|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mặc rồi định cuỡng hiếp cô nhưng.
– Bốp….- Một cú đấm thẳng vào mặt hắn ta, rồi lại thêm mấy cú đấm nữa, khiến mặt mũi tên này sưng vù nằm bẹp dí duới đất.
Chiếc áo khoát đuợc thảy thẳng vào nguời Thục Quyên, Bảo Nam lạnh lùng bảo:
– Khoát vô.
Thục Quyên gnhe lời, nhanh chóng khoát chiếc áo vào, che dấu vết rách của chiếc váy, Bảo Nam lập tức kéo cô đi thật nhanh mà không thèm để ý đến việc cô có theo kịp búơc chân của cậu hay không. Cứ thế đón một chiếc taxi, ném mạnh cô vào đó, không nói thêm nữa lời, rút tiền đưa tài xế rồi cho xe chạy đi.
Hai lần, cả hai lần Thục Quyên cũng đều chẳng nói đuợc một lời nào đã bị ném lên taxi. Cho nên càng khiến quyết tâm của cô cao hơn.
Ngày hôm sau, cô không chút chần chừ do dự, đi thẳng vào bên trong, đến thẳng chỗ Bảo Nam và mấy cô gái ngồi, moi từ túi xách ra một cộc tiền dolla thẩy vào nguời Bảo Nam nói:
– Em muốn bao anh đêm nay.
Mấy cô gái kia quay đầu nhìn Thục Quyên rồi cuời nhạo. Bảo Nam cầm cộc tiền trên tay thảy thảy vài cái giống như đang cân độ nặng của cộc tiền rồi lần luợt ôm hôn từng cô gái, ngọt ngào nói:
– Ngày mai gặp nhau. Anh hôm nay thuộc về cô ấy.
Mấy cô gái kia bĩu môi luờm Thục Quyên. Bảo Nam đứng dậy đưa tay choàng qua eo Thục Quyên, những ngón tay lạnh ngắt khiến tim cô đâp không ngừng. Hai chân gần như nhũng lại, nếu Bảo Nam không ôm ấy cô dìu cô đi, chắc chắn cô đã ngã xuống một cách mất mặt trúơc mấy cô nàng kia.
Thục Quyên nghĩ, cô cần một chút thời gian ở bên cậu để hỏi rõ cuộc sống trong mấy năm qua thế nào, nhưng cô biết nếu cứ như bình thường đến hỏi cậu, cậu sẽ không đếm xỉa đến cô. Cho nên mới dùng hạ sách này. Nhưng khi Bảo Nam ôm lấy cô kéo đi thì Thục Quyên bắt đầu sợ hãi. Cô sợ nếu như Bảo Nam thật sự thay đổi, vậy thì….tự giác cả người cô thấy lạnh.
Ra tới bên ngoài, Bảo Nam dùng một giọng trầm ấm đầy ngọt ngào hỏi cô:
– Nhà em ở đâu?
Thục Quyên thấy lòng sợ hãi, nhưng vẫn nói ra địa chỉ nhà mình, Bảo Nam nghe xong gật đầu, cậu lại đón một chiếc taxi, sau đó quay lại đặt cộc tiển của cô vào tay cô, tiếp tục ném cô vào taxi, lần này cậu nói rõ địa chỉ nhà cô cho taxi nghe.
– Em có chuyện muốn nói với anh – Thục Quyên không để xe chạy như hai lần trước, bèn kêu lên.
Bảo Nam quay lại nhìn cô, chỉ nói một câu ngắn gọn:
– Đừng đến đây nữa, chỗ này không thích hợp với em đâu.
Nói xong đóng sầm cửa lại rồi cho xe chạy đi. Thục Quyên lần nữa cảm thấy thật thất bại.
Đó là một căn nhà được xây dựng theo kiểu nhà truyền thống của Nhật Bản, hàng rào căn nhà trải dài đến chóng cả mặt. Một cô gái bước đến gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ, vài giây sau đã có người bước ra mở cửa cho cô. Đó là người gác cửa của ngôi nhà. Ông ta chăm chú nhìn cô gái.
Cô bận một chiếc áo thu cũ mèm, tóc được cột ở phía sau nhưng gần như bị rối tung lên cho thấy cô đã trải qua một chặng đường xa đầy mệt mỏi. Tay cô còn đang nắm chặt chiếc túi xách đã bị rách , chiếc vai xách cũng bị vá chỉ khắp nơi. Ông ta nhìn cô gái khắp lượt rồi đánh giá, sau đó mới lên tiếng hỏi:
– Cô kiếm ai.
Cô gái hơi hé miệng một tí rồi lại khép chặt miệng, lộ rõ vẻ khó xử vô cùng. Cô nhướn người lên nhưng rồi rụt người lại, đôi mắt nhìn người gác cổng có chút bối rối cùng khốn khổ.
– Nói đi chứ – Người gác cửa có chút bực bội với cô gái đứng trước mặt mình, ông ném cho cô gái một ánh mắt khinh bỉ như thể cô gái đến đây để ăn xin vậy, sau đó đóng sầm cửa lại trước mặt cô.
Cô gái thở dài, bước đến bên một hòn đá kiểng bên sát hàng rào gỗ của căn nhà, ôm túi xạch thật chặt trong tay rồi ngồi xuống hòn đá đó. Cô ngồi cuộn người như một kẻ lang thang.
– Một đoàn xe đắc tiền và cực kì sang trọng chạy từ xa đến, trải dài trên con đường sỏi tại ra âm thanh báo hiệu. Cánh cửa gỗ lập tức bật mở rộng ra hai bên nghênh đón hàng xe chạy vào.
Sau đó nhanh chóng khép chặt lại.
Cô gái vẫn ngồi đó trong im lặng và đợi chờ, cũng không ngẩng đầu nhìn lên theo dõi hàng xe lấy một lần.
Cánh cửa lại lần nữa mở ra, người gác cửa bước đến gọi:
– Này! Mau lại đây.
Cô gái mừng rỡ, vội vàng đứng bậy dậy bước theo chân người gác cửa đi vào trong.
Bước vào trong, cô mới có dịp quan sát rõ căn nhà này. Nó còn đẹp hơn những ngôi nhà ở Nhật Bản mà cô nhìn thấy. Cô được dẫn đi ngược hướng với đoàn xe kia, nhưng hai con đường song song nhau, nên cô vẫn nhìn thấy được đoàn người sang trọng bước ra khỏi xe.
Họ trông như những nhà kinh doanh thành đạt, đang cùng nhau chuẩn bị bàn thảo họp tác, ngoại trừ việc họ có đầy rẫy vệ sĩ bao quanh ra thì không ai biết họ đáng sợ thế nào.
– Đến rồi. Đứng đây đợi chút đi- Giọng người bảo vệ vang lên cắt đứt đường suy nghĩ của cô gái, cũng may ông ta đi trước cô nếu không thì cô đã bị bắt gặp đang lén lút nhìn trộm phía bên kia.
Cô vội gật đầu rồi ngoan ngoãn đứng im chờ đợi.
Cuối cùng một người phụ nữ mập mạp bước ra nhìn cô tươi cười hớn hở thân mật nói:
– Nhã Phương con đến rồi sao.
Cô gái tên Nhã Phương gật đầu chào hỏi một cách kính trọng người phụ nữ mập mạp kia bằng cách cúi đầu rồi làm vài động tác tay hươ qua hươ lại trước mặt mình khiến người gác cổng trố mắt ngạc nhiên. Người phụ nữ mập bèn mĩm cười nói:
– Anh Vương, đây là cháu gái của tôi ở dưới quê. Con bé bị câm bẩm sinh tử nhỏ nên không quen giao tiếp nhiều, vì vậy nó nhát lắm. Ông chủ thiếu người phụ dọn dẹp nên tôi mới xin cho con bé đến đây phụ giúp. Dưới quê khó kiếm việc làm lắm.
Ông Vương gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, nhưng cũng lạnh nhạt nói:
– Chị phải canh chừng con bé đó.
– Tôi biết rồi, anh yên tâm – Người phụ nữ cười giả lả đáp lời.
Ông Vương nói xong cũng bỏ đi. Người phụ nữ mập liền dắt tay cô gái kéo đi vào bên trong. Bà dẫn cô gái vào bên trong một căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng ngăn nắp, kín đáo quan sát xung quanh rồi mới đóng chặt cửa lại. Bà ta đọc ra một câu nói ám hiệu, cô gái tên Nhã Phương liền đáp lời cũng bằng một câu nói ám hiệu. Nghe xong người phụ nữ đó liền gật đầu mĩm cười.
– Cứ gọi tôi là dì Dung là được.
– Vâng – Nhã Phương gật đầu đáp.
– Tôi có nghe nói cấp trên phái người đến trợ giúp. Là một cô gái trẻ, nhưng không ngờ lại trẻ đến như thế.
Dường như cháu vừa mới tốt nghiệp ra trường phải không? – Dì Dung nhìn Nhã Phương đánh giá.
– Cháu công tác trong đổi được nữa năm rồi – Nhã Phương lên tiếng đính chính.
Dì Dung gật đầu, cuối cùng nhắc nhở:
– Mọi chuyện ở đây đều phải hết sức thận trọng, đừng quá nôn nóng mà hỏng việc. Cháu hiểu chứ?
Nhã Phương gật đầu. Sau đó dì Dung hướng dẫn cho Nhã Phương một số quy tắc ở nhà này và công việc hàng ngày của cô.
Theo quan sát thì có thể nhận ra nơi đây khá kín đáo và trật tự. Mọi người giúp việc được phân công
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




