watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3793 Lượt

ngày nào mà hắn chẳng trưng bộ mặt cá ươn đó ra? Cậu đừng có mà sỉ nhục cái giẻ lau thế, hắn dễ thương bằng cái giẻ lau không? Giẻ lau còn có thể phục vụ cho con người, hắn ta thì có thể làm được những gì cho người khác?” Thật tức cười, tôi còn chưa tức giận thì hắn có tư cách gì để tức giận chứ? Đáng chết!

“Đừng như thế được không, Đa Lâm, các cậu đã là hàng xóm láng giềng của nhau 12 năm rồi, cho dù không thành người yêu của nhau được thì cũng là bạn mà, cậu đừng có cứ trách móc người ta mãi thế! Như thế Thừa Tầm tội nghiệp lắm, hơn nữa tớ cảm thấy cậu ta dễ thương hơn cái giẻ lau nhiều !”

“Này! Rốt cuộc cậu đã biết những gì? Cậu ta to đầu thế rồi tớ làm sao trách móc gì được? Còn nữa, cậu ta vốn chẳng đáng yêu bằng cái giẻ lau, cậu ta chưa từng giúp mẹ lau bàn mà! Cậu ta vừa lười vừa dơ vừa ích kỷ vừa vô liêm sỉ vừa tự cho mình luôn luôn đúng!”

Trịnh Hiểu Anh cái tên luôn bênh vực người ngoài này, tức chết mất thôi! Tức chết mất thôii! Huyết áp của tôi, tim của tôi!

“Thế thì cậu ta tốt hơn cái giẻ lau, giẻ lau vừa hôi vừa rách rưới, nhà cậu có dùng tấm giẻ lau rách đó để lau bàn không? Sao cậu có thể nói thế được?”

“Trịnh Hiểu Anh! Sao cậu đáng ghét thế, cậu không muốn sống tốt với tớ nữa phải không? Vậy hắn ta dễ thương như cục c… à?” Ối… cái này… có phải hơi nói quá rồi không?

“Được rồi được rồi, không nói nữa không nói nữa! Cậu có biết mai là ngày gì không?” Hở… làm gì thế? Sao mình hỏi đông nó lại trả lời tây.

“Ngày gì?” Tôi thờ ơ hỏi.

“Đồ ngốc! Đúng là chịu không nổi cậu, tự đi xem lịch đi, bye bye!”

“A! Này…”

“Tút tút tút tút…”

Cái gì thế này! Cứ cúp máy thế à? Rốt cuộc cậu ta gọi điện đến để làm gì? Chẳng hiểu cái quái gì cả, thần kinh cậu ta bị loạn rồi à? Hư…

Ngày mai? Ngày mai có thể là ngày gì nhỉ? Hình như có vẻ rất quan trọng… tôi ngẫm nghĩ một lúc, sau đó vội vã nhảy xuống giường xem lịch để bàn.

Ngày mai là mười sáu… tháng chín… đột nhiên tôi nhìn thấy ngày mười sáu được tôi vẽ một vòng tròn đỏ bao quanh, ông trời ơi, mai là sinh nhật của Thừa Tầm!

Sao tôi lại không nhớ chứ? Ối! Thượng đế ơi, cám ơn cậu Hiểu Anh, nếu không phải cậu gọi điện thoại đến, quả thực mình không nhớ ra rồi, ngày quan trọng như vậy… hư… tôi đúng là đáng chết mà!

Thực ra…

Thực ra quà sinh nhật tôi đã chuẩn bị xong từ lâu rồi… là một tấm khăn quàng cổ tôi đan mất 3 tháng trời, màu trắng mà Thừa Tầm thích nhất, sắp đến mùa đông rồi, cậu ấy sợ lạnh như thế…

Nhưng mà, món quà cậu ấy mong nhận được, chắc không phải là khăn quàng cổ tôi đan chứ? Chắc là quà của Thành Vũ Tuyết mới đúng…

Nhưng, tôi đã phải cực nhọc vất vả học theo mẹ tôi, hơn nữa lại là học qua đường điện thoại quốc tế, phải gọi điện thoại mất tới ba tiếng tôi mới học được… Thừa Tầm à, xin lỗi, có phải là mình không nên khiến cậu có bất kỳ áp lực nào không? Có phải mình nên từ bỏ cậu không? Một người được yêu mến như cậu, đã có bạn gái như cậu, sao có thể hiểu được tâm tình của mình chứ…

Cậu, làm sao biết được mùi vị của tình đơn phương… Mới nghĩ đến đây thôi, trái tim tôi đã chìm xuống tận vực sâu rồi.

Tôi và Thừa Tầm… thật sự, thật sự chỉ có thể là thanh mai trúc mã suốt đời sao?

Chỉ có thể là… thế này mà thôi sao?

Tôi không cam tâm! Thừa Tầm mà từ nhỏ tôi đã ở bên cạnh… muốn tôi đem cậu ta tặng cho người con gái khác, tôi không cam tâm! Tôi sẽ không cam tâm đâu…
CHƯƠNG 4
1.
“Thím ơi, có thể giúp cháu sửa dải khăn quàng cổ này ngắn đi năm phân được không?” Tôi cầm chiếc khăn quàng màu trắng đến tiệm giặt quần áo nằm dưới tòa nhà của chúng tôi.

“Năm phân à? Cái đó, thím thấy hay là sửa ngắn đi mười phân, chứ nếu có năm phân thì cháu quàng vẫn còn dài quá đấy!” Bà thím nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới ước lượng, nghiêm túc đưa ra ý kiến.

“Thím ơi, không phải cháu quàng mà, là tặng cho người khác đó.” Nói thật, tôi rất không tình nguyện đem chiếc khăn này tặng cho Thừa Tầm, vì căn cứ theo những gì tôi hiểu biết về tên đó thì hắn chưa từng trân trọng đồ tôi tặng hắn bao giờ, chắc chắn còn cười tôi một trận đã đời nữa chứ.

“Ồ, vậy à, thế thì người đó chắc cao hơn cháu nhiều nhỉ?” Bà thím dường như chẳng hề tin lời tôi nói… hic…

“Dạ! Cao hơn rất nhiều!” Tôi buồn phiền cực độ! Không phải chứ, tôi có chỗ nào lùn đến thế!

“Có thể giúp cháu sửa ngay bây giờ không?”

“Đợi thím sửa xong cái áo khóac ngòai của nam sinh này rồi giúp cháu sửa nhé.” Bà thím cười híp mắt chỉ chỉ vào đồng phục học sinh bị đè bẹp dưới bàn tay tôi.

Í? Tôi cúi đầu mở to mắt nhìn, đây… đây không phải đồng phục trường tôi sao? Của ai nhỉ?

“Cái áo này phải sửa gì ạ?” Tôi hỏi một câu như đang rảnh-rỗi-không-có-chuyện-gì-để-làm.

“Ồ, cậu bé học sinh này nói muốn bóp phần vai vào thêm chừng một phân.”

Học sinh trường à… có thể là ai nhỉ? Có thể là người tôi quen chăng?

Tôi nhẹ nhàng lật bảng tên lên xem, ồ! Là Mẫn Chính Hạo! Hà hà hà! Thì ra là tên Chính Hạo cơ đấy! Vì cả thế giới này chắc chắn chỉ có mình hắn viết tên mình y như cua bò thế này thôi! Woa ha ha ha ha, thực là khéo quá! Tên nhóc này đã nằm trong tay mình rồi, đây chính là báo ứng vì cậu đã cướp Hiền Chu của tớ đấy! Đúng vậy! Tôi phải báo thù! Cướp Hiền Chu yêu quý của tôi đi thì phải trả giá chứ! Khà khà khà khà…

“Thím ơi, thím bóp thêm năm phân nữa đi, hà hà, để cậu ta mặc vào đều bung hết chỉ ra!” Tôi nham hiểm xảo trá cười với bà thím.

Bà thím nhìn tôi, không ngừng được rùng mình một cái.

Đột nhiên, một cánh tay to lớn chẳng biết của ai nặng nề vỗ vỗ lên vai tôi.

“Á!” Tôi hốt hỏang kêu lên một tiếng nhảy lùi ra tránh.

“Sao vậy? Cậu đang trốn quỷ à?”

“A, là Chính Hạo à, hu… ha ha… tớ còn cho rằng thật sự có quỷ chứ! Ha ha!” Hừ, tên này làm trò gì thế, làm tôi giật mình chết khiếp đây này.

“Hì hì, tớ thấy thì trong tim có quỷ thì có.” Chính Hạo cố ý nhướn mày nhướn mắt, còn cốc lên trán tôi một cái.

“Xì… cậu mới là có quỷ trong tim ấy.” Nói thật, chính xác là trong tim tôi có quỷ… có điều tôi đếch sợ cậu ta nghe thấy, hừ hừ! Đóan rằng cậu ta cũng đánh chẳng nổi tôi đâu!

“Trong tim tớ có trái tim ngọt ngào, nào có quỷ đâu, trong tim tớ chỉ có trái tim ngọt ngào thôi!”

Trái tim ngọt ngào á? Ặc… gì thế này!

“Trái tim ngọt ngào? Cái gì? Cái tên này cậu dám ngọai tình hả? Tớ phải nói với Hiền Chu, hôm nay cậu chết chắc rồi!” Tôi đạp cậu ta một đạp thật mạnh, sau đó liền làm động tác móc điện thọai ra.

“Này! Ui da! Đau chết tớ mất thôi! Đa Lâm… van xin cậu làm ơn nhận cho rõ tình hình đi có được không, trái tim ngọt ngào chính là Hiền Chu của tớ mà, đấy là biểu hiện thân mật của chúng tớ thôi! Cậu đừng có phát bệnh thần kinh được không?” Chính Hạo vừa dỗ ngọt tôi vừa cố gắng xoa xoa chỗ bị tôi đạp.

“Quỷ mới tin cậu! Tốt nhất cậu nên chuẩn bị tâm lý chết đi làm vừa!” Tôi tàn nhẫn liếc cậu ta một cái, thế này gọi là “biểu hiện trên mặt giết chết cậu trước đã!”

“Hả? Ồ, đây là gì thế? Khăn quàng cổ, còn màu trắng nữa chứ, ô hô! Đúng rồi, sinh nhật Thừa Tầm sắp đến rồi nhỉ! Hà hà, tớ nhớ là Thừa Tầm nói cậu ta thích màu trắng nhất!” Chính Hạo giống hệt như vừa phát hiện ra châu lục mới, chộp lấy dải khăn quàng ướm thử lên người.

“Ghét! Mau bỏ xuống đi, cái này không phải tặng cậu đâu! Cái tên này cậu còn không mau bỏ xuống ngay cho tớ!” Tôi cuống quýt giằng lấy, tên này thật đáng ghét, làm gì mà chòang lên trên người chứ, van xin cậu đấy Hiền Chu, mau đến kéo tên này ra!

“Hì hì! Tớ biết, tớ biết mà! Cái này là quà tặng Thừa Tầm mà! Sinh nhật vui vẻ! Ồ! Thừa Tầm! Tớ rất yêu cậu! Tớ rất yêu rất yêu rất yêu cậu đó!” Cái tên này túm lấy khăn quàng của tôi nhảy nhót hét vang lên mấy câu nhảm nhí chẳng biết học từ ai, có điều tôi thấy khó coi quá đi mất.

Đáng ghét quá! Đáng ghét quá! Cái tên Chính Hạo này rốt cuộc muốn làm trò gì đây? Ôi cha cha cha! Quả thực tôi bị hắn làm cho phát điên lên mất!

“Này! Mẫn Chính Hạo! Cậu còn không bỏ xuống là tớ nói cậu quấy rối tình dục đó!”

Ối! Không khí đột nhiên ngưng đọng lại!

“Cái gì? Cô bé, cô nói quấy rối tình dục à? 0 gì gì đó, mà là “chán sống quá rồi”!

“…… Anh thích thấy dáng điệu em tức giận thế này, thật là đáng yêu… có thể chết cùng với em, cảm thấy chắc là tuyệt lắm mới đúng! Em nói xem có phải thế không?” Khương Tải Hoán, anh là đồ cầm thú hả? Tôi phục YOU rồi đấy!!!

Xem ra cứng không được thì phải mềm thôi, vì Chính Hạo, cũng vì Hiền Chu, vì mọi người, tôi phải xuống nước thôi! Liều mạng thì liều mạng chứ! Woa ya…

“Anh à, em đi với anh được chưa, xin anh bỏ qua cho Chính Hạo đi, muốn em phải quỳ xuống xin anh sao? Chính Hạo cậu ấy là bạn thân của bạn thân em, cho nên cũng là bạn thân của em! Em cầu xin anh tha cho cậu ấy đó, cầu xin anh, đừng làm cậu ấy bị thương, thế… thế… em… em sẽ đi với anh! Anh thấy như thế được không? Please! Please!” Tôi vừa cố cười vừa nói, Chính Hạo, cậu và Hiền Chu sau này nhớ báo đáp tớ nhé! Đợi tớ chết rồi,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT