watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12521 Lượt

đuổi theo nhưng không kịp đành đứng chờ chuyến xe kế tiếp. Bảo Phương sốt ruột nghiêng người lén nhìn vào đồng hồ trên tay của Lăng Phong lo lắng, nếu không bắt được chuyến xe kế thì cô trễ học là cái chắc. nhưng chuyến xe kế tiếp chậm chạp đi đến và trong xe chật cứng cả người, cả hai chen chúc lên xe. Người đông, cả hai phải đứng sát rạt vào nhau, người cô áp sát vào lòng ngực Lăng Phong, cảm nhận hơi ấm và mùi hương nam tính mạnh mẽ của cậu, cô thoáng đỏ bừng mặt.

Xe buýt đong đưa, người đông đúc không có lấy một điểm tựa, Bảo Phươngmấy lần xuýt té nếu lăng Phong không dùng tay ôm eo cô giữ lại, đành đưa tay nắm lấy một góc áo ở phần eo của Lăng Phong.

Lăng Phong ôm nhẹ Bảo Phương nhưng lại cảm thấy hương thơm mềm mại từ mái tóc của cô khiến cậu váng vất, hơi thở cô phả lên lòng ngực cậu khiến tim cậu đập mạnh, đưa tay vòng eo cô kéo sát cô lại gần mình hơn chút nữa, để đầu cô tựa vào lòng ngực cậu ( cái này gọi là công khai lợi dụng >o<)

Bảo Phương nghe thấy tiếng tim cậu đập, trong lòng càng rối loạn, hơi thở cũng gấp gáp hơn, muốn nhích ra khỏi người cậu nhưng lại không còn chỗ nhích, bất đắc dĩ đành nép vào lòng cậu

Cuối cùng hai người cũng có thể thoát khỏi chiếc xe buýt nghẹt thở đó

Cả hai nhìn nhau mừng rỡ, thở phào, Bảo Phương nhớ lại cảm giác lúc nãy ở trên xe buýt thì xấu hổ đến đỏ lựng cả mặt đi, cô không dám nhìn Lăng Phong nữa vội vảng quay mặt đi nơi khác. Lăng Phong cũng ngượng ngùng bèn hắng giọng ho vài cái rồi nhìn đồng hồ hô lên:

– Tới giờ đóng cửa rồi.

Bảo Phương thoáng giật mình vội vàng chạy đi, nhưng đã quá muộn, cánh cửa cổng đã khép lại, chỉ còn những tiếng ồn ào nói chuyện từ bên trong vọng ra mà thôi. Sư thất vọng hiện rõ trên mặt Bảo Phương, cô chưa bao giờ đi muộn học.

Bảo Phương nhìn quanh quất rồi bèn đi đến góc tường khuất nhất, cố gắng hết sức để trèo lên trên tường để trèo vào bên trong. Bức tường quá cao, dù cô cố hết sức cũng không thể bám vào thành tường được. Điệu bộ nhảy lên nhảy xuống của cô trông rất buồn cười khiến cho Lăng Phong từ nãy đến giờ thong thả đi sau không nén nổi cười, đành lên tiếng cười khúc khích.

Bảo Phương gnhe tiếng cười thì quay đầu nhìn lại, sau đó nèm cho Lăng Phong một cái nhìn hằn học. tại ai mà thành tích chưa bao giờ đến muộn của cô đã bị phá vỡ. Đã vậy còn dám cười cợt cô nữa chứ.

Lăng Phong đang ôm bụng cười thấy Bảo Phương đang nhìn mình thì vội vàng kìm nén nụ cười lại, giả vờ nghiêm chỉnh quay mặt đi nơi khác huýt sáo. Bảo Phương hít một hơi thật sâu, không thèm quan tâm đến cái kẻ kia , cô ra sức nhảy lên lần nữa, nhưng tay chỉ chạm được gờ tường liền lập tức rơi xuống.

– Có cần giúp không?

Lăng Phong tiến sat người Bảo Phương thỏ thẻ hỏi, trên mặt lộ ý gian xảo khiến bảo phương cảnh giác. Đồng phục trường cô là váy ngắn, nếu để tên này đứng bên dưới giúp cô thì thế nào cũng bị hắn ta nhìn thấy phần bên dưới của mình, cô nhướn mày nhìn Lăng Phong rồi sắc mặt lạnh tanh đáp:

– Không cần.

Đối với cái tên không dứng đắn này thì tốt nhất nên tránh xa để hắn không thể thừa cơ mà lợi dụng.
Lăng Phong nghe Bảo Phương nói thế cũng không nói gì chỉ nhún người một cái rồi lùi lại mấy cái sau đó lao đến bên bức tường, nhún người một cái nhảy lên, tay chụp gọn gờ tường rồi đập chân một cái hất người lên, sau đó ngồi chễnh chệ trên đỉnh bức tường nhìn Bảo Phương đắc ý.

Hế nào là sự khác biệt giữa nam và nữ, cuối cùng Bảo Phương cũng biết rõ. Con trai hơn con gái ở chiều cao và sức bật.

Lăng Phong có dáng người cao đầy khỏe khoắn, nếu đứng gần có thể thấy Bảo Phương chỉ đứng ngang bả vai cậu là cùng. Đôi chân dài đầy nhanh nhẹn là một lợi thế để tạo ra sức bật.

Cậu ngồi vắt vẻo trên bờ tường khom người chìa tay xuống ngoắc ngoắc Bảo Phương. Bảo Phương vốn đã hiểu lầm và nói không cần cho nên bây giờ khôn có mặt mũi nào để nhờ vả nữa, cho nên khi thấy bàn tay đưa xuống của Lăng Phong rất muốn nắm lấy để cậu dùng sức kéo cô lên nhưng bây giờ đành thở dài ngó lơ lòng tốt của người khác.

– Mặc tôi, anh vào trường trước đi. ( bạn đang đọc truyện tại truyen.wapchoi.mobi , chúc bạn luôn vui vẻ )

Bảo Phương dựa vào tường thở dài suy nghĩ coi có cách nào vào trường hay không. Nhưng cuối cùng nhận ra đã quá giờ rồi, dù có vào cũng không thể hiên ngang vô lớp. Đành thử làm một việc mà trong đời chưa từng làm đó là trốn học.

Phịch…

Tiếng bước chân chạm đất khiến cô giật mình cắt đứt dòng suy nghĩ của mình. Quay sang người bên cạnh đang ung dung nhàn nhã phủi bụi trên người mình thì hơi ngạc nhiên hỏi:

– Sao anh lại không vào lớp đi.

– Không hứng thú – Lăng Phong đáp gọn.

Bảo Phương đột nhiên cảm thấy có chút khinh thường cái kẻ bên cạnh mình, tên này chẳng có chút gì cho thấy hắn ta là một học sinh gương mẫu cả. Ngay cả khi ngồi vào lớp cũng không thấy động đậy cây bút trong tay vào vở mà chỉ dùng nó để xoay xoay giết thời gian mà thôi.

Nhưng khi ra tới trạm đón xe buýt, Bảo Phương ại không biết đi đâu, lâu lắm rồi cô không ra khỏi nhà ngoại trừ đi học, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ đều trở nên hoàn toàn xa lạ. Trời đột nhiên chuyển mây đen nhanh chóng rồi tạo thành cơn mưa rào, tạo nên một không khí lành lạnh. Bảo Phương thẩn thờ nhìn những hạt mưa rơi xuống lòng đất một cách buồn bã, Tâm trạng ngày mưa thật khiến người ta rơi vào khoảng lặng ưu tư.

Liếc nhìn về người bên cạnh, Bảo Phương thấy Lăng Phong đang đưa tay hứng những giọt mưa lạnh lẽo kia, gương mặt mang vẻ u buồn vô cùng, dường như chất chứa rất nhiều tâm sự khó nói. Vẫn luôn biết chàng trai lúc nào cũng cười kiểu trêu chọc này có vẻ rất khó hiểu và nguy hiểm, nhưng dáng vẻ cô đơn này mới là điều khiến người ta chú ý nhiều hơn. Bỗng nhiên Bảo Phương thấy, anh ta có phần giống mình, chỉ là cách thể hiện khác nhau mà thôi.

Cô bất giác cũng đưa tay ra hứng những giọt mưa ẩm ướt kia, để cho chúng đáp vào lòng bàn tay rồi len qua kẽ tay rơi xuống. Cô luyến tiếc nếu giữ chúng nhưng mãi mãi không thể nắm giữ được chúng.

Cuối cùng mưa cũng đã tanh, nhưng không khí lạnh đó vẫn còn tồn đọng.

Đang nhìn bảng đồ xe buýt mò mẫm thì bên tai có tiếng nói vang lên, vẫn là âm thanh trầm bỗng đó:

– Có muốn đi ăn lẩu không?

Bảo Phương xoay người im lặng nhìn Lăng Phong thấy cậu cũng đang nhìn mình vẻ chờ đợi, không biết là vì ánh mắt của cậu ta hay là vì mang tâm trạng cô đơn của ngày mưa không biết đi đâu mà cô gật đầu đồng ý.
Lăng Phong như chỉ chờ đợi có nhiêu đó bàn nhanh chóng kéo tay Bảo Phương bước ra khỏi trạm chờ xe buýt , họ dẫm lên con đường thấm nước mưa mà bước đi. Cái lạnh thổi bên ngoài bám vào người họ nhưng bàn tay đang nắm lấy tay nhau thì lại ấm áp vô cùng.

Bảo Phương cũng không biết tại sao mình lại ngoan ngoãn để cho Lăng Phong dẫn

đi như vậy. Họ đi qua một đoạn phố, rồi quẹo vào một con hẻm cuối cùng cũng dừng lại ở một cửa hàng ăn nhỏ chuyên bán món lẩu. Bảo Phương cũng thường đến đây ăn cùng với gia đình ông Văn Lâm, ông chủ cũng biết Bảo Phương vì ông cũng

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,124 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT