watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12444 Lượt

thật sự muốn có cậu. Cô đưa tay vòng tay lấy cổ cậu, kéo cậu sát vào cô hơn nữa, sau dó trở người nằm trên nười Bảo Nam, hôn lên môi cậu, chiếc lưỡi nhỏ mưu đồ chui vào môi cậu, lướt nhẹ vào mấy chiếc răng đều tăm tắp kia ruồi cuốn thẳng vào bên trong khoang miệng cậu

Bảo nam cũng khẽ khàng đáp lại nụ hôn của cô, tay cậu giữ lấy gáy cô để nụ hôn của cô càng sâu hơn. Bàn tay cô bắt đầu duy chuyển xuống những khuy áo của cậu lần mở từng nút một. Đôi môi mềm mại của cô hôn lên cổ rồi lướt nhẹ qua vai cậu, trượt xuống lồng ngực. Thục Quyên có chút thẹn thùng.

Thật ra dù là cô ở thế chủ động nhưng kinh nghiệm của cô rất ít, đành phải trả quyền thế chủ động Bảo Nam, cô thích tận hưởng niềm hân hoan của cơ thể, đắm chìm trong sự yêu thương vỗ về của Bảo Nam.

Mái tóc dài của thục Quyên xõa dài rũ xuống vòm ngực vạmvỡ, quét qua cơ bắp săn chắc của Bảo nam, cảm giác mơn trớn kích thích từng thớ thịt cùng với nụ hôn táo bạo của Thục Quyên , cô thể Bảo Nam như bị đốt cháy. Lần đầu tiên cậu cảm thấy cậu cần phải kiềm chế bản thân mới có thể kiềm nén từng run động của cơ thể.

Hai cơ thể hòa hợp vào nhau bắt đầu một vũ điệu không ngừng, họ vuốt ve từng đường cong cơ thể của nhau hòa quyện hơi thở hổn hển vào trong không gian yên lặng xung quanh.

Đối với thục Quyên cảm giác khoái lạc của cô thể không thể nhấn chìm cô, điều cô xem trọng là cái cảm giác thân mật khi hai cơ thể hòa nguyện vào nhau, duy chỉ lúc đó cô mới có cảm giác mình thật sự có được tình yêu của Bảo Nam.

Sự thăng hoa đó dù có hòa quyện thân mật đến mấy, có lượn lờ siết chặt đến đâu thì cũng có lúc kết thúc.

– Hãy ở bên em – Thục Quyên mệt mỏi thều thào.

– Ngủ đi – Bảo Nam không trả lời câu hỏi của Thục Quyên nhưng cậu dùng hành động luồn những ngón tay vào bàn tay cô siết chặt như một lời khẳng định.

Khi cô đã mãn nguyện và ngủ thật sâu trong lòng cậu, Bảo Nam mới khẽ vướt má cô, trước đây, cậu luôn là người ngủ sâu, Thục Quyên thường không ngủ được, bởi vì cô sợ khi mở mắt ra đã không còn nhìn thấy được Bảo Nam, nhưng cô chưa từng mở miệng cầu xin cậu ở lại. Có lẽ cô đã thật sự cô đơn đến nỗi phải mở miệng cầu xin.

Tương lai của cậu là một màu đen tối, cô nếu theo cậu sẽ mãi mãi không thấy ánh sáng. Một cô gái như cô vì sao lại chấp nhận theo một người như cậu. Chỉ có thể dùng một chữ để lý giải:”Chính là yêu”

Suốt cả tháng kể từ lúc ba cô bị ám sát, Thục Quyên thường thấy khó ngủ, giấc ngủ hay chập chờn. Đến khi ba cô mất, cô trở thành người thừa kế, âm mưu ám sát vẫn đeo đẳng khiến cô càng mất ngủ. Hôm nay mới là lần đầu tiên cô ngủ ngon giấc đến thế.

Tiếng gõ cửa bên ngoài làm cô thức giấc. Thục Quyên hoảng hốt mò tay sang bên cạnh , chiếc giường lạnh tanh không một bóng người khiến cô hụt hẩng vô cùng. Cô chán chường ngồi dậy tìm quần áo mặc vào, mới phát hiện quần ào vẫn trên người cô. Thục Quyên nghi ngờ có lẽ đêm qua chỉ là một giấc mộng xuân của cô mà thôi, cô thở dài nói:

– Vào đi.

Bảo Phương bước vào, tâm trạng có vẻ nhẹ nhỏm hơn hôm qua, cô nhìn Thục Quyên nói:

– Đã khỏe hơn chưa.

Thục Quyên khẽ gật đầu, trong lòng buồn bã vô cùng.

– Sao lại tháo băng mắt ra – Bảo Phương nhìn gương mặt thẩn thờ của thục Quyên khẽ trách.

– Mình đeo không quen lắm, thấy hơi khó chịu nên mới tháo ra – Thục Quyên cười ngượng đáp.

– Thật là…,mình dìu bạn xuống ăn sáng, lát nữa chúng ta đi bệnh viện băng lại mắt cho bạn – Bảo Phương đành nói.

– Mình không muốn ăn, mình thấy rất mệt, mình muốn nghỉ thêm một chút – Thục Quyên lắc đấu đáp rồi từ từ ngã người nằm xuống.

– Được rồi, vậy Quyên nằm nghỉ đi, mình đặt điện thoại kế bên gối. Chỉ cần bấm số 1 thì gọi được mình – Bảo Phương đặt điện thoại lên gối Thục Quyên dặn dò – Bạn mò được phím số 1 chứ?

– Mình mò được – Thục Quyên đáp, cô nằm quay lưng về phía Bảo Phương.

Bảo Phương thấy Thục Quyên có vẻ mệt mỏi nên cũng không làm phiền nữa, đối với một cô gái hiền lành yếu đuối như Thục Quyên, những sự cố dồn dập ập đến đúng là quá sức chịu đựng.

– Bảo Phương….- Thục Quyên đột nhiên lên tiếng gọi – Bảo Nam…anh ấy ….

– Không sao….không tìm được xác anh ấy – Bảo Phương khẽ đáp, trong giọng nói không giấu được niềm vui.

– Vậy à …

Bất luận đêm qua là một giấc mơ đi chăng nữa thì chỉ cần anh còn sống là được rồi. Cô khẽ chớp mắt rũ giọt nước mắt chực trào xuống.

Tiếng điệnt hoại di động của cô bỗng vang lên, cô chưa kịp trả lời thì:

– Là anh…

Trái tim cô liền đập rộn ràng…..
– Thấy em ngủ ngon nên anh không nở đánh thức. Để tránh mọi người đến nên anh phải ra đi….- Ngừng một lát Bảo Nam mới nói tiếp – Em hãy nhớ giữ gìn bản thân mình, đừng có khóc nữa…nếu không mắt em sẽ trở nên xấu đi đó. ..Đừng nói với Bảo Phương về anh.

Cô im lặng nghe cậu dặn dò không lên tiếng.

– ….Nếu có thể …anh lại đến bên em.

Nói xong Bảo Nam cúp máy, Thục Quyên cầm điện thoại thẫn thờ. Đêm qua không phải là một giấc mơ, Bảo Nam thật sự đã đến bên cô, anh đã nói yêu cô, anh còn nói anh sẽ lại đến bên cô….Thục Quyên khẽ cười hạnh phúc.

– Đã vất vả rồi, con và Trí Lâm hãy về nhà nghỉ ngơi đi – Ông Trí Lâm nhẹ giọng bảo hai người. ( bạn đang đọc truyện tại truyen.wapchoi.mobi , chúc bạn luôn vui vẻ )

– Con cũng mệt nhiều rồi, cũng đã khóc một trận, còn phải bảo vệ Thục Quyên, giờ vè nhà nghỉ ngơi một chút đi – Dì Lương vỗ vai Thục Quyên bảo.

Ông Hoàng Danh – chồng dì Lương cũng bảo:

– Nghe nói…người đó là Bảo Nam đúng không?

Bảo Phương gật đầu. Ông Hoàng Danh cũng thở dài:

– Trước đây chú dạy nó trong trường cảnh sát. Thằng bé là một đứa thông minh, chú rất thích tài bắn súng của nó …thằng bé có thiên chất của cha cháu….đáng tiếc là …cũng may là lần này thằng bé không sao.
Nói xong ông Hoàng Danh thở dài một hơi lắc đầu khoát tay vợ quay đi.

– Bảo Phương, con về trước đi, chú bàn chút chuyện với Trí Lâm đã – Ông Văn Lâm đột nhiên lên tiếng bảo.

Cô gật đầu đi ra về. Chào hỏi bàn bạc với mấy đồng

nghiệp vài câu rồi ra về. Vừa bước ra khỏi cửa, định gọi taxi về nhà thì thấy một chiếc xe quen thuộc đậu ở đó. Thấy cô đi ra, Lăng Phong bước xuống xe, cậu đến trước mặt cô hỏi:

– Tại sao không nhận điệnt hoại của anh?

– Không thích thì không nhận – Cô làm mặt lạnh đáp rồi bước qua cậu bỏ đi.

– Lên xe đi …- Lăng Phong ra lệnh.

– Tại sao tôi phải lên xe của anh . Anh nghĩ anh là ai – Bảo Phuông trừng mắt hỏi lại

– Nếu em muốn có sự lôi lôi kéo kéo trước cửa cảnh sát thì anh sẵn lòng – Lăng Phong nhướn mày nhìn cô thách thức.

Bảo Phương tức giận trợn mắt nhìn cậu, sau đó đành mở cửa đi vào bên trong xe, cô đóng sầm cửa lại đầy tức tối. Lăng Phong khẽ cười nhìn thái độ bất phục tùng của cô. Lại giận rồi….lại

Trang: [<] 1, 88, 89, [90] ,91,92 ,124 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT