|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
….
– Con có thể làm được, cho con một cơ hội….- Bảo Phương không để ông Văn Lâm nói xong liền cướp lời.
Ông Văn Lâm trầm mặt xuống im lặng.
– Con xin chú, cho con thêm một cơ hội – Bảo Phương nài nỉ giọng đầy khuẩn thiết.
Ông Văn Lâm thở đài nói:
– Được, sẽ cho con một cơ hội nữa, nhưng nếu lần này không được nữa thì con phải chuyển xuống tổ văn phòng nếu không phải rút lui khỏi ngành.
Cả người bị trấn động mạnh, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi dứt khoát nói:
– Được.
*********
Có tất cả 4 giám khảo chấm điểm cho cô, một là ông Văn lâm, thủ trưởng của cô, hai là bác sĩ tâm lí điều trị cho cô, ba là hai vị cán bộ cao cấp khác.
Những tấm bia di động được thay thế bằng những hình nhân giả người, trong vòng 5 phút, Bảo Phương phải bắn trùng 10 phát đạn.
Tr1i Lâm vỗ nhẹ lên vao Bảo Phương hỏi:
– Em không sao chứ,
Bảo Phương gật đầu, quả thật cô không có chút hồi hộp lo lắng nào. Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Chưa bao giờ cô cảm thấy run rẩy khi cầm súng.
– Cố lên, anh tin em sẽ làm được – Trí Lâm cổ vũ khích lệ cô rồi lui ra.
Ngay khi đó phát súng báo hiệu bắt đầu vang lên, Bảo Phương lập tức giơ cao cây súng trên tay mình nhắm thẳng vào những hình nhân đang chuyển động kia.
Một phát, hai phát….phát thứ 6 tất cả đều thuận lợi chỉ trong vòng 2 phút. Nhưng đến phát thứ 7 thì trong người tên hình nhân lập tức tuông ra một chất lỏng màu đỏ giống như máu. Trong giây phút đó, sắc mặt Bảo Phương xanh lại, hai tay run lên, cô không tài nào bắn được phát thứ 8. Mặc cho Trí Lâm bên ngoài kêu tên cô, nhưng Bảo Phương hoàn toàn không nghe thấy, mồ hôi trên mặt cô tuôn ra dưới trời nắng. Bảo Phương biết mình đã không còn khả năng nữa rồi.
Một bàn tay bước đến nắm lấy bàn tay cầm súng của cô vỗ về nói:
– Buổi kiểm tra đã xong rồi.
Bảo Phương ngẩng đầu nhìn ông Văn Lâm, vẫn là ánh mắt vô hồn đó, ông ôm cô vào lòng vỗ về cô. Bảo Phương bật khóc nức nở. Bao nhiêu năm qua cô cố gắng phấn đấu và học tập để có thể trở thành cảnh sát, vậy mà phút chốc lại trở thành như thế.
– Có lẽ ám ảnh quá khứ quá lớn khiến cô ấy không thể nào vượt qua được – bác sĩ tâm lí của cô bước đến thở dài nói.
– Tốc độ bắn và khả năng phán đoán của con bé đều rất xuất sắc, thật đáng tiếc – Hai vị lãnh đạo kia cũng bước đến nói.
***********
Bảo Phương về nhà nằm ủ rũ, cô chùm kín từ đầu đến chân, ý chí trong người cô giờ đây mất sạch. Mục tiêu của cuộc đời cô, mục tiêu của anh trai, ước nguyện của cha cô.
Thím Hà gõ cửa bước vào, nhìn thấy Bảo Phương như vậy, bà lắc đầu thở dài không muốn làm phiền phút giây yên tĩnh của Bảo Phương đành lui ra.
Bà trở về phòng tìm chồng hỏi han:
– Thật không có cách gì giúp con bé sao?
Ông Văn Lâm đang ngồi hút thuốc bên bàn làm việc, dáng vẻ trầm ngâm vô cùng, ít khi nào ông có dáng vẻ này, trừ khi đó là việc cực kì hệ trọng cần phải cân nhắc suy nghĩ thật kỹ.
Nghe vợ hỏi ông Văn Lâm mới quay lại nhìn bà trầm ngâm một lát ông quyết định nói với vợ:
– Có một nhiệm vụ đang tìm người thích hợp, theo nhận định Bảo Phương có lẽ sẽ làm tốt, nhưng tình trạng con bé thế này mà nhiệm vụ lại cực kì nguy hiểm.
Từ xưa đến nay, chuyện điều tra của ông luôn là bí mật, tuy có tâm sự với vợ, nhưng điều ở mức hạn chế. Thím Hà cũng hiểu rõ nên cũng chỉ nghe đến đó không truy hỏi thêm nữa.
Sáng hôm sau, Trí Lâm bước vào nhà bếp hỏi mẹ:
– Bảo Phương vẫn không chịu ăn hả mẹ.
Thím Hà lắc đầu đáp:
– Con bé vẫn một mực không muốn ăn, có vẻ suy sụp khá nhiều. Bao nhiêu năm phấn đấu, chưa bao giờ thấy con bé than vãn một lời dù là vất vã khổ sở như thế. Vậy mà lại điều đi vào tổ văn phòng, bảo sao con bé không bị shock.
– Nhưng không còn có cách nào khác để giữ chân con bé ở lại trong đội – Trí Lâm bất mãn nói.
– Nghe ba con nói có một nhiệm vụ, nếu như Bảo Phương có thể hòan thành nhiệm vụ thì cò thể ở lại đội – Thím Hà bí mật nói với con trai.
Không ngờ Bảo Phương đúng lúc bước xuống nghe thấy câu nói đó thì kích động vô cùng, cô hỏi dồn:
– Thật sao, có thật là chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là con có thể ở lại trong đội không?
Trí Lâm và thím Hà giật cả mình, cả hai quay đầu nhìn Bảo Phương đang rất phấn khích, rồi đưa mắt nhìn nhau.
……………..
– Con có thể – Bảo Phương hùng hổ tuyên bố.
– Rất nguy hiểm – Ông Văn Lâm xoay người dứt khoát nói.
– Vậy thì sao, cũng cần có người đi đúng không? Vậy thì con tình nguyện đi – Bảo Phương nhất mực khăng khăng đòi nhận nhiệm vụ lần này.
– Chú đã hứa sẽ chăm sóc con thật tốt, không thể để con đi mạo hiểm như vậy – Ông Văn Lâm quay đầu nhìn Bảo Phương ảo não nói.
– Một là một cảnh sát chứ không phải là một kẻ hèn nhát, nếu sợ chết, con đã không chọn ngành này. Coi như con xin chú, hãy giao nhiệm vụ này cho con. Con chưa từng xin chú điều gì, đây là lần đầu tiên con xin chú, xin chú hãy giúp con – Bảo Phương dùng anh mắt vừa kiên quyết nhưng cũng vừa cầu khẩn nói.
Ông Văn Lâm nhìn sâu vào trong mắt cô, cuối cùng ông cũng gật đầu.
Bảo Phuơng đứng trên đỉnh núi ngắm nhìm mặt biển mênh mông trúơc mặt mình, biển xanh trong, bầu trời xanh trong. Cảnh đẹp này liệu cô có thể nhìn thấy lần nữa hay không?
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la, cảm thấy thế giới thật rộng lớn mà cô thì lại quá bé nhỏ. Nhưng bầu trời lại quá cô độc, đơn lẻ, ngoại trừ mây vờn nhẹ trôi ra thì không còn thấy gì nữa. Thỉnh thoảng chỉ có vài cánh chim đơn lẽ bay vụt qua, càng khiến bầu trời thêm cô độc.
Tại sao có người xem trọng cái chết, cũng có người xem nhẹ cái chết. Rốt cuộc, Bảo Phương cũng đã biết.
Những người xem trọng cái chết không có nghĩa là họ sợ chết mà là họ sợ chia ly. Họ sợ rằng những người thân của họ sẽ vì sự ra đi của mình mà đau khổ, hoặc họ sợ phải chứng kiến cảnh người thân của mình ra đi.
Những người xem nhẹ cái chết, không phải họ có ý khinh thường mà là họ muốn bảo vệ. Bảo vệ nguời mình yêu thuơng, bảo vệ lý tuởng sống của mình dù phải đánh đổi mạng sống.
Truớc đây, Bảo Phuơng vẫn nghĩ cái chết của ba cô là vô ích, thật oan uổng, sự ra đi của anh trai là ngốc nghếch, nhưng giờ thì cô hiểu. Ba cô chết vì muốn bảo vệ con người và ngăn cản cái xấu, bảo vệ lý tưởng sống cao đẹp của ông. Anh trai ra đi là để xóa bỏ nỗi đau trong lòng, xóa bỏ nỗi đau mất cha của cô bằng cách tìm ra kẻ giết ông.Tất cả là để tìm lại một màu trong xanh trong lòng mình.
Cô nhìn thấy một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời, không tiếng động, không rõ là tô vẽ thêm cho bầu trời có chút sức sống hay phá huỷ sự êm đềm của bầu trời.
Tại sân bay.
Một chàng trai có dáng người cao ráo bước đi kiên định, mỗi bước đi đều tỏ rõ phong thái ung dung tao nhã của mình. Tay kéo chiếc vali bước chính sảnh, đưa mắt đầy tinh anh quan sát
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




