watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7741 Lượt

…Bốp…

Nó đánh thẳng vào mặt Jun trước mặt bàn dưng thiên hạ… một lần nữa, cả văn phòng được tận hưởng 1 phen đứng tim vì kinh ngạc… họ há hốc mồm to bằng 1 nắm đấm… Jun lặng người ko nói gì… thật sự cái tát đó ko đau gì, nó còn có sự tức giận và run sợ, chắc hẳn nãy giờ nó đã phải chịu nhìu thiệt thòi…
– Con nhỏ này, chán sống rồi mà – Ả thư kí tức giận trước hành động của nó, hằn hộc bước đến giơ tay định đánh nó 1 bạt tai nữa
– Cô làm gì vậy, ko coi ai ra gì nữa àh? – Jun lạnh tanh hừ hừ nhìn ả phẫn nộ

Ả rụt tay lại, xoa xoa cổ tay nũng nịu ra vẻ yếu đuối…
– Em chỉ tức cho anh thôi… hik hik..

Jun ko thèm để ý tới ả mà quay sang nhìn nó… nó ngồi bệch xuống đất, mặt cuối gầm, người run lên từng cơn, khe khẽ có tiếng nấc nhẹ… trông như con cún con bị bỏ rơi…
– Xin lỗi, cô sợ lắm à? – Jun dịu dàng hỏi nó

Nó ngước mắt nhìn Jun, mặt mếu máo, mắt long lanh, môi mím chặt như đang kiềm nén lắm…
– Huk huk..huhuhu…huuhuhuhu…huk huk – Nó ko thèm nói, nó ức lắm, trước giờ nó chưa bị đối xửa như vậy bao giờ… tất cả tại hắn, tại tên khắc tinh này
– Cô đi được ko? – Jun hỏi

Nó lừ lừ nhìn anh ko thèm nói, giống như đứa trẻ đang bị ức hiếp giận dỗi… Jun nhìn cái bộ điệu đáng yêu của nó mà xót ko kiềm lòng được… Jun nhấc bổng nó lên trước bao nhiêu con mắt của nhân viên, chỉ riêng sáng nay thôi họ gần như muốn nhập viện hết vì shock trước hàng loạt sự kiện lạ…đầu tiên là sự xuất hiện của nó, rồi tiếp đến hành động của nó và giờ là sự diệu dàng của người trước giờ nổi tiếng là tảng băng trôi- Jun… họ hết ngậm mồm rồi lại há hốc, nuốt nước bọt rồi lại hả họng ngạc nhiên, mắt trợn tròn muốn rớt ra ngoài
– Anh…anh Jun…sao…sao…Cô ta là ai? Sao anh lại đối xử thân mật như vậy – Ả thư kí gen tuông khi thấy Jun ẵm nó đi hét rít lên người yêu lâu năm hay bạn gái bị phản bội vậy

Jun nhìn nó lặng thinh khóc thút thít trong vòng tay và cái má còn đỏ rát của nó rồi lừ mắt nhìn bén ngót vào ả…
– Ko liên quan gì đến cô… – Jun lạnh lùng cất tiếng khác hẳn với cái cách anh ân cần hỏi hang nó lúc nãy – Bắt đầu từ bây giờ cô bị đuổi việc – Jun lạnh tanh buông lời rồi bế nó đi vào phòng

Cả văn phòng tầng 10 gần như cần cấp cứu đồng loạt trước những gì mình đang được chứng kiến… Mọi người bắt đầu đặt 1 dấu chấm hỏi to đùng về nó “Cô bé kia có quan hệ gì với giám đốc?”
– Anh…anh…sao có thể…anh ko thể đuổi em được – Ả nghe Jun nói mà như sét đánh ngang tai, ngồi bẹp xuống đất khóc lóc thảm thương rít lên
– Trợ Lý Kim, tính lương và tìm 1 thư kí khác – Jun lạnh lùng ra lệnh cho người đàn ông trạc 26,27t đứng bên cạnh

Trợ Lý Kim cúi đầu nhận lệnh… mặc dù đã theo làm cho Jun 10 năm nay nhưng chưa bao giờ trợ lý Kim thấy Jun như vậy…

Jun cau mày bỏ vào phòng mặc cho ả thét gào như con bệnh… nhiều lần anh muốn đuổi ả lắm rồi, nhưng phải công nhận nhờ ả mà anh đuổi được mớ cô gái ham tiền tài địa vị anh mà luôn săn đón mồi chài, ko ngại ngần giăng ra hàng trăm cái bẫy để có được anh, nhiều khi thấy ả lả lơi chướng mắt định cho nghỉ việc ngay nhưng nghĩ tình nhờ có ả mà kí được một số hợp đồng khá lớn nên anh giữ lại bên mình, dù gì cũng ko can hệ gì đến anh, nhưng ko hiểu sao hôm nay anh lại cư xử như vậy, anh tức giận khi thấy nó run rẩy, khóc đến đáng thương như vậy, quả ko thể tha cho ả thêm được nữa…

Jun đặt nó xuống ghế, mặt buồn buồn nhìn nó…
– Cô ko sao chứ? Có chuyện gì? – anh quan tâm
– Huk…huk… huhuhuhuhuhuhuhuhuhu – Nãy giờ nó cố kiềm chế, giờ phòng chỉ có 2 người, nó khóc òa lẹn như trẻ con lên 3
– Ấy, đừng khóc nữa – Jun bịt tai nhăn mặt

Tiếng khóc của nó quả là lợi hại, vang vọng 4 vách tường kín trong phòng Jun càng được tăng thêm âm sắc, những khán giả văn phòng nãy giờ được xem kịch hay cũng vểnh tai lên khi nghe tiếng khóc ầm ĩ của nó… Jun tội nghiệp bị tra tấn thậm tệ… 2 tay bịt tai lại hét rống lên nhưng vẫn ko át được tiếng khóc vĩ đại của nó…
– Cô im đi được ko hả?
– Ư…ư…ư…huhuhuhuhuhuhu – Nó lặng xuống 1 phút…bao nhiêu nội công dồn xuống rồi vỡ ra như bom nguyên tử…
– Ặc… tôi..tôi xin lỗi mà… – Jun nhăn mặt – Nếu cô ko im lặng thì đừng trách tôi – Jun lầm bầm

Tiếng khóc đang ầm ĩ từ phòng giám đốc phát ra như cái nhà trẻ bỗng im bặt…
Nó căng tròn đôi mắt mộng nước nhìn chồng chộc… Jun đang… dùng miệng bịt cái loa chất lượng cao của nó lại…

Jun hôn nó thật sâu…ban đầu…anh chỉ dùng cách này bịt miệng nó lại…nhưng ko hiểu sao chạm phải đôi môi mềm mại như cánh hoa của nó lại ko rời đi được… cái cảm giác ngọt ngọt, say say như đang thưởng thứ rượu nho thượng hạng, thơm nồng, ngọt lịm…và làm người ta say lúc nào ko hay…

Nó ko thở được nên bắt đầu cựa quậy, vùng vẫy… sự phản kháng của nó làm Jun choàng tỉnh, tiếc nuối rời khỏi đôi môi nhỏ nhắn
– Anh…anh – Nó long lanh chớp chớp đôi mắt, mặt đỏ chót
– Tôi bảo cô im mà ko chịu nghe, buộc tôi phải dùng cách này thôi… – Jun quya đi, lấy tay che nửa khuôn mặt cũng đang đỏ bừng
– Anh..anh thật…quá đáng – nó lại bắt đầu mếu máo

Tay vơ trúng gì đó định giơ lên ném vào Jun nhưng khựng lại…cái nó cầm là hộp chocolat thượng hạng… trên bàn Jun luôn có 1 hộp kẹo,mứt, bộ ấm trà để mời khách, ngoài ra còn có 1 bình hoa được cắm 1 cách khéo léo…

Nó nhìn hộp chocolat chớp chớp đôi mắt nhìn…
– Cô thích thì ăn đi – Jun nói khi nhìn thấy đôi mắt như con nít như thấy kẹo của nó

Nó quay qua nhìn Jun, cười thiệt tươi… lấy tay quẹt nước mắt trên mặt…
– Thật ko? – nó hỏi lại với gương mặt cún con
– Cô ăn đi, làm ơn dẹp cái bộ mặt của cô đi – máu nóng bắt đầu trào ngược lên não lại

Nó ko hiểu ý Jun lắm nhưng vui vẻ bóc kẹo ăn, mọi tức giận và những việc vừa xảy ra vụt mất hết… nó như đứa trẻ mau giận nhưng cũng mau quên…

Jun thích thú ngắm nhìn nó… càng tiếp xúc với nó, anh càng thấy hứng thú… có vẻ cái hợp đồng giữa anh và nó phải xem lại….

Chương 15

Nó ăn hết hộp kẹo, xoa xoa cái bụng thõa mãn… Còn Jun đang ngồi xem xét 1 số tài liệu, đôi khi lại chóng cằm nhìn ngắm nó… Nó vươn vai ngáp 1 cái dài, sáng nay mama nó dựng đầu dậy sớm, lại khóc 1 trận nên nó khá là mệt… nó lim dim đôi mắt rồi nằm nhoài ra ghế ngũ ko hay… Jun kí xong 1 tài liệu ngước lên nhìn nó, thấy nó đang say ngủ, vẫn giống như hôm qua…nó thật bình yên, thật ấm áp và đáng yêu…Nó đem lại cho anh tất cả những cảm giác mà trước giờ anh thiếu thốn…
Anh mỉm cười nhìn nó… bước thật nhẹ đến bên cạnh nó… khuôn mặt tròn tròn, làn da trắng mịn như da em bé, đôi mi dài khép cong vút còn ướt nước long lanh, có mấy sợi tóc mây bay vờn trong gió vướng lên mặt … Jun đưa tay vén gọn mấy sợi tóc tinh nghịch qua tai, bàn tay vô thức lang thang xuống bờ môi nhỏ mềm tựa cánh đào… bất giác rụt tay, đưa lên đôi môi mình, 1 dư vị ngòn ngọt làm anh chìm đắm… muốn say 1 lần nữa… ko làm chủ được chính mình… Jun cuối sát gần mặt nó…bỗng… nó trở mình… nhíu mày, đôi mắt khẽ mở thì bắt gặp 1 khuôn mặt hoàn mĩ như tượng tạc đang được phóng đại max kill…mắt căng lên to nhất có thể…chớp chớp mắt…
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA – Nó hét lên
Jun giật mình bật dậy, tay ôm lấy nửa mặt đỏ bừng bừng… “Mình vừa làm gì vậy?” – Anh chàng rầu rĩ
– Anh…anh tính làm gì vậy hả? – nó chỉ tay về phía Jun quát lên
– Ơ…ơ…tôi muốn xem cô ngủ thật hay chưa – Jun lí do – Cô đến đây làm hay đến ngủ vậy? –Jun nhíu mày nheo mắt trách ngược lại nó
– Thế à? Xin lỗi – Nó xìu mặt hối lỗi
“Công nhận nhỏ này dễ dụ thật” – Jun cười thầm, thở phào nhẹ nhõm
– Ơ!!! Mấy giờ rồi??? – Nó giật mình như nhớ ra điều gì đó…
– Hơn 5h rồi, cũng hết giờ làm rồi –Jun nhìn đồng hồ trả lời
– Sao? Tôi ngủ cả ngày rồi àh? 5h hơn rồi sao? Chết rồi – Nó giật nảy mình – Tôi phải về đây, tạm biệt mai gặp lại… – dứt lời nó phắn ko kịp để Jun mở miệng nói câu nào…
“Con nhỏ này… thật là…” – Jun ngẩm lắc đầu cười khổ…
Một ngày làm việc “vất vả” của nó kết thúc = ))

Nó 3 chân 4 cẳng chạy đến nhà Ken…
…Rầm…
Cánh cửa bật mở 1 cách nóng nảy làm nó giật bắn cả mình… Ken đứng khoanh tay như 1 v ị lãnh tướng oai vệ… mặt sầm đen thui tức giận…nó nuốt khan 1 ngụm nước bọt… “ko biết đứa nào chọc hắn nổi điên thế nhỉ?”
– Hôm qua cô đi đâu?
– Hả? – Vốn chậm tiêu nên nó nghệch ra trước câu hỏi ko đầu ko đuôi của Ken
– Tôi hỏi cô hôm qua cô đi đâu sau khi tôi đưa cô về? – Ken gằn mạnh
– À ờ…tôi – Nó đang ngẩm lại – À, hôm qua vừa về tôi bị bắt đi ăn với Jun – Nó ngây thơ trả lời
“Jun, gọi tên thân mật thế kia àh?” – Hắn quạu, mặt gắt lên nhìn nó
– Sao..sao vậy? Tui làm gì sai àh? – Nó chớp chớp mắt
– Jun? Hắn ta là gì của cô?
– Hả? – Nó ngớ ra… vì sao Ken lại hỏi nó, nó có quan hệ với ai cũng đâu phải việc của hắn
– Tôi hỏi hắn ta là ai – Ken hét lên mất kiên nhẫn khi cứ phải lặp lại câu hỏi
– Ơ…là…là – Nó hơi ấp úng, người run run,

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT