watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12214 Lượt

cô cũng gật đầu chào lại.

- Đứng đợi tôi thế này người ta hiểu lầm đấy! – Cô nói khẽ.
– Hiểu lầm thì mặc xác người ta! Hơi đâu mà bơi trong biển nước bọt của thiên hạ? – Anh nhún vai.
– Cậu không sợ nhưng tôi sợ! – Cô cười nhạt. – Một Triệu thiếu gia thì ai dám động vào, nhưng Bạch Khiết này không khéo lại mang tiếng bà già dụ phi công trẻ không chừng!

Anh phì cười trước lời nói đùa của cô.

Hai người cùng nhau bước vào thang máy, không ít ánh mắt hiếu kì nhìn theo họ. Lúc vào thang máy, Bạch Khiết vô tình chạm mặt Vương Lâm nhưng cô chỉ đi ngang qua anh như chưa hề quen biết nhau. Thiên Kỳ lén nhìn cô thì thấy sắc mặt cô vẫn bình thản, anh thầm khâm phục cô. Bach Khiết là thế nhưng Vương Lâm hình như không giữ được bình tĩnh, anh định quay lại nói với cô điều gì thì Bạch Khiết đã lên tiếng.

- Còn ai vào thang máy nữa không? Nếu không tôi đóng thang máy!

Nói là làm, ngón tay mảnh mai nhanh nhẹn ấn vào nút khép cửa, dường như bàn tay Vương Lâm định đưa lên nhưng rồi anh không làm thế.

Bạch Khiết nghỉ làm, công việc ngay lập tức dồn thành một đống, nay cô đi làm lại, cấp dưới lũ lượt xếp hàng đưa các đơn từ cho cô phê duyệt, nhiều khi cấp dưới không hoàn thành đúng yêu cầu của cô, cô liền đập bàn khiển trách, cái ngữ khí đó sao mà giống với với anh trai anh. Phòng làm việc của anh cách xa phòng cô tới hai phòng mà vẫn nghe tiếng cô quát.

- Cô làm ăn như vậy đấy hả? Sao mục này, mục này lại thiếu, ba ngày vừa qua tôi nghỉ, cứ tưởng các anh các chị đã giải quyết xong hết rồi, nào ngờ công việc lại tồn đọng như thế! Những việc cỏn con như thế này không làm nổi thì còn đòi làm cái gì cho to? Tôi thấy bộ phận nhân sự hình như làm ăn hơi tắc trách rồi đấy! Còn không mau đem cái đống giấy tờ này đi làm lại, hay đợi tôi làm luôn cho các người?

Cô nói một hơi, đến cuối cùng bực quá đập mạnh tay xuống bàn. Các nhân viên cấp dưới vội líu ríu ôm giấy tờ cúi chào cô đi ra ngoài. Bạch Khiết bức tới mức đỏ mặt tía tai, bỗng cô lai nghe tiếng nói.

- Chị xem hộ em văn bản này…
– Tôi nói là đem ra ngoài, đã nghe rõ chưa? – Cô bực mình đập tay vào bàn ngẩng lên thì hơi sững lại.

Thiên Kỳ đang mỉm cười nhìn cô.

Chương 25

- Bây giờ mới biết chị dữ như vậy đó!
– Hì, cậu ngồi đi, làm ăn như thế bảo sao tôi không bực cho được. – Cô vuốt lại nếp áo rồi mở tập tài liệu của cậu ra xem.

Bạch Khiết vốn được chính Triệu Thiên Minh nhờ chỉ bảo thêm cho Thiên Kỳ nên cô sao có thể từ chối. Cô xem một lượt rồi gật gù.

- Tốt đấy, xem ra cậu thông minh hơn tôi tưởng, cậu chỉnh lại một số chỗ tôi đánh dấu, còn lại đều ổn.

Anh nhận lấy tập hồ sơ chào tạm biệt cô rồi đi ra ngoài.

Buổi trưa, anh cũng qua rủ cô xuống căn-tin, nhiều nhân viên thấy em trai Chủ tịch cùng với Thư Ký riêng của chủ tịch cặp kè với nhau thì tò mò nhìn bởi vì quan hệ giữa cô và Vương Lâm trong tập đoàn không ai không biết. Vài hôm như thế, cái tin Bạch Khiết đá Vương Lâm cua em trai Triệu chủ tịch trở nên rầm rộ trong tập đoàn.

- Cậu thấy chưa, tôi đã bảo mà. – Cô cười cười xúc một muống cơm.
– Ời ơi! – Anh cố nuốt miếng cơm trong miệng lúng búng nói. – Chị trở thành hot-woman rồi đấy!
– Ha ha, vinh hạnh vinh hạnh!
– Mà đi gần một người đẹp trai tài giỏi như em, người ta hiểu lầm là phải, he he!
– Ôi trời, ăn cơm đi cho tôi nhờ! Mà cậu nói cũng đúng, tôi vẫn còn đẹp chán, nên mới cua được em trai của Chủ tịch, ha ha!

Hai người vừa nói vừa cười rất vui vẻ khiến ai đó cảm thấy rất khó chịu. Trông cô chả có vẻ gì là suy sụp đau khổ khiến lòng Vương Lâm vừa thất vọng, vừa đau buồn. Anh biết mình không có tư cách để buồn, chẳng phải chính anh phản bội cô, đã bỏ rơi cô ở trong bệnh viện hay sao? Anh lấy cái quyền gì để ghen tức khi cô tìm được một người yêu mới? Nghĩ thế nhưng anh không thể tiếp tục nhìn hai người nói cười, anh đứng lên bỏ về phòng làm việc, anh vừa đi, nụ cười trên môi Bạch Khiết cũng tắt ngấm.

Quan hệ giữa họ vẫn kéo dài trong bế tắc. Bạch Khiết không hề tỏ thái độ thù ghét Vương Lâm nhưng giữa họ chị còn cái gọi là quan hệ đồng nghiệp. Cô vẫn lịch sự với anh, không hề để tình cảm riêng chen vào công việc nhưng chính điều đó càng khiến anh khó chịu.

Hôm đó Thiên Kỳ có điện thoại của bạn rủ đi chơi nên cô đi xuống bãi để xe một mình. Vừa tra chìa khóa định mở cửa xe thì có ai đó nắm chặt lấy bàn tay cô từ đằng sau, Bạch Khiết hốt hoảng vùng ra nhưng người đó vẫn giữ chặt.

- Mong quản lí Vương hãy bỏ tay tôi ra! – Cô lạnh lùng nhìn anh cố rút tay lại.
– Khiết, anh muốn…
– Mong anh hãy tự trọng, đừng tùy tiẹn nắm tay đồng nghiệp ở nơi công cộng như thế này, người ta nhìn thấy sẽ không hay đâu! – Giọng cô vẫn dửng dưng xa cách.
– Em đừng như thế nữa được không? Anh biết mình không có tư cách xin em tha thứ nhưng…
– Anh biết vậy là tốt! – Cô cười khẩy, lần này thì cô đã rút được tay ra. – Bạch Khiết này thà mang tiếng là máy bay bà già dụ dỗ phi công trẻ còn hơn bị gán cho cái mác giật hôn phu, phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác! Anh không biết cô vợ tương lai của anh ghê gớm thế nào hay sao mà còn cố ý gặp tôi?

Cô ngừng lại, lòng cảm thấy vô cùng chua chát nhưng nét mặt vẫn thản nhiên.

- Cô ta đã ném cái tờ giấy xét nghiệm vào mặt tôi, dù sao trên cương vị là đồng nghiệp của nhau, tôi cũng nên chúc mừng anh sắp thành cha, nhưng Bạch Khiết này là loại người nhỏ mọn, tôi không thể nào mở miệng ra tươi cười để nói những lời tốt đẹp đó! – Cô cười nhạt.
– Đủ rồi! Anh không cần gì cả, anh chỉ cần em…
– Anh có im đi hay không? – Chút bình tĩnh cuối cùng của cô đã bị anh lấy mất, Bạch Khiết hét lên. – Tôi không cần loại người như anh! Bạch Khiết này dù có ra đường làm kẻ ăn mày thì đời đời kiếp kiếp cũng không cần Vương lâm bố thí cho một đồng!

Vừa nói, nước mắt cô vừa ứa ra, sao anh ta cứ phải bức ép cô như thế?

- Tôi bây giờ đã có Triệu Thiên Kỳ! Phải, một cậu ấm lắm tiền, nhưng ít ra cậu ta còn quan tâm tới tôi hơn loại người bạc bẽo như anh! Cả đời tôi ngu dại một lần mới tin anh, anh đòi tôi tha thứ? Anh đòi tôi nhắm mắt bỏ ngoài tai tất cả mọi thứ anh làm? Xin lỗi, tôi không cao thượng đến mức ấy! Lúc tôi đau đớn nhất, cần anh nhất thì anh đang ôm con đàn bà khác trong tay! Vương Lâm à anh là thằng khốn!

Cô nói một hơi không kịp lau nước mắt, nói rồi cô ngồi vào xe sập mạnh cửa lái vút đi.

Ngồi trên xe, nước mắt cô trào ra không kìm nén được, Bạch Khiết ơi là Bạch Khiết, sao mày không nhắm mắt mà quên hắn đi?

Một tay nắm vô-lăng, một tay cô ôm lấy bụng, nghĩ tới giọt máu trong bụng mình, cô càng không kìm được nước mắt!

- Khốn thật! – Cô lầm bầm nguyền rủa, thay vì lái xe về nhà, cô lại rẽ sang một hướng khác. Kể từ lúc Bạch Khiết đi làm lại, Triệu Thiên Mình nhàn nhã thấy rõ, công việc bận bịu nhưng anh vẫn thu xếp thời gian về ăn cơm với vợ. Dương Mẫn dạo này cũng đẹp ra thấy rõ, da dẻ càng ngày càng mịn màng, môi hồng, tóc đen mượt, đến chính anh cũng thấy ngạc nhiên.

Hình như anh rất nóng lòng có con, cứ hỏi xem cô thấy trong người thế nào, đến mức Dương Mẫn phát cáu, gắt ầm lên anh mới chịu thôi.

Một hôm trong lúc hai vợ chồng ngồi ăn cơm với nhau, Dương mẫn liền buột miệng hỏi.

- Anh ơi, em có một thắc mắc!
– Sao?
– Thì… nhà anh là danh gia vọng tộc như thế… tại sao anh lại lấy em? – Điều này cô vốn thắc mắc từ rất lâu nhưng không dám hỏi, lúc trước thì sợ anh, sau này lại quên mất.
– À! – Anh tủm tỉm nhìn cô. – Thực sự lúc đầu bị ông nội bắt phải cưới em anh cũng ngạc nhiên.
– Thế sao anh không phản đối? – Cô láu táu hỏi.
– Ơ hay, thế em muốn anh phản đối à?
– Không… – Cô nhăn mặt. – Lúc đầu thì cũng có nghĩ thế, hihi, nhưng bây giờ hết rồi.
– Em thấy ông nội hiền không?
– Có, ông vừa hiền vừa thương em.
– Ờ, với em thì vậy thôi! – Anh mỉm cười. – Chứ lời ông nói đối với anh muốn chống lại cũng khó. Ông đã muốn anh cưới em thì anh chạy lên sao hỏa may ra mới thoát!

Nghe anh nói cô ôm bụng cười lớn.

- Nhưng mà em vẫn chưa hiểu lí do…
– Trước đây ông nội anh và ông nội em có quen nhau. Lúc chiến tranh, ông nội em đã đỡ cho ông nội anh một phát đạn, sau đó hai người thất lạc, không còn tin tức gì của nhau, mãi đến lúc ông nội anh làm giàu, ông mới cố gắng tìm kiếm tin tức về ông nội em.

Càng nghe anh nói, mắt cô càng trợn lên.

- Thế rồi ông nội anh cũng tìm được ông nội em, ông định sẽ gả con gái cho ba em, nhưng tiếc là ba em đã có vợ và có em rồi. – Nói đến đấy anh tủm tỉm cười,

nhìn mặt cô khờ ra, anh phải cố nén lại.
– Thế nên em gả cho anh?
– Ừ. Chỉ thế thôi!
– Ơ! Mà sao anh biết?

Anh chỉ cười mà không nói, thật ra anh cũng không thể nói được. Trước đây anh vốn rất khó chịu khi bị ép phải lấy vợ, có lần chịu hết nổi anh đã phóng xe tới nhà ông nội hỏi cho ra nhẽ.

- Vì sao ông bắt cháu phải cưới cái… cái cô kia?
– Cô nào? – Triệu chủ tịch gãi gãi mái tóc bạc.
– Ông… tức chết mất thôi! Cháu sắp chịu hết nổi cô ta rồi!
– Minh à,

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,49 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT