watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4672 Lượt

nhưng những thử thách như thế này thì những công tử kia chưa hề nếm qua. Mồ hôi nhễ nhại, cả ba dừng lại ở một gốc cây lớn. Quân Anh, mặc bộ đồ thể dục thường ngày, một chiếc áo sơ mi màu ghi buộc ngang bụng, tóc buộc cao, đầu đội mũ phớt, lưng đeo một ba lô đồ ăn dọc đường.

Vậy mà mồ hôi mới chỉ lấm tấm một chút trên trán cô. Cô xoa đầu Alex rồi nhoẻn miệng cười:

- Trông ba anh có vẻ mệt nhỉ? Vậy chúng ta nghỉ một chút nhé! Mới có 6h sáng thôi mà. Đi sớm thế này cho đỡ mệt.

- Cô là… ma chắc?- Trọng quẹt ngang giọt mồ hôi đang chảy trên má- Cô không thấy mệt à?

- Có ai muốn ăn uống gì không? Ở đây có bánh mì xúc xích, ba tê và lương khô nữa. Ai cần gì tôi đưa cho.- Cô ngồi xuống một gốc cây khác gần đó.

Có tiếng chim ở trên đầu. Quân Anh ngẩng đầu lên. Arrow vẫn theo sát cả đoàn, nó vừa báo tin cho cô. Cô nhoẻn miệng cười rồi lại ngồi nhìn ba anh chàng. Họ mệt cũng là lẽ thường, vì nếu không được rèn luyện hàng năm trời với địa hình này thì chắc cô còn xuống sức nhanh hơn họ.

- Tại sao em quyết tâm về cái vùng khỉ ho cò gáy này thế?- Hải ngạc nhiên.

- Thế tại sao ba người quyết tâm đi cùng em đến đây? Đi nghỉ cuối tuần với Thảo Vy tiểu thư chẳng phải sung sướng hơn sao?

«Xì»- Trọng khẽ nhếch mép cười khi nghe nhắc đến tên Thảo Vy.

- Thì lâu lâu đi thế này cũng thú vị mà.- Hiếu đứng dậy- Coi như rèn luyện bản thân.

- Còn anh thì sao?- Quân Anh nhìn Hải.

- Chẳng phải một mình em đi thế này sẽ rất nguy hiểm sao? Nên có bọn anh đi cùng sẽ an toàn hơn.

- Còn anh?- Quân Anh quay sang phía Trọng.

- Chẳng bao giờ ba chúng tôi đi chơi mà thiếu mất người nào cả.- Trọng xốc ba lô lên vai và đứng dậy- Đi tiếp nào.

Quân Anh nhìn ba người đi phía trước, cô mỉm cười đầy thích thú.

- Nơi chúng ta đến là quê nội của em sao?- Vừa đi Hải vừa hỏi chuyện- Anh không nghĩ bố em lại sinh ra ở một vùng xa xôi hẻo lánh thế này. Vùng này giáp Hòa Bình đúng không?

- Quản gia Lý nói như vậy. Ngôi làng đó nằm gần một bãi đào vàng thuộc địa phận Hòa Bình nên nghe nói ở đó có rất nhiều người là dân vùng khác đến sống. Bản thân em chưa đến đó khi nào, nhưng nghe nói nó rất nghèo.
Chương 32

Núi non ở đây hiểm trở quá! Toàn là núi đá.- Hiếu nhăn mặt nhìn xung quanh.

- Không có sóng điện thoại.- Trọng cáu kỉnh nhét lại cái điện thoại vào túi quần.

- Có phải anh đang hối hận dần với quyết định đi cùng tôi hôm nay không thế?- Quân Anh châm chọc.

- Còn lâu…- Trọng nói nhanh và lại rảo bước vượt qua cô.

Trong khi bốn người mải mê nói chuyện và tiến về phía trước thì Alex vẫn bám sát Quân Anh, nhưng nó không ngừng ngoái lại đằng sau. Arrow cũng liên tục đưa tín hiệu cho Quân Anh, nhưng cô chỉ mỉm cười không phản ứng lại với những gì cô nghe được từ hai trợ lý đặc biệt đó.

10h trưa cả đoàn mới đến được ngôi làng dưới chân núi. Quân Anh nhìn vẻ tiêu điều, đỏ nát của nó mà có phần hơi đau lòng. Đây là nơi sinh ra và lớn lên của cha cô sao? Đây là một phần gốc gác của cô ư? Những ngôi nhà xây cất tạm bợ, những người dân da đen sạm, nứt nẻ chân chim, những đứa trẻ nhem nhuốc, đầu tóc bù xù chơi lê la trên nền đất bẩn. Cả làng được khoảng ba chục nóc nhà. Có những chỗ ở không thể gọi là nhà nữa, mà giống như một cái lán được cất lên tạm bợ vậy.

- Làng em đây hả người đẹp?- Hiếu có vẻ không tin nổi cái cuộc sống mà cậu chưa hề trông thấy này.

- Đúng vậy. Nhưng có lẽ bây giờ những người sống ở đây là những người mới, đến để đào vàng. Ngay đằng sau ngọn núi này là một bãi khai thác vàng.- Quân Anh chỉ ngọn núi cao sau làng.

- Vậy em ở đây để làm gì?

- Cái này gọi là về nguồn mà.- Cô nháy mắt rồi rảo bước đi vào sâu trong làng.

Thấy bốn cô cậu học sinh ăn mặc sáng sủa đi vào làng nên người ta chỉ trỏ nhau, chả mấy chốc mà cả làng đã biết đến sự có mặt của cả bọn. Dừng chân bên một quán nước trông có vẻ nghèo nàn và xác xơ, Hiếu gọi:

- Chị ơi bật dùm em cái quạt cái. Cho em mấy chai Samurai lạnh nữa nhé!

Người bán hàng trố mắt nhìn cả bọn. Quân Anh mỉm cười:

- Anh nghĩ là ở đây có điện à?

- Hả?- Hiếu suýt ngã ngửa về đằng sau vì cái tin động trời ấy.

- Mày lại cái thói công tử bột rồi.- Trọng lườm đầy vẻ khinh bạc.- Ai bắt mày chết dí ở đây cả đời đâu mà lo.

- Vậy đêm nay chúng ta ngủ ở đâu, Quân Anh?- Hải lo lắng hỏi.- Những người sống ở đây đều là dân tứ xứ, không biết họ thế nào? Cẩn thận vẫn hơn.

- Nếu hên thì chúng ta sẽ rời khỏi đây trước khi trời tối. Còn không cũng sẽ có chỗ ngủ mà.

Cả bốn đang nói chuyện thì chị bán quán vẫn nhìn cả bọn đầy nghi ngờ.

- Mấy em là ai, đến đây làm gì? Ở đây đâu phải khu du lịch hay nơi các đoàn tình nguyện thường đến đâu?

- À không chị ơi. Bố em được sinh ra ở đây, nên nó là quê nội em mà.- Quân Anh giải thích.
Chương 33

Ô, vậy hả? Những người gốc làng này giờ còn ít lắm em ạ! Giờ ở đây toàn là người vùng khác đến đào vàng thôi em à. Thế em con cái nhà ai?

- Chị cũng là người gốc làng này ạ?

- Ừ… chị sống với bà ở đây. Bà ở ngôi nhà tít cuối con đường này. Chị bán hàng ở đây mỗi ngày cũng kiếm được chút ít. Em còn người thân ở làng này à?

- Không chị ạ. Cha em mồ côi từ nhỏ, ông cũng rời làng này lâu lắm rồi, có lẽ là trước cả khi chị ra đời cơ. Hì.

- Vậy em quay lại cái làng nghèo đói này làm gì vậy? Trông dáng dấp mấy em thì hình như đều là con nhà tử tế và giàu có cả.

- Em đã nói rồi mà, em muốn quay lại thăm quê hương em. Chị có bán cơm không ạ?

- Ở đây chỉ có đàn bà và trẻ con thôi em. Bọn đàn ông trai tráng sang bãi khai thác hết rồi, có khi đi vài ngày mới vể ấy chứ. Cơm hằng ngày chỉ có rau rừng thôi em à. May mắn mà hôm nào có người bắt được thú rừng thì hôm đó có thịt tươi để ăn.

- Bọn em muốn chị nấu cho chúng em một bữa cơm. Bọn em sẽ trả tiền chị.

- Được rồi. Dù sao thì em cũng là một người đồng hương, mấy đứa cứ ở lại đây ăn trưa với bà cháu chị nhé! Bây giờ mấy đứa theo chị về nhà chị nhé!

Cả bọn lại lục đục đứng dậy và đi theo chị con gái. Bất chợt khi đưa mắt lên dãy núi sau làng, Quân Anh ngạc nhiên thốt lên:

- Kia là cái gì vậy chị? Trông như một ngôi nhà ở lưng chừng núi ấy.

- Đó không phải là nhà đâu em. Đó là miếu Tam Quan đấy. Nó ở đó từ trước khi cả bà nội chị ra đời cơ. Nó rất thiêng, chính những vị thần trong miếu đó hàng chục năm nay đã bảo vệ ngôi làng này khỏi thú dữ và lũ quét đấy em à.

- Miếu Tam Quan ạ?- Quân Anh reo lên trong lòng.

- Nhà chị đây rồi.

Ngôi nhà mà cả bọn thấy cũng chẳng khá khẩm hơn những ngôi nhà khác. Đó là một nhà sàn thấp, mái lá, đổ xiêu vẹo đến thảm thương. Một cụ bà đang ngồi tách ngô ngay dưới chân nhà sàn. Thấy cô cháu gái đi vào, bà ngẩng đầu lên nhìn, rồi nhìn sang bọn trẻ ăn mặc lạ lùng bà chưa từng thấy trong đời. Cả cuộc đời bà sống trong cái làng này, đi xa làng chưa quá 2km và chưa khi nào bà thấy những đứa trẻ xinh xắn, dễ thương như thế.

- Ai thế cháu?- Bà cụ lên tiếng sau khi nghe Quân Anh và Hải chào mình, Hiếu và Trọng thì dĩ nhiên chẳng có cái thói quen lịch sự ấy.

- Mấy em nhỏ đến đây chơi thôi bà ạ. Cô bé này nói là người gốc làng mình đấy bà.

Bà lão lại chăm chăm nhìn Quân Anh lần nữa. Rồi bà gật gù tiếp:

- Cháu giống một người từng sống ở làng này nhiều năm trước.

- Chúng cháu đến nhờ bà và chị một bữa cơm ạ!- Quân Anh ngồi xuống cạnh bà cụ.

- Mấy đứa ngồi chơi với bà nhé, chị đi nấu cơm.- Chị con gái nói và tất tả đi lên nhà. Bốn người dựng ba lô vào một góc. Trong khi ba anh chàng công tử còn đang loay hoay tìm một chỗ sạch sẽ để ngồi trên nền sân đất thì Quân Anh đã nhanh nhẹn tách ngô cùng bà lão.

- Khi nãy bà nói con giống một người từng sống ở đây, là ai thế ạ?- Quân Anh tò mò.

- Một thằng bé, ta nhớ ngày nó còn ở đây ta đã định làm mối cho nó với con gái ta. Không ngờ sau nó bỏ làng đi biệt tích.- Bà cụ nói chậm rãi.

“Là cha ư?”- Quân Anh thầm hỏi.

- À bà ơi, con nghe chị nói là cái miếu Tam Quan trên kia thiêng lắm ạ? Trong miếu thờ ai vậy bà?

- Khi ta còn nhỏ thì nó đã ở đấy rồi. Mưa gió trăm năm nay mà nó vẫn đứng sững ở đó, không hề lay chuyển.- Bà cụ đưa đôi mắt mờ đục nhìn lên phía lưng chừng núi.- Miếu đó thờ thần hộ mệnh của làng, nó còn có tên là Hắc Bạch Thanh quan miếu.

- Thật ạ?- Cô đưa mắt nhìn ngôi miếu ở tít trên cao, xúc động. Đó có thể chính là nơi cha cô cùng chú Hà và chú Đinh kết nghĩa anh em.
Chương 34

Này người đẹp.- Hiếu gọi cô, cả ba anh chàng có vẻ như chán nản với nơi này lắm rồi.

- Sao thế?

- Nếu là chỉ đến thăm chỗ này thì có lẽ xong rồi chứ? Ăn xong chúng ta chuồn nhé! Làm sao tôi có thể sống ở đây một ngày mà không điện đóm, nước non gì được. Đến cái điện thoại cũng thành một cục gạch không hơn không kém.

- Các anh có thích lên trên kia không?- Quân Anh chỉ lên ngôi miếu Tam Quan, lờ hẳn lời đề nghị của Hiếu.

- Chỉ là một ngôi miếu, có gì hay ho đâu.- Thiên Trọng nheo mắt nhìn theo tay cô.

- Nhưng đằng sau nó là một câu chuyện rất hay. Lên đến đỉnh rồi tôi sẽ kể cho ba anh nghe. Nó có liên hệ rất lớn đến quá khứ của bản thân tôi…

Có ngốc mới theo Quân Anh đến tận đây rồi lại bỏ

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT