|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
biết Thục Quyên cố ý nói
như vậy để bảo vệ cho cô, bởi vì nếu như bọn người kia là lũ choai choai thích chọc ghẹo dòm ngó con gái trong nhà vệ sinh thì Thục Quyên sẽ gọi ngay Bảo Phương ra dần cho chúng một trận. Nhưng Thục Quyên lại cố ý nói không còn ai để nhắc nhở và bảo vệ cô khỏi bọn người độc ác.
Bảo Phương đột nhiên nhớ đến ba mình, trong tìm thức, Bảo phương từng có suy nghĩ từng oán trách, nếu như ba cô bỏ mặc cậu bé đó thì chắc giờ này cô sẽ sống hạnh phúc hơn bên anh và ba. Nhưng bây giờ cô hiểu cái cảm giác, không thể ích kỷ sống cho riêng mình. Cô không thể trốn, không thể bỏ mặc Thục Quyên như vậy.
Nhưng mà phải làm sao….Bảo Phương mím môi nín thở, tay cung lại thành nấm đấm thật chặt, một bàn tay vặn nấm cửa muốn mở ra.
– kétttttttttttt
Tiếng mở cửa vang lên đầy kích động, không khí bỗng trùng xuống đầy đáng sợ. Bảo Phương lặp tức thu tay lại.
– Các người muốn gì – Tiếng Thục Quyên đầy sợ hãi hỏi, giọng cô dường như lạc đi rất nhiều.
– Im lặng đi – Một giọng ồn ồn quát lên cắt ngang tiếng nói của Thục Quyên khiến cô giật bắn mình vì sợ, hai tròng mắt đỏ hoe, long lanh lên vì sợ hãi.
– Kéttttttttt
Tiếng cánh cửa kế bên cánh cửa tolet của Bảo Phương vang lên báo hiệu rằng kẻ đó đang đến gần. Bảo Phương mím môi suy nghĩ xem mục đích của bọn người này là gì? Nếu mục đích của bọn người này là những cô gái trẻ thì không lí nào bọn chúng lại chọn một nơi đông đúc như khu trò chơi này mà ra tay. Nếu mục tiêu của bọn chúng là Thục Quyên vì mục đích bắt cóc tống tiền thì bọn chúng lẽ ra nên đánh nhanh rút gọn, đi khỏi nơi này mới đúng. Tại sao lại phải tìm lần lượt tùng tolet như thế này.
Chỉ có một kết luận duy nhất, mục đích của bọn họ chính là cô. Vấn đề là tại sao? Tại sao mục tiêu của chúng chính là cô?
– Kéttttttttt
Cánh cửa phòng tolet của Bảo Phương cuối cùng cũng mở ra, một bàn tay đẩy mạnh cánh cửa bật vào. Một bàn tay to bè đầy lông lá đáng sờ xuất hiện trước mặt Bảo Phương, ngay lặp tức cô chộp lấy bàn tày đầy lông lá đó vào bên trong, đẩy mạnh hắn ta vào tường. Ngay lúc hắn ta còn bất ngờ chưa kịp phản ứng, giơ chân đá mạnh vào khớp gối hắn khiến hắn khụy xuống. Hắn ta cũng nhanh chóng rút con dao dắt ở thắt lưng ra định trở người quay lại tấn công, nhưng bảo Phương đã nhanh chân tung một đá thật mạnh, không gian quá nhỏ, lực chân lại mạnh khiến cả thân người to lớn của hắn ta lần nữa đập vào tường ngất xỉu.
– Ra đây – Tiếng la hơi khàn của một tên nào đó vang lên.
Bảo Phương hít một hơi thật sâu, từ từ bước ra ngoài, gườm mắt nhìn bọn chúng, Thục Quyên bị bọn chúng nắm đầu đang giãy giụa, nước mắt đau đớn rơi đầy gương mặt xinh đẹp.
– Thật không ngờ, cứ tưởng là chỉ đến bắt cóc một nữ sinh bình thường, không ngờ lại gặp một con sư tử cái. Khi về nhất định phải bảo cô ta trả thêm tiền mới được – Vẫn cái giọng khàn khàn đầy khó chịu vang lên.
Bảo Phương đưa mắt nhìn tên đó, gương mặt hắn ta rất lạnh, ánh mắt rất sắc, cái nhìn đủ để giết người, dọa người sợ phát run. Có lẻ hắn ta là chỉ huy của bọn này chỉ có trông hắn ta cũng còn khá trẻ.
– Ngoan ngoãn đi theo bọn anh đi cô bé, nếu không muốn bị đau – Hắn nhìn Bảo Phuong cười đểu dụ dỗ.
– Nếu anh có bản lĩnh đưa tôi đi thì cứ việc – Bảo Phương nắm chặt tay trừng mắt nhìn hắn ta nói, sau đó cô phóng con dao đã đoạt được của tên kia về phía hắn ta.
Hắn ta dễ dàng né được con dao.
Miệng hắn ta liền nhếch lên, một nụ cười đầy vẻ thích thú:
– Rất có cá tính, anh thích em rồi…nhưng mà xin lỗi nha…bọn anh đã nhận tiền rồi, bắt buộc phải dẫn em đi. Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ cứu em ra.
Bảo Phương thoáng kinh ngạc nhìn cái tên này, hắn ta thật đáng sợ. Nhận lời làm việc gíup người, nhưng cũng có thể trở mặt giành lại.
Rơi vào tay hắn thì không thể lường được hắn sẽ đối xử với ta như thế nào. Cả người thoáng run lên, hai tay co chặt lại, nhìn hắn ta đầy dò xét. Thái độ của Bảo Phương càng khiến hắn ta thích thú vô cùng, hắn cười ngạo nghễ quan sát thái độ của cô.
Bảo Phương đưa mắt liếc nhìn Thục Quyên, cô vẫn đang run lên đầy sợ hãi nhìn Bảo Phương lo lắng. Cô cho tay vào túi của chiếc váy đồng phục siết chặt vật trong đó. Bọn chúng không phải những tên bắt cóc bình thường, một mình cô không thể nào đánh lại bọn chúng, cân nhắc lợi hại, sự an toàn của Thục Quyên, Bảo Phương lặp tức qyết định:
– Tôi đi theo các người. Thả bạn tôi ra…..
– Thông thường bọn anh sẽ không để lại nhân chứng …- Hắn nhếch môi tỏ vẻ lấy làm tiếc.
– Người kêu các người bắt tôi muốn tôi sống hay chết – Bảo Phương nhì hắn đe dọa, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt hắn tỏ ý cương quyết.
Bị cái nhìn uy hiếp của Bảo Phương, tên này nhún vai một cái rồi cười thích chí.
Hắn ta quay đầu nhìn Thục Quyên một cái rồi phẩy tay, tức thì bọn kia liền thả tay buông Thục Quyên ra.
Thục Quyên vội vàng chạy đến bên Bảo Phương.
Lợi dụng lúc Thục Quyên chạy đến bên cạnh cô chắn ngang tầm nhìn của bọn chúng, Bảo Phương lôi điện thoại ra khỏi túi váy nhét vào trong cổ áo của Thục Quyên rồi vờ ôm chầm lấy Thục Quyên an ủi:
– Không sao, đừng sợ….họ sẽ không làm hại bạn đâu.
Rồi trong lúc rời khỏi Thục Quyên, cô nói thật nhanh thật khẽ bên tai Thục Quyên:
– Đưa cho Lăng Phong.
Nói rồi cô nhanh chóng bước đi theo bọn chúng, cố đi thật nhanh để kéo chúng ra khỏi Thục Quyên,trong lòng thầm mong bọn chúng không phát hiện ra thứ mà cô đưa Thục Quyên. Coi như cô đăt hết hy vọng vào Lăng Phong.
Lăng Phong nóng ruột chạy khắp nơi tìm kiếm, cậu bắt Jay phải điều động thêm người tới ngay lặp tức gần như phong tỏa hết khu trò chơi, nhưng không tài nào tìm được bọn người khả nghi nào đang bắt giữ một cô gái.
Tìm kiếm thì chỉ gặp mỗi Nhật Minh mà không thấy Thục Quyên và Bảo Phương ở đâu.
Cậu gần như muốn phát điên lên khi không thể tìm thấy tin tức gì, ngay sau đó, cậu nhận được điện thoại của Bảo Phương, Lăngphong lập tức bốc máy.
– Cậu đang ở đâu? – Lăng Phong liền hỏi dồn dập trong điện thoại, nhưng đáp lại cậu là tiếng khóc nức nở của Thục Quyên.
Lòng lăng Phong càng nhu lửa đốt không ngừng, cậu cố kìm chế nỗi sợ hãi trong lòng, nhẹ giọng nói:
– Thục Quyên, hãy bình tĩnh, nói cho anh biết, hai người đang ở đâu, xảy ra chuyện gì rồi?
Thục Quyên cũng kìm nén nỗi sợ hãi và tiếng nấc của mình nói chỗ mình đang đứng cho lăng Phong. Cậu lập tức chạy tới đó cùng với Jay.
Lăng Phong tức giận đá mạnh vào thành xe, sau đó tay cậu đấm mạnh vào thành xe nhiều lần muốn chút hết nỗi hận cùng sự bất lực của mình. Thật không ngờ cậu lại mất đi sự sáng suốt điềm tĩnh ngày thường của mình để rồi bị qua mặt như thế.
Cậu cho người đi tìm hai nữ sinh bận đồng phục của trường mình, mà không nghĩ đến việc họ có thể bị tách ra mỗi người một nơi, cho người đi tìm một đám người khả nghi đang giữ một cô gái hay mang một vật gì đó có thể chứa một con người, nhưng lại không nghĩ đến tình huống Bảo Phương tự động đi theo bọn chúng không chút phản kháng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




