watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7729 Lượt

mama nên cụp đuôi ngoan ngoãn làm theo – Dạ
Nhìn bộ dạng nhỏ như con cún con bị ức hiếp, Jun cười thầm trước cái dáng vẻ đáng yêu đó…
– Mời anh – Nó phụng phịu giận dỗi gằn giọng như dằn mặt, thể hiện ngụ ý đang chống đối…
– Vậy phiền cô – Jun cười cười, thái độ nó càng như thế lại càng làm anh thích thú
Ra đến cổng, nó lịch sự cúi chào Jun rồi toan bước vào nhà…
– Àh khoan –Jun gọi lại
– Gì nữa chứ – nó hằn hộc
– Cuối tuần này cô ko bận gì chứ? – Jun hỏi
– Có chi ko? – nó vẫn giữ thái độ khó chịu, nheo mày
– Ờ…ừm…tôi muốn mời cô dùng bữa – Jun cười siêu kool nói
– Sao tự nhiên anh có nhã hứng mời tôi ăn cơm zạ? – Nó thắc mắc
– Ờ, tôi muốn bàn với cô 1 số chuyện trước khi cô vào công ty làm – Jun gãi gãi mũi, giữ nguyên nụ cười đến siu lòng trả lời
– Ưm…nhưng… -Nó ngập ngừng
– Ok!!! Chủ nhật 7 giờ tôi đến đón cô – Jun ko để nó tả lời, anh quyết luôn rồi lên xe bỏ đi
– Cái…cái gì…tôi còn chưa trả lời mà…nè nè – Nó phồng má tức anh ách giậm chân đành đanh nhưng vô ích, Jun đã đi đc 1 đoạn rồi…
Nhìn hình ảnh của nó chiếc gương chiếc hậu, Jun đưa tay che miệng cười thích thú…anh cũng ko hiểu sao lại mời nó đi dùng cơm…bàn công việc cũng chỉ là cái cớ thôi…chủ yếu anh muốn tìm hiểu thêm về nó… “Thời gian dài, chắc sẽ còn nhiều cái vui đây…” – Jun mỉm cười thật sâu đầy ẩn ý, ko hiểu sao anh luôn có thể cười 1 cách thoải mái khi bên cạnh nó… bên cạnh nó ko phải lo âu nhiều, nó mang lại cho người ta 1 cảm giác nhẹ nhàng

Chiếc xe hơi màu đen của Jun lướt qua 1 chiếc xe hơi thể thao đang đậu cách đó ko xa…đủ để quan sát đc 2 người đang trò chuyện mà trong mắt anh chàng gọi là “thân mật”…trong tích tắc…Jun và Ken lướt qua nhau…gần đến nỗi như thể đo bằng gang tay…1 cảm giác kì lạ xâm chiếm…kéo theo bão gió đang cuộn đến…

Ken cũng xoay tay lái vòng xe đi… vốn anh trở lại đưa nó chiếc cặp táp mà hồi chiều nó để quên ở băng ghế sau khi vào salon…nhưng ko ngờ, vừa đến đã đập vào mắt cháng nam 1 nữ “tình tứ” nói cười trước cửa nhà…
“Hừm, thì ra là như vậy…Hèn chi ko cho tôi đưa vào…Cô giỏi lắm… tôi sẽ cho cô biết tay” – Tay siết vô lăng, Ken đạp ga vút đi như bay trên con đường trải nhựa làm bao người phải ngoái nhìn…
Còn đương sự của chúng ta sau khi giậm mỏi chân thì vào nhà…ngủ… mà ko biết bão 12 đang sắp tràn về =))

…ào…

Chương 8

Đứng dưới vòi hoa sen, Ken để nước xối thẳng vào mặt rồi chảy dài theo những đường cong,thẳng trên cơ thể cường tráng ko 1 vết tì…dòng nước mát lạnh tuôn xối vào mặt, vào người, nhưng ko hiểu sao cơ thể anh vẫn cảm thấy nóng hậm hực…
“Sao mình lại khó chịu thế này nhỉ? Ko lẽ ốm rồi” – Cau có nghĩ thầm, tắt vòi hoa sen, tay với lấy chiếc khăn tắm, anh lau vội rồi mặc đồ bước ra…
– Alo!!! Bác sĩ Shin chú đến nhà cháu gấp, ko hiểu sao cháu thấy khó chịu quá, chắc ốm rồi…
20p sau…1 vị chừng 40t khoác áo Blu, đầu điểm muối tiêu, nét mặt hiền từ có mặt tại nhà Ken…sau khi xem xét tổng thể ông rút ra kết luận…
– Cậu ko bị gì cả
– Sao lại ko chứ, rõ ràng tim cháu đập rất mạnh, lòng như lửa đốt ấy, lúc lại lạnh như chui vào tủ lạnh ngồi, mặt hay bị đỏ nữa… – Ken phân trần như muốn hét lên
Vị Bác sĩ nén cười, làm bác sĩ riêng cho Ken hơn chục năm, nắm rõ anh là kẻ sát thủ trong tình trường, ko cô gái nào là ko gục ngã, vậy mà nay lại ko biết mình đang…
– Hì, là triệu chứng cậu đang yêu đấy – Vị bác sĩ cười hiền
– Cái…cái gì…Ko…ko đúng…ko thề nào áh… làm sao…làm sao cháu yêu con nhóc đó đc chứ…ko…ko..van chú, khám kĩ lại xem…bệnh tim…bệnh gan…hay trí não bại hoại cũng đc…ko thể nào là yêu đc – Đến vỡ phổi chết cười với anh chàng, Ken lao tới ôm chân bác sĩ Shin cầu nài, ko dám tin những gì bác sĩ phán… =))
Bác sĩ lắc đầu bó tay…cười nhân hậu vỗ vai Ken…
– Cậu nghĩ ngơi đi, chỉ cần làm theo những gì con tim cậu mách bảo là hết bệnh thôi… – Bác sĩ khuyên
Bác sĩ Shin đứng dậy ra về… Ken ngồi bất động…vò đầu bứt tai miệng lẩm bẩm như thằng “trốn trại” =))
– ko…ko thể…sao vậy đc chứ – Chịu hết nổi, Ken rống lên thống khổ…Tội nghiệp, đẹp mà bị khùng =))
……..
– Oaaaaaa – Nó vương vai 1 cái thật sảng khoái sau 1 đêm dài ngủ ngon lành
Phóng vào toilet VSCN, nó thay đồ chỉnh chu, hài lòng ngắm mình trong gương nó tíh bước xuống nhà ăn sáng thì phát hiện…
– Á .a…a…a – 1 tiếng thét thảm thiết vang lên
“Huhuhuhuhuhuhuhuhu, đồng phục thì nói, nhưng cặp sách cũng ko mang về thì làm sao đi học đây…” – Nó khóc sầu bi ai oán đến

thương tâm =))
…Ring…ringgg
“Quái, ai gọi cho mình vào sáng sớm vậy?” – đầu nghĩ tay vói lấy điện thoại nhìn tên người gọi mà nó mém rớt đt “Tên của nợ”
– A…alo – Giọng nó đầy vẻ đau khổ
– Xuống nhà tôi chở cô đi học… – Ken ra lệnh

…Đùng…
Ai nghe như sét đánh ngang tai ý nhỉ… Nó lấy chiếc điện thoại ra, ngoáy ngoáy lỗ tai… Ở đầu dây bên kia chỉ nhận được tiếng lặng thinh khiến hắn nổi cáu…
– Nè!!! Tôi đang nói với cô đấy… – Ken giận dữ quát
…Cụp…tút tttttttt
Nó thất thần như như xỉn…“hình như mình nghe nhầm giọng ai giống tên Ken thế nhỉ?” – và vô tình cúp máy =))
Đt nó lại rung lên…
– Á!!! – Màn hình lại hiện lên cái tên “Của nợ”…Vậy lần này chắc cú là nó tỉnh ko phải mơ- A…aalo – Nó run run trả lời
– Cô. Dám. Cúp. Máy. Khi. Tôi . Đang. Nói – Ken nổi điên gằn từng tiếng nặng chịch khiếp vía
– Xin…xin lỗi…tui…tui tưởng…ai… ai lộn số – Nó lắp bắp thút thít nói
– Còn ko mau xuống – Ken hét
– Anh…anh xỉn hả? – Nó vẫn chưa tin lắm vào tai mình
– Cô điên àh?
– Ko..thì…thì sao tự nhiên anh lại đưa tôi đi học vậy? thấy lạ – Nó thắc mắc
– Thế cô ko tính lấy cặp àh?
– Ớ – Chợt nhớ ra điều quan trọng – Lấy chứ, tôi xuống liền
Nó mừng như bắt vàng, hên thật…
– Ờ…ừm…anh đưa tôi cặp đc oy`!! ko cần phải phiền anh đưa tôi đi học đâu– Nó ngần ngại khi thấy Ken đang đứng tựa người vào chiếc xe thể thao đời mới bóng lộn hơi bị bắt mắt, tay cằm chiếc cặp đang đợi nó
– Hôm nay cô còn dám trả treo với chủ nhân thế nữa à? – Ken hoắc mắt gầm gừ đầy đe dọa
Nó co rúm người như cún con tội nghiệp đang bị bắt nạt…Ko để nó nói thêm câu nào, hắn lôi tụt luôn nó lên xe…

Qua 1 đêm mất ngủ, trằn trọc lộn tới lộn lui vì lời nói của bác sĩ Shin, hắn rút ra 1 kết luận, hắn sẽ xác định lại điều này rồi mới hành động…

Con đường ban sớm thoáng mát, người tươm tất bước ra khỏi nhà bắt tay vào ngày mới, trong xe, nó hết ngó nghiêng lại cười toe toét mà quên khuấy mất là vừa rồi vẫn còn đang bực mình và run sợ thế nào… Nhìn bộ dạng nó lúc này thì chắc cú 1 điều là có đứa mắc bệnh…tim… mà ko cần “xác định lại” =))
….
Mọi ngày ngồi xe buýt mất gần 30p mới tới nơi, thế mà ngồi “xe bay” mất có chừng 10p hơn đã có mặt tại cổng trường THPT…
– Hjk… – Giờ nó mới trở lại trạng thái đau khổ ban đầu…

Hắn nghĩ sao mà lại đậu nguyên chiếc BMW thể thao trước cổng trường làm tâm điểm cho mọi người chú ý thế ko biết…Nó nhăn mặt, mở cửa bước xuống trước bao con mắt của thiên hạ đang đổ dồn về phía nó và đặc biệt là 2 con bạn thân iu vấu…xốc chiếc cặp lên vai, nó bước vội để tránh những con mắt hiếu kì đang săm soi thì…
– Khoan đã – Ken gọi với nó lại

Mặt nó bi giờ đem để giữa rừng chuối thì cam đoan ko biết đâu là lá chuối đâu là mặt nó =)) … “A…a…hjk…Đừng nói anh mở cửa bước ra nha tên của nợ kia…” – Nó khóc thầm
…cạch…
Ặc…hắn đã mở cửa…hắn đã bước xuống…và hồn nó siu lạc, tay chân cứng đơ…
“Đừng nói anh bước tới đây nhá…Nhiu đây chưa đủ làm tui nổi bật rồi hả?” – Nó khóc tỉ tê trong lòng
Một bày tay đặt lên vai nó làm nó mém xỉu…hjk…tới thiệt
– Này, tôi gọi sao cô ko quay lại hả? – Ken tức giận nắm vai nó xoay lại
– Gì…gì vậy? – Nó thút thít, người run lên trước bao con mắt vừa kinh ngạc vừa đầy vẻ sát thương đang công phá về phía nó
– Mấy giờ cô tan học? – Ken lo chạy theo nó mà ko chú ý xung quanh
– 5…5h – Nó lắp bắp, giờ nếu có thể nó cũng muốn quỳ xuống năn nỉ Ken để nó đi vào trước khi đc lên báo hay thành đề tài của toàn trường
– Vậy 5h tôi đợi cô
– Ko…ko – nó lắc đầu nguầy nguậy
– Cái gì chứ? Cô dám từ chối àh? – Ken bực mình chau mày đầy cảnh cáo
– Ko…ko…ko phải – Lúc này nó khóc thiệt sự
– Vậy thì sao chứ ? – Ken nheo mày khó hiểu

Chương 9

Nó lấy tay chỉ về phía sân trường…Giờ Ken mới để ý…nãy giờ xung quanh đang lắng động… từ sân trường, cho tới các dãy lớp học, học sinh thò đầu, chen chúc đang nhìn thử xem mắt mình có bị hoa ko khi thấy sự xuất hiện của thần tượng lòng họ…và cũng khối người thắc mắc về mối quan hệ của nó và Ken…Lúc này anh mới chợt nhớ đến cái thân phận “Cao quý” của mình mà mặt xám xanh thấy rõ… 1 mùi khí “tiêu rồi” thoảng qua…giờ hắn và nó như con mồi nhỏ trước bầy hổ dữ đang rình rập,

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT