watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4664 Lượt

đầy phóng túng, là phong cách mà Quân Anh rất thích, điều đó cũng dễ dàng giải thích tại sao Quân Anh và Shin thường thân thiết và gần gũi với nhau, vừa như chị em, lại vừa như hai người bạn. Ở Interpol, không ai là không biết đến phòng điều tra G6, nơi tụ họp của 10 nhân viên trẻ xuất chúng nhất hành tinh. Và nói đến phòng G6, người đầu tiên mà người ta nhắc đến chính là Hoa Hồng Phương Bắc. Cô gái đến từ châu Á ấy làm họ vừa ngạc nhiên, vừa bái phục bởi sự nhanh nhẹn, thông minh, tính phiêu lưu và táo bạo của cô. Các tập đoàn tội phạm trứ danh đều liệt N.R cũng như toàn phòng G6 vào một trong những kẻ thù nguy hiểm nhất mọi thời đại. Chúng không sao lần ra được tung tích của bất kì ai trong số những con người đó vì từ khi mang trên mình trọng trách của một đặc vụ Interpol, họ là những người nắm giữ vận mạng của chính mình. Chỉ với một cái lắc cổ tay nhẹ nhàng như tối nay KyO đã làm, kẻ thù không ai sẽ được báo trước về cái chết của mình cả. Thế nên người ta luôn truyền nhau một câu nói: “Tiếng súng của G6 chính là tiếng mở sampain ăn mừng”.

Không muốn hỏi nhiều về lý do tại sao KyO biết mình ở Lotus vì Quân Anh hiểu, một khi những đặc vụ G6 muốn thì không một cái gì có thể giấu họ được. Trong lúc anh và quản gia Lý mải trò chuyện, cô chợt nhớ lại những hình ảnh về Mạnh Hải, Thiên Trọng và Duy Hiếu. Và cô đã biết nên bắt đầu từ đâu trên con đường đi tìm lại người anh trai đã thất lạc cùng với hai đứa trẻ xấu số nữa vào cái đêm định mệnh đó.

Cô đã thấy chúng. Những hình xăm…

9. Tiếp cận

- Ba anh chàng đó có vẻ thích em đấy.- KyO cười lớn khi nghe cô kể lại chuyện. Hai người đang ngồi ở quầy cafe ở sân bay.
Chương 22

Đơn giản là họ thấy em thú vị thôi. Vì họ đã quá nhàm chán với những cô nàng quanh chân họ rồi. Còn thích thì chưa chắc.

- Xong vụ này anh sẽ quay về đây, đợi em nhận anh trai xong sẽ bắt cóc em về Hồng Kông.

- Anh cứ về đó trước cũng được. Xong việc của em, em với chú Lý sẽ qua liền.

- Không được. Chẳng phải em nói ở đây còn có người đã hứa hôn với em từ nhỏ sao. Hắn mà bắt mất em thì chết anh.

- Ha ha… Đó là lời hứa của đấng sinh thành, em đâu có để tâm. Nếu anh thích ở Việt Nam thì qua đây với em cũng được. Nhưng em nghĩ là em sẽ xong nhanh thôi.

- Sao bảo người đàn ông kia không chịu gặp em? Ông ấy tránh mặt em mà.

- Em không biết tại sao ông ấy làm thế. Cũng có thể là do tác động từ cái chết của em trai quản gia Lý. Ông ấy sợ.- Cô nhún vai.

- Sợ gì?

- Họ không những giấu con trai của Phạm gia và Hà gia đi mà con mang cả con trai của Đinh gia đi. Mà Đinh Trọng Hiếu lại là cháu ngoại của người đã ra lệnh giết cả nhà em và cả nhà họ Hà, anh nghĩ họ sẽ không lùng sục tìm cháu của mình sao?

- Em có ý định tìm hắn không?

- Ai?

- Người đã giết cha mẹ em?

- Người làm chuyện đó đã chết rồi. Đinh Trọng Nghĩa. Nghe bác Lý nói vợ chồng ông ta cũng đã chết.

- Vậy còn người ra lệnh giết cha mẹ em nữa, hắn mới là cội nguồn của bi kịch.

- Em cũng đang nghĩ chuyện đó. Em đang băn khoăn không biết nếu anh trai em và Hà Gia Huy biết thì họ sẽ nghĩ gì. Nếu em không là một đặc vụ Interpol, có thể em đã làm những chuyện liều lĩnh. Nhưng khi nắm trong tay cán cân công lý rồi, em nhận ra rằng cái gì rồi cũng có giá của nó. Ông ấy sẽ bị trừng phạt vì những tội ác của mình.

- Thế em có đi nhận lại những người thân của mình không?

- Cha em là trẻ mồ côi. Chỉ có gia đình bên ngoại- Quân Anh cười khẩy một cái- Nhưng chẳng quan trọng. Em và anh trai em vốn không tồn tại với họ mà, nhưng sẽ có lúc phải đến hỏi thăm họ. Họ giàu có lắm, nên không cẩn thận sẽ bị hiểu lầm là đến đó xin xỏ, nương nhờ. Đợi em tìm ra anh trai em đã.

- Em nói em đã có cách để tìm ra thân thế của họ phải không ?

- Đúng. Nhưng em cần tìm người năm xưa đã đưa họ đến trại trẻ mồ côi đã. Việc này quản gia Lý chắc lo được.
Chương 23

Ông ấy theo em cả chục năm nay rồi còn gì. Anh nghĩ ông ấy còn giỏi hơn cả trợ lý Magarret của em đấy.

Có tiếng thông báo từ sân bay. Quân Anh nhìn đồng hồ rồi giục :

- Thôi anh lên máy bay đi. Qua Thượng Hải rồi nhớ gọi điện cho em nhé!

- Ừ…- KyO đứng dậy, tay xách duy nhất một chiếc laptop, đồ đạc của anh đã được gửi đi từ trước.

Hôn nhẹ lên má Quân Anh rồi KyO xách đồ đi thẳng ra cửa kiểm tra. Đợi anh đi khuất, Quân Anh mới trở về.

***

16h. Cafe sách.

- Ủa, Quân Anh, em cũng đến đây à?- Mạnh Hải ngẩng đầu nhìn người đối diện vừa ngồi xuống và ngạc nhiên hỏi.

- Vâng…- Quân Anh mỉm cười, nhưng cô không ngạc nhiên. Cô biết thói quen của Hải mỗi chiều chủ nhật là đến cafe sách này.- Em đang tìm đọc mấy thứ nên rẽ vào đây.

- Gì thế?- Hải tò mò.

- Nghệ thuật xăm mình ạ.- Cô cười thật tươi, bắt

đầu hướng Hải vào chủ đề đã được chuẩn bị.

- Thú vị nhỉ?- Hải cũng có vẻ hơi sửng sốt trước câu trả lời đó- Em định khắc cái gì lên người à?

- Ừm… Em thấy nhiều người xăm mình trông rất đẹp mà.

- Anh thấy da em rất đẹp, không nên làm nó bị tổn thương.

- Thế ạ?- Quân Anh cười trừ- Nhưng em thấy nó hay hay nên muốn thử.

- Nó không đẹp như em nghĩ đâu.

- Sao ạ?

Hơi lưỡng lự một chút rồi Hải vén tay áo lên, ở phần cánh tay sát vai anh có một hình xăm. Hải nhăn nhó:

- Em nhìn đi, nó đâu có đẹp đúng không?

- Ơ…- Quân Anh nhổm dậy để nhìn cho rõ, hình xăm một con rồng.- Anh cũng có này. Xăm nó có đau không anh? Mà sao anh lại xăm một con rồng?

- Anh không biết- Hải nhún vai.- Nó có trên vai anh từ lúc anh chưa biết gì.

- Thế ai xăm nó lên người anh.. .- Cô trố mắt làm ra vẻ ngây ngô nhất.

- Một người đàn ông đưa anh đến trại trẻ mồ côi. Nhưng sau đó ông ấy không bao giờ trở lại nữa.

- Hay nhỉ? Thế ra anh lớn lên ở trại trẻ mồ côi à?

- Ừm…

Câu chuyện sau đó được Quân Anh lái đi hướng khác và sau cùng, cô chào anh ra về bằng cái kết luận là sẽ không xăm mình nữa.

***

17h30. Võ quán Lâm Phong.

- Này, sao cô ở đây ?- Thiên Trọng hất hàm hỏi sau khi thấy Quân Anh mặc võ phục của Kate nhưng lại đi một bài quyền của Wushu làm nhiều võ sinh ở đó trố mắt thán phục.

- Thế sao anh ở đây?- Cô hỏi lại khi cả hai ngồi nghỉ ở một góc.

- Chả việc gì phải trả lời cô cả.- Thiên Trọng cười nhạt.

- Vậy thì anh đã hỏi vô ích rồi.- Quân Anh cười vang.

- Cô mặc võ phục của Kate, nhưng lại đi quyền của Wushu. Thế thực ra cô chơi món gì?

- Mỗi thứ một c

chút. Chẳng lẽ mỗi lần đổi qua bài võ của phái khác thì tôi phải thay võ phục à? Phiền phức.

Đuối lý, Thiên Trọng chuyển qua chủ đề khác.

- Cô cứ để bị bắt nạt như thế à? Sao không dạy cho chúng bài học. Mấy con bé đó mà biết cô cao thủ thế thì một sợi tóc của cô chúng cũng chả dám động vào.

- Cứ để vậy cho họ vui. Khi con người không được thỏa mãn thì họ dễ sinh nhiều chuyện lắm.

- Cô lạ nhỉ?

Im lặng một lúc để nhìn hai đồng môn khác thi đấu đối kháng, Trọng quay sang đề nghị:

- Tối nay đi đua xe với tôi không? Thích lắm. Tôi là người cầm cờ mà.

- Tôi thích công bằng. Nếu tôi đồng ý với anh chuyện gì đó thì anh cũng phải đồng ý với tôi chuyện gì đó chứ.

- Đồng ý chuyện gì?

- Chỉ cần trả lời tôi một câu hỏi, tôi sẽ nhận lời anh một việc.

- Một câu hỏi?- Trọng nhìn cô nghi ngờ.

- Ừ, nó không khó đâu.

- Tại sao tôi phải làm thế? Cô không đi thì vẫn có hàng trăm con nhỏ khác tình nguyện ngồi sau xe tôi cơ mà.- Trọng cười khinh khỉnh.

- Nhưng trong hàng trăm đó không có ai được anh đề nghị đi đua cùng đúng không? Anh biết là tôi khác họ.

- Cô tự tin vậy.
Chương 24

Ừ… tôi biết tôi là ai mà. Thế nào, một đêm phiêu cùng tôi trên đường chỉ đổi lấy một câu hỏi mà không đồng ý à? Hay là anh sợ?

- Tôi mà sợ à?- Trọng bị gãi đúng chỗ ngứa nên quắc mắt quạu lại.- Được, hỏi đi, 10 câu cũng được chứ 1 câu là cái gì.

Quân Anh tủm tỉm cười rồi hỏi:

- Anh có bao giờ cảm thấy anh có một người em gái không?

Trọng quay sang nhìn cô đầy nghi hoặc :

- Tôi chả hiểu ý cô là gì?

- Anh không có em gái đúng không? Tôi chỉ hỏi là có bao giờ anh có cảm giác anh còn một người thân ở đâu đó không?

- Dĩ nhiên là không. Cha mẹ tôi chết từ hồi tôi 2 tuổi, lấy đâu ra đứa em nào nữa.

- Sao anh biết cha mẹ anh mất từ hổi anh 2 tuổi?- Quân Anh sửng sốt.

- Cô là ai?- Trọng nghi ngờ- Sao cô lại hỏi tôi những câu đó?

Biết mình nói hớ, Quân Anh bối rối giải thích :

- Tại anh Hải nói anh và anh ấy cùng lớn lên ở trại trẻ mồ côi từ nhỏ. Anh ấy nói là các anh đều không biết gì về gia đình hay họ hàng của mình cơ mà.

- Nó cũng lắm chuyện nhỉ?- Trọng cười khẩy vẻ khinh khỉnh- Dĩ nhiên tôi cũng chả nhớ gì, nhưng ông tôi nói với tôi như thế. Mà cô đã hỏi hơn 1 câu rồi đấy.

- Vậy coi như tôi nợ anh một lần đồng ý. Lúc nào muốn tôi làm gì anh cứ để nghị, đồng ý được thì tôi quyết không từ chối. Tối nay anh qua đón tôi nhé!

- Cô đang ở khu Khinh Vân đúng không?

- Phải, nhưng anh cứ đón tôi ở chỗ lần đầu chúng ta gặp nhau ấy. OK?

- Được. 12h đêm nay tôi qua đó.- Thiên Trọng gật đầu.

***

23h. Lotus.

Quân Anh biết không thể nào tìm được người mình cần tìm một khi ông ta đã cố tình tránh mặt cô như thế.

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT