watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4661 Lượt

chút khi thấy bên trong hộp là một con rắn nằm cuộn tròn ở đáy hộp. Đó chỉ là một con rắn nước, nhưng đã làm cho quá nửa lớp náo loạn. Cả bọn nhảy lên bàn lên ghế, kêu gào ầm ĩ. Cái bọn quanh năm sống giữa chăn ấm đệm êm làm sao mà biết đâu là một con rắn vô hại và đâu là một con rắn có thể đe dọa đến tính mạng chúng. Ba chàng trai vẫn chăm chú theo dõi nãy giờ cũng không khỏi sửng sốt về sự táo bạo của Thảo Vy.

- Nó chết rồi, vì không có nước.- Quân Anh nói nhỏ- Mà nếu nó có sống thì nó cũng sẽ chết thôi, nhà mình không có bể bơi hay bất cứ cái gì để nó sống được cả.

Chương 11

Cả không gian lớp học như lắng lại sau câu nói đó. Rồi đột nhiên, một giọng cười to đầy sảng khoái phá vỡ cái yên ắng đó. Người bật ra tràng cười đầy châm biếm ấy chính là Trọng. Trong màn kịch này, không ai dám cười công khai trừ ba anh chàng ngồi cuối lớp. Trọng cười sằng sặc và nhìn về phía Thảo Vy :

- Cô thua rồi. Từ nay nên dẹp mấy trò trẻ con này đi là vừa.

Cố giữ vẻ thản nhiên vô can nhất nhưng lúc này mọi ánh mắt đều hướng về Vy nên cô nàng chỉ biết quay ra ngoài cửa sổ. Giận con nhỏ vô dụng Kiều Oanh một thì phải giận câu nói cạch khóe của Trọng mười, và đương nhiên sự căm ghét của nó với Quân Anh càng cao hơn. Và khi nó nhận ra cả ba anh chàng mà nó luôn tự hào chỉ nó mới làm bạn được đều hướng đến Quân Anh với ánh mắt đầy hào hứng, nó biết vị trí của nó đang bị đe dọa mức nào. Và nó thề không đội trời chung với Quân Anh từ giây phút đó.

5. Duyên nợ từ quá khứ.

Quản gia Lý nhìn hai cái hộp để ở trên bàn, ban đầu ông có vẻ hơi thất kinh.

Quân Anh khoái chí nhìn những con sâu róm vẫn đang bò đầy chậm chạp trong hộp rồi lại nhìn sang con cóc vàng gớm ghiếc.

- Tiểu thư. Cô phải nhận ra đây là một trò đùa chứ ? Tại sao cô lại đem những con vật xấu xí này về nhà làm gì ?

- Riêng cháu thì cháu thấy chúng dễ thương đấy chứ ạ. Chúng ta không nên có thành kiến như thế. Đây là lần đầu tiên cháu được nhìn thấy loại sâu này.

- Hãy cẩn thận. Loại côn trùng đó không dễ thương như cô nghĩ đâu. Nó sẽ làm cô ngứa ngáy đến vài ngày nếu cô vô tình đụng vào chúng đấy.

- Cháu biết. Nhưng nếu Shin mà nhìn thấy nó chắc thích lắm bác nhỉ.

Người quản gia lắc đầu cười trừ. Ít khi nào ông thấy cô chủ của mình lại trẻ con và hồn nhiên như thế.

- À, hôm nay cháu đã gặp cả bốn người đó rồi.

- Cô thấy thế nào? Trực giác có giúp cô được điều gì không ? Cô có phân biệt được bangười họ không?

- Bác là người biết rõ mọi chuyện nhất mà bác còn không biết thì cháu làm sao nhận ra ngay được.- Cô bật cười.

- Cũng

còn may là cậu em tôi có báo cho tôi biết nơi cuối cùng nó đưa ba đứa đến, chứ không thì phiền hà to.

- Bác nói đó là trại trẻ mồ côi Phong Lãnh à?

- Nó ở cách đây 40km. Một nơi an toàn cho bọn họ lúc đó.

- Bác chắc là ba người đó chứ.

- Tiểu thư yên tâm. Tôi đã đến đó và hỏi rất kĩ rồi. Họ được đưa đến đó cùng trong một đêm 15 năm trước, và 1 trong 2 người đàn ông đưa họ đến chính là em trai của tôi.

- Cháu rất tiếc chuyện của bác ấy. Cháu đang tìm người thứ hai, hy vọng sẽ có cái gì đó giúp chúng ta phân biệt được họ.
Chương 12

Đáng lẽ chuyện đó tiểu thư cứ để tôi. Cô mới về đây làm sao biết đường đi lối lại.

- Bác cũng đâu có ở đây 15 năm nay đâu- Quân Anh cười.- Bác còn lo cho cháu thế à? Bác quê

quên bấy lâu nay cháu sống thế nào và làm những gì sao?

- Có mấy câu tôi muốn hỏi tiểu thư.- Người quản gia ngập ngừng.

- Bác cứ nói đi.

- Cô sẽ làm gì nếu tìm ra được cả ba người họ? Cô có cho họ biết sự thật không?

- Cháu nghĩ là có chứ ạ.- Quân Anh nhún vai.- Một người là anh trai cháu, một người là vị hôn phu của cháu, mặc dù cái này là do bố cháu quyết định, và một người là con trai của kẻ thù đã hại gia đình cháu. Cháu nghĩ tất cả mọi chuyện nên nói ra.

- Liệu sự thật có làm ba người họ trở thành kẻ thù của nhau?

- Bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Em trai bác làm vậy là để họ lớn lên không vì thù hận mà làm hại lẫn nhau. Trong thâm tâm họ coi nhau như tình thân ruột thịt. Chúng cháu được sinh ra không phải là để tiếp diễn quá khứ, mà là để kết thúc mối ân oán tình thù ấy.

- Vậy mối lương duyên mà ông chủ quá cố đã định cho cô thì sao?- Quản gia Lý vẫn đặt những nghi vẫn đầy băn khoăn.

- Cái này cháu nghĩ là cháu không nghe theo lời bố cháu được. Bác biết đấy…- Quân Anh nhún vai.

- Tôi biết…- Người quản gia tủm tỉm cười- Chỉ có cái chết mới chia lìa được cô và thiếu gia KyO.

- Vẫn là quản gia Lý hiểu cháu nhất.- Quân Anh cười và nhổm dậy hôn nhẹ lên má ông đầy cảm kích.

Cái ngày mà Quân Anh lần đầu tiên gặp KyO ở học viện quân sự Washington, cô biết cuộc đời cô sẽ gắn chặt với anh. Và bên cạnh những câu chuyện ly kì xung quanh phong cách làm việc của Hoa Hồng Phương Bắc, người ta cũng không quên nhắc đến người luôn bên cạnh cô, chính là người đồng nghiệp, đồng thời là đại thiếu gia của tập đoàn xuyên quốc gia Uy Vũ. Hai người được coi là căp tiên đồng ngọc nữ của cơ quan chống tội phạm xuyên quốc gia Interpol.

6. Câu chuyện của Bella.

15 năm trước.

Tiếng hò hét đuổi nhau chém giết làm đứa nhỏ đang ngủ khóc thét lên. Người mẹ vội dỗ dành cho nó ngủ yên. Nhìn đứa con thơ lần cuối, bà đưa nó cho người quản gia trung thành, khóc ròng:

- Anh Lý… Vợ chồng em nhờ anh chăm sóc Quân Bảo và Quân Anh. Chúng nó không có tội gì cả. Anh hãy mang hai cháu rời khỏi đây trước khi chúng tìm ra chỗ này.

- Bà chủ. Bà hãy đi theo tôi. Tôi có thể đưa ba người rời khỏi đây an toàn mà.
Chương 13

Không. Em sẽ theo chồng em.- Vị nữ chủ nhân cắn vào môi đến bật máu để nén cơn nấc.- Nếu không thấy em, chúng sẽ vẫn không buông tha đâu. Anh hãy mang hai đứa nhỏ đi thật xa, nuôi chúng khôn lớn. Vợ chồng em ở dưới suối vàng không quên phù hộ cho anh.

- Bà chủ…

- Coi như em cắn răng cắn cỏ em lạy anh.- Bà quỳ sụp xuống- Nếu anh không nhận lời thì em không nhắm mắt nổi.

- Vâng… vâng…- Người quản gia bị thúc ép vội vàng đỡ vị nữ chủ nhân dậy.

Ông vội địu đứa bé trai 2 tuổi đang ngủ say lên lưng và đón đứa bé gái còn ẵm ngửa từ tay người phụ nữ. Người phụ nữ hôn vội hai đứa con và nói:

- Tha lỗi cho cha mẹ nhé hai con. Mong các con luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Cha mẹ yêu hai con.

Rồi bà lật tấm thảm lên, nói:

- Đây là đường hầm dẫn ra một nơi cách đây khá xa. Anh hãy đưa hai đứa đi theo lối này là thoát. Nhớ đừng bao giờ trở lại đây nhé!

Gật đầu đầy cương quyết, quản gia Lý chui xuống đường hầm.

2 giờ sau, tại căn nhà nhỏ bên bờ sông Hồng.

- Anh Lâm…- Tuyên, em trai anh xộc vào cùng một người nữa. Người kia là Huân, bạn Tuyên. Mỗi người ôm theo một đứa trẻ.

Nhìn hai đứa trẻ mà Lâm mang về đang ngủ say cạnh nhau trên giường, Tuyên mặt cắt không còn hột máu, lắp bắp:

- Họ cũng… cũng….

Đôi mắt ầng ậc nước, Lý Lâm khóc òa lên như một đứa trẻ dù anh đã ngoài 40 tuổi rồi.

- Vợ chồng họ đều chết rồi.

Giọng anh nghẹn lại, cơ hồ như không còn chút sinh lực nào nữa.

- Đại gia đình nhà họ Hà cũng chết rồi. Em chỉ đưa được con trai Hà Gia Huy của họ về đây thôi. Còn có cả con trai của Đinh gia nữa. Mặc dù bố của nó đã phản bội lại Hà gia và Phạm gia, nhưng cuối cùng cũng phải chịu chung số phận. Nếu để nó ở lại với ông ngoại nó thì tương lai của nó cũng sẽ nhuốm bùn đen thôi.- Tuyên nói một tràng.

- Nơi này không ở lâu được.- Huân nhắc khẽ- Bọn chúng sẽ truy đuổi đến tận cùng đấy.

- Tạm thời chúng ta phải chia ra. Em và Huân lánh về vùng Sơn Tây một thời gian. Anh cũng tạm lánh đi đâu đó nhé. Chúng ta sẽ tìm cách liên lạc với nhau.

- Vậy hai chú đi đi. Anh sẽ đưa bọn trẻ vào sài gòn.- Lý Lâm gật đầu.
Chương 14

Anh không nuôi nổi cả hai đứa đâu. Hãy giao một đứa cho bọn em.

- Hai anh em chúng nó cần ở bên nhau.

- Rồi sẽ gặp lại thôi mà. Giao một đứa cho em.- Tuyên kiên quyết.

Nhìn hai đứa trẻ ngủ ngon lành trên giường, Lý Lâm ngần ngại. Đúng lúc ấy một người thứ ba, cũng là bạn của Tuyên và Huân chạy vào, hốt hoảng:

- Chuồn nhanh. Bọn chúng đang đến.

Không còn thời gian để suy nghĩ, người mới vào và Lý Lâm mỗi người chộp lấy một đứa trẻ. Lý Lâm bế Quân Anh và chạy ra ngoài, rẽ theo hướng ngược lại với hướng mà ba người kia vừa chạy. Trên tay anh, đứa bé gái được đùm trong chăn ấm khẽ cựa mình rồi lại chìm vào giấc ngủ.

3 tháng sau.

Người đàn bà bán hủ tiếu rong trao đứa bé lại cho Lý Lâm với ánh mắt đầy ái ngại. Chị ta tưởng Quân Anh là con gái anh nên khi cho nó bú, chị ta vừa nhìn đứa trẻ đáng yêu vừa lắc đầu thương cảm. Chị ta băn khoăn không biết người mẹ nào lại nhẫn tâm bỏ một đứa con đáng yêu thế này.

Lý Lâm vào Sài Gòn đã được hơn hai tháng, trong túi không có lấy một đồng. Đứa nhỏ khát sữa nên khóc suốt. Hằng ngày anh vẫn bế nó lang thang vừa xin sữa, vừa kiếm việc làm. Ai cũng lắc đầu khi nhìn thấy đứa nhỏ trên tay anh, và không ai muốn mướn một ông bố với một đứa con đỏ hỏn như thế. Đứa bé không chịu uống sữa ngoài nên quấy khóc cả ngày. Có người mắng chửi anh là đồ điên, đồ biến thái, nhưng cũng có những người lại thương cảm và cho đứa trẻ sữa của mình.

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT