cứng ấm ấm rồi ngã lăn
ra
-”Ối ối cái gì đấy, đau quá đi thôi”
Người thanh niên đỡ Ngọc bích dậy và nhìn cô bé
-”Có phải Ngọc Bích không đấy?”
-”Sao anh lại biết tên tôi? Ngọc Bích ngẩng mặt nhìn người
thanh niên, anh nỳ cao, da trắng, mắt xanh, mũi cao, trông quen quen. Lẩm bẩm một
hồi kêu to:
-”Anh Jen”
-”May là em còn chưa quên người anh bất đắc dĩ này.”
-”Anh đang du học nước ngoài mà, sao về Việt nam thế?”
-”Anh về là vì em đấy!” Jen xoa đầu Ngọc Bích, ngọc Bích
không hiểu ý Jen
-”Vì em, là sao?”
-”Ngố quá đi, bao nhiêu năm vẫn ngố!”
-”Em hem có ngố!
-”Ai đấy Bích?”-Việt Hùng
-”Là bạn mình!”
-”Chào anh”
-”Jen cười, không đáp, nắm lấy tay Bích kéo đi:” Chúng ta đi
ăn kem thôi”
Ngọc Bích chạy theo Jen, nhưng có quay mặt lại, chỉ thấy
bóng Hùng cô đơn xa dần………
-”Dừng, mệt quá, em không chịu được nữa rồi!”
-”Hì hì, yếu thế, vậy thì vào quán gần đây đi!”
-”Em nhớ, hồi nhỏ anh em mình hay vào đây ăn kem!”
Jen nhìn Bích, lấy tay từ từ rút kính ra:
-”Em bỏ kính ra đi, như thế sẽ xinh hơn”
-”Vậy cũng được, anh Jen ơi, hì hì”-”Anh đúng là một người bạn
tốt!
-”anh không muốn làm bạn tốt của em”
-”Vậy anh muôn làm gì”
Ngọc Bích ngây ngô không hiểu mình đang làm một người bị tổn
thương, rất đau
“Anh…chỉ là bạn tốt thôi sao?” Jen thầm nghĩ, làm sao để em
yêu anh!
-”Kem này là merinosô cô la, kem kia là sữa chua susu, bà
chủ, cho thêm cái nữa đi”
-”Săc, ăn lắm thế, bộ muốn vét sạch túi người ta hả”
-”Anh Jen, sao anh lại mắc phải cái tính keo dán thế, đến em
mà cũng phải tính toán sao?
-”Không biết, hết tiền rồi, bắt đền đi!”
-”Hâm, em ăn xong phắn luôn đây, cạch anh Jen, ko chơi với
anh nữa!”
-”Bó tay, lại giở cái tính giận dỗi”
-”Anh Jen, chết rồi! Bây giờ là 5 h chiều , em phải về không
muộn mất” Ngọc Bích hốt hoảng vội xách cặp chạy bắn về nhà
-”ơ, Bích, kem còn chư kịp ăn xong mà, đúng là …….dở hơi,
thôi mình ăn nốt vậy. Mà sao khi gặp Bích, mình có cẳm giác cô ấy đã yêu, một
ai đó, có phải người thanh niên vừa nãy không?” Nhìn lại cửa hàng kem, bất giác
nhớ lại thời thơ ấu, có hai đứa trẻ hay đến đây chơi.
-”Ta là công chúa, hãy mua kem cho ta ăn!”
-”Ta là hoàng tử, công chúa đi mua đi”
-”Hoàng tử đi mua đi, không chịu đâu!”
-”Công chúa sau này phải làm vợ hoàng tử, nên chăm sóc chồng
sớm đi là vừa!”
-”Hoàng tử đừng mơ, em yêu hoàng tử trong mơ của em cơ! Ko
yêu hoàng tử hay bắt nạt đâu!”
-”Công chúa ơi, em đừng yêu người khác!”
——————————–
-”Sao giờ này mới về , bộ đi chơi với zai quên đường hả, có
cần tôi cho cô một trận để chừa thói dụ dỗ trai không?”-Hà My
-”Gớm, nó không muốn ăn cơm đây mà!”-kelly
-”Thế thì chị em mình bỏ đói nó nhá”-Hà my
Hà My và Kelly cười đắc chí, tở vẻ sung sướng, Đang cười thì
2 đứa há hốc mồm ra, từ đầu xuống chân ướt sũng nước rửa bát
-”Hụ. sặc,,,,sặc,,,,, hụ hụ, Hà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




