watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12216 Lượt

ngủ hẳn, cô vôi vàng bò dậy. Miệng Dương Mẫn méo xệch, không thể nào! Hóa ra cả đêm cô ôm Triệu Thiên Minh mà ngủ ngon lành!

- Cái tên khốn! – Dương Mẫn òa khóc. – Tôi không biết đâu! Anh… anh… anh đền cho tôi đi!!!

Vừa khóc, Dương Mẫn vừa cầm cái gối lông vịt phang vào đầu Triệu Thiên Minh tới tấp.

- Đồ lưu manh… – Dương Mẫn khóc nức nở.
– Cô điên à!! – Triệu Thiên Minh đang ngủ say ngồi bật dậy gầm lên đồng thời dằng luôn cái gối trên tay cô ném xuống đất!

Nhìn bộ dạng hung hăng của anh, Dương mẫn càng thấy tủi thân, cô càng khóc to hơn.

Triệu Thiên Minh thấy thế cũng luống cuống.

- Có chuyện gì thế? – Anh dịu giọng hỏi.

Dương Mẫn nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe ầng ậng nước.

- Đêm qua… đêm qua… anh… anh làm gì tôi?
– Hả? – Triệu Thiên Minh trợn mắt. – Cô nói cái gì? Đêm qua…

Nói đến đây anh cũng giật mình. Anh cố nhớ lại xem tối hôm qua đã xảy ra những gì nhưng không tài nào nhớ ra nổi. Nhìn bộ dang tức tối, hoảng loạn của Dương Mẫn, anh cũng hơi chột dạ.

Nhớ lại, nhớ lại đi nào! Đầu óc mọi ngày thông minh lắm cơ mà!!

Anh vẫn không tài nào nhớ được đêm qua đã làm những gì.

- Cô… cô nhớ lại thử xem… tôi… tôi không có làm gì… – Giọng anh ngập ngừng tới mức chính anh cũng không tin được.
– Không biết đâu! – Dương Mẫn cắn môi. – rõ ràng… tối qua anh ngủ duối đất cơ mà!!

Thật đáng thương cho Triệu Thiên Minh. Có mười cái miệng của CEO anh cũng không thể nào thanh minh cho được. Hơn nữa đến chính anh cũng không nhớ đêm qua mình đã làm những gì. Không lí nào anh lại…

Quần áo trên người anh cũng xộc xệch, lại nhìn qua Dương Mẫn thấy cô hai tay che ngực, cũng không khá hơn mình là bao, Triệu Thiên Minh không biết phải làm sao.

- Tôi không biết đâu! – Dương Mẫn nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn anh căm phẫn. – Anh đền cho tôi đi! Đền đi!

Triệu Thiên Minh khổ sở vò đầu. Chuyện hôm qua chỉ có trời biết, đất biết chứ hai người cũng chả biết gì. – Cô… thôi được rồi, tôi…

Triệu Thiên Minh cũng không biết phải làm sao, dù không yêu thương gì Dương Mẫn nhưng nếu “chuyện đó” xảy ra thật, anh thấy mình phải có trách nhiệm với cô.

- Thôi được rồi. Cô vào thay quần áo đi. Có chuyện gì… ờ… tôi sẽ giải quyết.

Dương Mân quệt nước mắt đi vào nhà tắm. Quả thật đêm qua cô không nhớ gì hết, cũng không hiểu vì sao sáng nay cô lại ôm Triệu Thiên Minh mà ngủ thế này.

Lúc này trong phòng chỉ còn một mình Triệu Thiên Minh, anh rút điếu thuốc trong túi áo ra và châm lửa.

Khi nãy Dương Mẫn khóc lóc làm anh cũng cuống cả lên, bây giờ ngồi nghĩ kĩ lại, anh thấy chuyện này cũng chả to tát gì. Nếu không cũng chả sao, nhưng nếu có thì cũng là nghĩa vụ vợ chồng thôi mà!

Nhưng dù sao Dương Mẫn cũng đang đi học, anh khẽ thở dài, đúng là rắc rối, anh nhả một làn khói. Chuyện này sẽ không bao giờ có lền thứ hai, không bao giờ! Anh và Dương Mẫn chỉ là vợ chồng trên lí thuyết mà thôi, anh không có chút tình cảm nào với cô ta, đương nhiên càng không muốn có những chuyện ngoài ý muốn kia xảy ra.

Triệu Thiêm Minh chợt nhớ đến cuộc họp cổ đông sáng nay, anh bấm số gọi cho thư kí dặn dò một số chuyện.

Triệu Thiên Minh sinh ra là để dành cho công việc. Anh mau chóng dẹp chuyện sáng nay qua một bên.

Lúc Dương Mẫn từ nhà tắm trở ra, Triệu Thiên Minh đã đi mất. Khi nãy cô cũng đã “kiểm tra” cẩn thận rồi, không có gì nghiêm trọng, quần áo cũng còn nguyên, Dương Mẫn khẽ thở phào, lạy trời lạy phật, mong là chưa từng có chuyện gì xảy ra! Cô mau chóng rời khách sạn bắt xe đén thẳng trường học, không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô đến lớp muộn rồi! Người bảo vệ già gác cổng hôm nay thật là lạ. Dương Mẫn tự nhủ, chẳng những không chặn cô lại hạnh họe một trận mà còn ra tận nơi mở cổng cho cô vào nữa.

Dương Mẫn cũng chẳng có thời gian nghĩ nhiều, cô cúi chào người bảo vệ rối cắm đầu chạy vào lớp.

Lớp học đã bắt đầu được hơn 20 phút.

Dương Mẫn bặm môi nhắm mắt đẩy cánh cửa phòng học, cánh cửa cũ mèm kêu ken két như muốn tố cáo kẻ đi trễ.

Vừa thấy Dương Mẫn, một cơn bão xì xào đã nổi lên.

Hơn một trăm con người ngồi trong giảng đường cùng đổ dồn ánh mắt về cô. Những ánh mắt kia nhìn cô với đủ mọi sắc thái: ngưỡng mộ, ghen tị,… thậm chí là căm thù!

Thấy lớp học bỗng chốc biến thành cái chợ vỡ, thầy giáo bực mình đập tay vào bảng.

- Triệu phu nhân, còn định đứng đó đến bao giờ nữa? Trò có định để tôi dạy nữa không hả?
– …

Cái gì? “Triệu phu nhân” hả? Dương Mẫn cứng họng. không phải chứ, đừng nói là quên tên của kẻ hèn mọn này nhé!

Đúng là thời đại tên lửa. Mới sáng sớm mà khuôn viên trường đại học đã tràn nhập những tờ báo với cái tít.

LỘ DIỆN CHÂN DUNG CHÁU DÂU TẬP ĐOÀN DOANH CHÍNH.

- Không phải chứ? – Dương Mẫn giãy nảy nhìn vào bài báo.

Bên cạnh cô, Đường Mật gập người cười sằng sặc.

- Mày có thôi đi không? – Dương Mẫn xấu hổ hét lên.
– Híc… ha ha… ự ự…

Dương Mẫn tức tối nhìn tờ báo kia. Cái tên nhà báo này muốn chọc cô tức chết đây mà. Dương Mẫn đây thiếu ảnh đẹp hay sao mà hắn lại chọn ngay cái hình chụp trong thẻ học sinh cấp ba mà đăng lên báo thế kia không biết! Muốn sỉ nhục người ta hay sao chứ?

Lại còn con nhỏ Đường Mật vô duyên đang rống lên cười trên nỗi đâu của người ta kia nữa! Đúng là tức chết đi mất!!

- Trời đất ơi, thế giới này đảo điên hết rồi!! – Giọng ai đó cảm khái vang lên.
– Tức chêt mất, mày xem, tụi mình thì có thua gì nó cơ chứ!! – Một giọng khác chen vào.
– Nhìn cái chân ngắn củn kìa!

Dương Mẫn nuốt nước bọt cúi xuống nhìn hai chân, cũng đâu đến nỗi “ngắn củn” đâu!

- Trời ạ! Sao anh ấy lại lấy nó chứ, đúng là tức chết đi mất!!!
– Tao phải lập hội Anti con này mới được, ghét quá đi mất!!

Không phải chứ? Tự nhiên anti người ta vậy à? Dương Mẫn ấm ức nghĩ. Bộ họ nghĩ cô thèm cái tên Triệu Thiên Minh ấy lắm hay sao chứ??

- Cái bản mặt xấu đau xấu đớn!

Gì chứ??

- Ê ê, tao nghĩ chắc nó “quăng lựu đạn” nên mới ép anh ấy phải cưới nó…
– Cái đồ mặt dày!

Dương Mân tức điên người, vừa định bước ra thì Đường Mật đã nắm tay cô kéo lại.

- Mày mà ra tụi nó xé xác mày đấy! Thôi, tụi mình đi thôi.

Dương Mẫn ấm ức nhìn bạn, Đường Mật lại đẩy cô thêm cái nữa.

Đúng là điên hết cả người, cái bọn chết tiệt này! Cuộc họp cổ đông lần này triệu tập các cổ đông lớn của tập đoàn Doanh Chính đến để bàn về dự án “Suối khoáng nóng” chiến lược.

Cách đây gần hai năm, tại một khu mỏ sắt bỏ hoang cách ngoại ô thành phố khá xa, một đoàn khảo sát địa chất phát hiện được một mạch nước nóng khá lớn.

Ngay lập tức, tập đoàn Doanh Chính đã mua lại khu đất đó, kết quả xét nghiệm mẫu nước cho thấy hàm lượng các vi chất trong nước đều đạt tiêu chuẩn quốc tế, nơi đây hứa hẹn sẽ trở thành “mỏ vàng lớn”. Các cổ đông đều nhăm nhe khu đất này làm của riêng trong túi, không ai chịu nhường ai, hơn nữa Triệu chủ tịch dạo gần đây có vẻ không tham dự nhiều tới chuyện trong tập đoàn nên các cổ đông được nước làm tới.

Cuộc họp cổ đông lần này sẽ quyết định ai sẽ giành được quyền quản lí “mỏ vàng” này.

Triệu Thiên Minh có mặt trước 30 phút. Anh sẽ là người chủ trì cuộc họp lần này.

Ông nội cũng thật biết chọn ngày cưới. Không hiểu tại sao cánh tay phải của anh cứ đau ê ẩm như có vật gì đó đè lên suốt tối hôm qua.

- Thưa giám đốc, tài liệu đây ạ.

Triệu Thiên Minh đón lấy tập tài liệu, cô thư kí nhân cơ hội khẽ nhướn mắt nhìn vào bàn tay trái của anh. Chiếc nhẫn bạch kim ánh lên ở ngón áp út như một lời tuyên bố “chủ quyền”. Cô khẽ thở hắt ra đầy tiếc nuối. Cuối cùng thì giám đốc cũng đã có vợ, đàn ông ngon lành như vậy thả ra là có người hốt liền!

Triệu Thiên Minh vẫn chăm chú vào tập tài liệu, anh không hề nhớ đến sự có mặt của chiếc nhẫn cưới.

Lần này anh nhất định phải cho lũ cổ đông nọ một phen bất ngờ.

Triệu Thiên Minh đúng là rất có tài nhưng lại còn quá trẻ, chỉ mới bước vào tập đoàn. Những cổ đông gạo cội đó đương nhiên không coi anh ra gì, trong mắt họ, anh chỉ là con tốt của Triệu Doanh Chính.

Cái thời mà Triệu Doanh Chính làm mưa làm gió đã qua rồi, nay họ Triệu đã như mặt trời khuất núi, Triệu Thiên Minh được bổ nhiệm vào chiếc ghế giám đốc điều hành họ cũng chẳng lo lắng. Một thằng nhãi con hỉ mũi chưa sạch có thể cản bước họ trên con đường thâu tóm siêu tập đoàn này hay sao?

Triệu Doanh Chính à, ông hết thời thật rồi đấy! Định “chó cùng dứt dậu” hả? Thật là nực cười!

Đúng 9h, cuộc họp bắt đầu.

Các cổ đông đã có mặt đông đủ. Triệu Thiên Minh bước vào ngồi lên chiếc ghế chủ tọa.

- Thật là ngại quá, đã để mọi người đợi lâu rồi! – Anh mỉm cười cúi chào những cổ đông lớn.

Những cổ đông xem ra chẳng mặn mà gì với màn chào hỏi này, họ chỉ nói vài câu xã giao chúc mừng lấy lệ.

- Chắc các vị đã ổn định hết rồi, hôm nay thay mặt ông nội tôi là Triệu Doanh Chính, tôi sẽ đảm nhận vai trò chủ trì của họp này. Như các vị đã biết, hiện

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,49 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT