|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
những tiếng hét nhưng lại bị câu nói của Minh thu hút tầm nhìn.
– Cái gì thế này? Sao Vi với An ở đây? Lại còn…múa cột? – Khánh trợn mắt nhìn chằm chằm. Cái gì kia chứ, chẳng phải là đã bảo ở nhà rồi sao còn tới đây? Chẳng những thế, cái kiểu ăn mặc hời hợt cùng với điệu nhảy quá nóng bỏng như đốt con mắt người nhìn như thế kia mà!
Khánh với hắn có chung một cảm giác khó chịu. Dù gì cũng là hotboy, nếu đã yêu thì sĩ diện cũng rất cao, kèm theo đó là…tính chiếm hữu cũng cao không kém. Nếu thế thì nhìn thấy cảnh này, chữ “GHEN” sẽ hiện rõ rành rành trên mặt rồi còn gì?
Hừ…dáng rất chuẩn, ăn mặc rất sexy, khả năng nhảy nhìn thì mê ly nhưng mà…tuyệt đối không thể nhảy ở đây, trước mặt mấy tên sói già này như thế được! Nếu muốn nháy, cả hai tự nguyện bỏ tiền lắp sẵn một cây cột ở nhà để Vi và An nhảy. Đương nhiên kiểu nhảy nóng bỏng như thế thì chỉ có thể nhảy riêng cho hai người xem mà thôi.
– Hai đứa mày lên ngăn lại, bọn bên dưới them lắm rồi! Vi với An mà đã đến đây thì chắc chắn không thể thiếu Trang với Thảo Anh. Tụi tao đi tìm hai người kia. – Minh nói.
– Đưa hai đứa trên đó về tận nhà giùm, nhìn điệu bộ, chắc cũng khá say rồi! – Thiên nhíu chặt mày, nói rồi nhay chóng bỏ đi tìm người.
Minh không nói gì thêm, cũng ngoảnh đầu đi theo Thiên. Bốn chàng trai trong đôi mắt hiện lên sự tức giận rõ ràng. Đã cấm là không được đến bar mà vẫn còn lén lúc tụi hắn vắng nhà, chưa kể là còn mặc đồ quá sexy đến mức như thế, đừng nói lài a, đến tụi hắn cũng còn muốn phạm tội chứ đừng nói cái lũ du côn kia.
Lần này về nhà là biết tay!
Chương 2.5
Thảo Anh và Trang đứng cạnh nhau, không hiểu vì lý do gì mà toàn thân bất chợt lại run lên. Cảm giác có gì đó không đúng, Trang nhấn màn hình điện thoại xem giờ.
– 12g30 rồi! Giờ này không lẽ Minh với Thiên chưa về sao? – Trang chau mày, trong lòng hiện ra nỗi sợ hãi mơ hồ.
– Chị lo gì? Nếu họ mà về tới nhà rồi thì kiểu gì cũng sẽ gọi điện thoại tìm chúng ta thôi. Chưa gọi tức là chưa về. – Thảo Anh vô tư.
– Nhưng chị… – Trang ngước mắt lên khỏi cái điện thoại, vô tình bắt gặp hai người đang đi lẫn trong đám đông, ánh mắt như tìm kiếm ai đó.
– Chỉ sao vậy? – Thảo Anh đẩy nhẹ vai Trang.
– Không xong rồi! Thiên với Minh làm cái gì ở đây vậy? – Trang lầm bầm, mặt cau có hẳn, quay lưng cố gắng luồng lách tránh né tiến thẳng về hướng cửa sau.
– Thiên với Minh?? – Thảo Anh hướng theo ánh nhìn của Trang, hơi hoảng hốt rồi cũng chạy theo sau chị gái.
Trang với Thảo Anh ra ngoài bãi đỗ xe, nhanh chóng tìm con Lamborghini màu trắng, lên đường trở về biệt thự.
– Chúng ta đi về trước, bỏ hai đứa kia ở lại có ổn không? Dù không bị Thiên với Minh phát hiện nhưng sớm muộn cũng bị con An mắng cho xem! – Thảo Anh nhìn sang Trang đang cầm lái, ánh mắt lo lắng.
– Lo việc trước mắt đi! Con An cũng sẽ bỏ về nếu như trong trường hợp đó.
– Haiz…thế thì chị lái nhanh nhanh đi. Em sợ hai người kia về trước mất. – Thảo Anh thở dài rồi hối thúc.
– Chị biết rồi! Ban đêm phóng trên 150km/h là nguy hiểm lắm đấy! – Trang trừng mắt nhưng không nhìn Thảo Anh.
Sau 20ph, chiếc xe phanh lại trước cổng căn biệt thự xa hoa trắng muốt của Thiên.
– Mở cửa nhanh! – Trang cau có, giọng nói gấp rút.
Thảo ANh không đôi co với chị nhiều, ngoan ngoãn mở cửa xe chạy đi nhập mã mỡ cửa.
Cánh cổng sắt cao vút từ từ chuyển động. Khi Trang ổn định xong cho chiếc xe vào gara thì chạy lên phòng khách, dặn dò Thảo Anh:
– Bây giờ em nhanh chóng lên phòng tắm lại cho kĩ, mùi rượu kiểu này…sẽ bị lộ mất thôi. Còn lại bộ quần áo, giấu đâu thì giấu, không thì thảy ngay vào trong máy giặc đi. – Trang phẩy phẩy tay.
– Em biết r… – Thảo Anh đang định trả lời thì tiếng còi xe bên ngoài vang lên khiến hai chị em chết đứng.
Không phải ngay lúc này đấy chứ?!
Minh bước vào phòng khách, thấy cả hai đang đơ người, mặt tái mét thì sự tức giận trong long cũng nguôi đi bớt. Biểu hiện đó chứng tỏ còn biết sợ, còn biết mình làm sai điều gì.
– Hai người sao thế? Sao còn chưa ngủ? Khuya rồi, thứa khuya không tốt cho sức khỏe đâu, lại hại da nữa. – Minh cười tỏa nắng nhìn hai chị em.
Ông trời đánh chết con đi!
Ai chứ Trang từ nhỏ gắn bó với Minh cơ mà. Cả hai được xem là thanh mai trúc mã, có chung một tuổi thơ và hơn bốn năm yêu nhau. Nụ cười đó…cô đâu có lạ gì…
Người ta thường nói, trước cơn bão trời bình lặng, nếu đem ghép vào trường hợp này thì có lẽ sẽ là: “Trước khi nổi điên thì hiền lành!”
Nụ cười cực cự, rất cực kì đáng sợ, rất tươi nhưng cũng rất lạnh, ánh mắt manh theo nét cười nhưng vẫn còn vài tia tức giận.
Lần này thật sự là Trang đã chọc trúng Minh rồi. Bình thường anh chàng là một ông chồng ngoan, sợ vợ nhưng điều đó cũng không có nghĩa là Trang không biết sợ Minh. Hơn ai hết Trang hiểu, bình thường là vì Minh rất thương cô nên cái gì cũng nghe theo dể cô vui, riêng về vấn đề chọc trúng những thứ anh chàng kiêng kị thì lại sẽ có kết quả khác!
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Minh hiền lành, riêng Trang thì khi được hỏi đến chắc chắn sẽ không ngần ngại nói Minh đích thực là một con quỷ đội trong cái lốt thiên thần đẹp trai!
– A…tại tụi em… – Trang đảo mắt khắp phòng, cố gắng lấp liếm.
– Mà khoan…hai người sao lại mặc thế này? Chẳng lẽ lại vừa mới đi đâu về sao? – Minh cắta ngng lời nói của Trang.
Ầm…kiểu này trả lời sao đây?
Chương 2.6
Trang gần như muốn chết đứng. May sao lúc đó, Thảo Anh cũng còn chút lanh trí, trả lời:
– A…hai chị em tụi em mới…mới…mới đi shopping về! – Thảo Anh nở nụ cười rất tươi, rất thật nhưng chính bản thân cũng biết là nó rất gượng gạo.
– Shopping sao? – Thiên đỗ xe vào gara xong, bước vào phòng khách cất tiếng.
– A…dạ! – Thảo Anh giật mình đến mức nảy cả người.
– Làm gì mà em giật mình dữ vậy? – Thiên chau mày.
– Tại…tại anh…nói bất ngờ sau lưng nên… – Thảo Anh mặt nhăn nhó, cộng với nụ cười có chút gượng trên môi nhìn rất là kì quái.
– Nhưng mà sao shopping đến giờ này mới về? Gần 1g sáng rồi? Đi tới giờ này có phải là rất kì cục không? – Minh nhìn vào đồng hồ đeo tay.
– Hử…mà hình như còn có mùi rượu… – Thiên khịt khịt mũi nhìn ngó xung quanh.
– Thôi đủ rồi! – Trang siết chặt hai nắm đấm, nhắm mắt hét to.
– Hai người đừng có như thế nữa! Nếu đã biết tụi này đi đâu thì nói luôn đi, đừng có giả vờ kiểu như thế! – Thảo Anh bực tức cúi người tháo đôi giày cao gót ra, ném sang một bên.
Thiên với Minh im lặng nhìn thái độ của cả hai mà không nói. Căn phòng khánh sang choang với không khí có chút kì dị, rất yên tĩnh nhưng lại đầy sát khí. Mọi người một lẽ, đều có lý do riêng mà không chịu hiểu xem đối phương thế nào.
Trang cảm thấy bản thân không chịu nổi sự im lặng này, lên tiếng trước:
– Có gì thì nói đi! Sao im lặng thế? – Làn môi cười khẩy.
– Em đi bar? Không nhớ anh nói gì sao? – Minh không hề có chút lép vế so với khí chất tỏa ra từ người Trang, bình thản ngước lên đối mặt với cô.
– Nhớ thì sao? Cho dù nhớ thì em cũng xem như bản thân đã quên. Anh lấy quyền gì mà cấm em tới đó? Tới đó thì đã sao? Chẳng phải anh cũng đến ư? – Trang mím môi, trợn mắt.
– Em đừng có mà suy diễn lung tung như thế. Anh đến đó gặp Đăng với Khánh nói chuyện thôi chứ có chuyện gì xảy ra đâu? Có làm gì đâu? Trong khi đó em xem, em cũng tự biết bản thân mình thế nào mà? Em không an tâm khi anh tới đó thì anh cũng không an tâm khi em tới bar thôi! – Minh không chịu thua, gắng họng nói.
– Hứ…nói nghe hay nhỉ? Thế em cũng tới đó gặp An với Vi đấy thôi? Anh nghĩ em như anh sao? Làm sao em dám yên tâm khi anh tới đó? Bọn con trai tới gần, em đuổi. Còn anh thì thế nào? Trong lúc em không ở Việt Nam, anh có dám nhận là mình làm gì không? Anh tưởng em không biết trong lúc đó anh cặp bồ với bao nhiêu người hả? – Trang to tiếng.
– Em! – Minh trừng mắt.
– Hừ…em không nói không có nghĩa là em không biết, mà em không nói có nghĩa là em tin tưởng anh. Em biết là anh ham vui nên em cũng không cấm, không quản anh quá chặt. Chúng ta yêu nhau, nhưng cũng phải có những lúc riêng tư! – Trang cười lạnh rồi lườm Minh.
– Riêng tư? Ý là bây giờ em bảo anh phải cảm ơn em vì không xen vào chuyện riêng của anh sao? Nực cười… – Minh cười lạnh.
– Nực cười? Anh…anh dám? – Trang cau mày lặp lại, không dám tin Minh dám nói với cô bằng giọng điêu đó.
– Em nghĩ anh không dám? Em nghĩ anh sợ em? Trương Khánh Minh này vốn chẳng biết sợ ai, em nên hiểu tất cả là anh nhườn nhịn cho em thôi! – Minh hất mặt sang một bên.
– Ừ…thế thì được lắm! Tôi không thèm! Anh vui lòng đem cái sự nhường nhịn ấy cho người khác đi, tôi rất biết ơn đấy! – Trang gằn từng tiếng rồi quay lưng bỏ ra ngoài, lấy xe từ trong gara phóng thẳng đi.
– Hừ! – Minh giận dữ nên không them ngăn, thấy Trang rời khỏi thì lại điên tiết hơn đi thẳng lên lầu đóng cửa lại, phá hoại tài sản cá nhân. ^^
~Thảo Anh thấy chị gái bỏ đi ra ngoài cũng chẳng nói năng gì chạy theo, trước khi rời khỏi cửa cũng không quên lườm Thiên một cái. Đối với Thảo Anh, suy nghĩ của cô nàng cũng giống hệt Trang. Những lời nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




