|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cũng an tâm giao Viện Viện cho anh cùng về sống ở Đường Sơn.
Tiệc tàn, Diệp Tiểu Du một mình trở về Nhất Trung. Gió đêm dìu dịu, bước chậm trên con đường nhỏ giữa hai hàng cây, nhớ tới cuộc gặp gỡ lần đầu tiên với Viện Viện, nghĩ tới sự hồn nhiên của cô ấy, nghĩ tới số phận may mắn của cô ấy, nghĩ tới việc cô ấy từ bỏ tấm thảm hoa hồng, từ bỏ Kỷ Dược Phi, lựa chọn một cuộc sống chưa bao giờ nếm trải. Đó là một niềm tin như thế nào, một tình yêu cuồng nhiệt đến mức nào?
Trên con đường tình yêu vạn dặm, chúng ta cùng sánh bước bên nhau, đừng chần chừ đừng do dự, em và anh ở bên nhau.
Bỗng dưng nhớ tới bài hát cũ kia, Diệp Tiểu Du nở nụ cười, em và anh ở bên nhau, đúng là một lý do hết sức đơn giản. Viện Viện chắc cũng nghĩ như thế!
Mùa thu quay lại Bắc Kinh, cô phá lệ tới công ty Kỷ Dược Phi.
Ở đó, cô nhìn thấy cô gái rót trà hình như đã từng gặp mặt, suy nghĩ một lúc lâu, rốt cục cô cũng nhớ ra đó chính là cô gái trên giường Kỷ Dược Phi sáng hôm đó. Cô ta tên Cát Tinh Nhi, thư ký của Kỷ Dược Phi, không thể gọi là đẹp, nhưng trang phục rất bắt mắt, rất biết cách để mình trở thành tiêu điểm chú ý của đàn ông.
Có những ký ức sẽ khắc sâu vào tận xương tủy, muốn quên cũng khó. Cô mỉm cười không nói gì.
Anh rất bận, nào là tiếp khách, nào là bàn kế hoạch, trong phòng làm việc người ra kẻ vào. Cô lặng im ngồi đó cả buổi sáng, đến lúc chào tạm biệt, anh tiễn cô ra thang máy. Cô nhẹ nhàng nói: “Quên Viện Viện rồi chứ!”
Anh thoáng sửng sốt, giọng cô đơn: “Bao nhiêu năm nay, tự cho rằng cứ nỗ lực sẽ được đền đáp, không ngờ, lần đầu tiên nỗ lực nhiều nhất, cũng là lần thất bại thê thảm nhất.”
Không muốn nhìn dáng vẻ bại trận của anh, cô bước thẳng vào thang máy không quay đầu lại, anh cũng bước vào theo. Cô sực nhớ ra chuyện gì đó, lục túi xách móc ra một xâu chìa khoá, “Lần trước quên đặt lại chỗ cũ, bây giờ trả lại anh.”
Anh không cầm, “Không cần trả đâu.”
Cô mỉm cười, “Không, có lúc sẽ bất tiện.”
“Nếu như… anh nói sau này sẽ không còn những chuyện bất tiện như thế xảy ra nữa, em sẽ lại đến chứ?” Anh cầm lấy tay cô, muốn nghe lời đảm bảo.
Diệp Tiểu Du khẽ ngước mắt, “Có thời gian em chắc chắn sẽ đến thăm anh Phi. Nhưng học kỳ này, em phải làm luận văn tốt nghiệp, còn phải tới trung tâm thi đấu thực tập, thời gian kín mít, anh Phi lại càng bận rộn hơn. Nếu lúc nào em có việc phải phiền đến anh, nhất định sẽ nhờ cậy không giấu diếm.”
“Em có bao giờ làm phiền tới người khác đâu, độc lập một cây.” Anh nhìn cô ánh mắt cô độc và bất lực.
“Một cây làm chẳng nên non, em làm sao có thể tách mình khỏi thế giới được!” Anh định bù đắp cho bao nhiêu năm cô giúp đỡ Viện Viện sao, không còn Viện Viện nữa, cô cũng chẳng còn bất cứ giá trị gì, còn gì nữa đâu mà phải gặp mặt nhau?
Trái tim lại nhói lên đau đớn.
Thang máy đến nơi, cho phép bản thân liếc nhìn anh thêm lần nữa, cô mỉm cười chào từ biệt, “Tạm biệt, anh Phi!” Tạm biệt dĩ vãng, tạm biệt đam mê thời tuổi trẻ.
Vuốt chùm chìa khóa vẫn còn chút hơi ấm trong tay, Kỷ Dược Phi ngơ ngẩn xuất thần.
Chương 7: Gương sáng 1
Em cứ tưởng
Đã giấu kỹ anh rồi
Giấu vào nơi
Đáy tim
Sâu thẳm và lạnh lẽo
Em cứ tưởng
Chỉ cần im lặng
Chỉ cần mặc ngày tháng tiếp tục trôi
Anh rồi cũng sẽ biến thành
Một bí mật cổ kính
Thế nhưng vào những đêm không ngủ
Mỗi sợi tóc bạc không ngừng mọc dài ra
Lại tiết lộ
Nỗi ưu phiền của em
Kỷ Dược Phi và Diệp Tiểu Du gặp lại một lần nữa là vào một ngày mùa đông tuyết phủ kín Bắc Kinh. Giữa tuyết bay đầy trời, anh đang lái xe về công ty, vừa ký được một hợp đồng béo bở, tâm tình anh phơi phới như mùa xuân. Ngay cả tín hiệu đèn giao thông bình thường khiến người ta bực bội cũng trở nên đáng yêu hẳn.
Ở trước trạm dừng đèn đỏ gần hiệu sách Vương Phủ Tỉnh, anh đang đợi đèn xanh, ánh mắt thoáng lướt sang bên phía trái, anh nhìn thấy cô. Cô mặc một chiếc áo khoác dài màu kem, quấn một chiếc khăn quàng cổ màu xanh nhạt, mái tóc dài đen như mực, dáng người mảnh khảnh, giữa khung cảnh tuyết bay, có một cảm giác duyên dáng thoát tục. Cô đang ôm một chồng sách, đứng ở lối đi bộ ngẩn người nhìn dòng xe cộ tấp nập trên đường. Nhìn gò má lạnh buốt ửng đỏ trên gương mặt gầy gò của cô, anh không nỡ cứ thế lướt qua.
Vội vàng lái xe vào chỗ đậu xe, sợ cô chạy đi mất, liền thò đầu ra cửa sổ, “Tiểu Du!” Anh mỉm cười gọi cô.
“Anh Phi.” Cô phát hiện ra anh, có một chút bất ngờ, bước tới trước xe anh, mỉm cười dịu dàng, “Thật khéo quá!” Một vài bông tuyết rơi trên tóc cô, anh vô thức đưa tay lên nhẹ nhàng phủi đi.
“Về trường à? Anh chở em đi.” Anh bước xuống xe, định đỡ lấy chồng sách trên tay cô. Cô nhẹ nhàng lách ra, lắc đầu, chỉ chỉ vào hiệu sách phía sau, “Bạn em sắp ra bây giờ, bọn em đã hẹn đi xe về chung rồi. Em cảm ơn anh, anh đi trước đi, đừng để ý tới em.”
Anh rất buồn bực, cũng rất chán nản, từ bao giờ anh đã trở thành người bị ghét bỏ như vậy? Bất lực nhìn dáng vẻ xa cách của cô, trong lòng anh dâng lên một nỗi kích động muốn mắng người.
“Tiểu Du! Không có Viện Viện, chúng ta vẫn là bạn cùng trường, vẫn là đồng hương, nếu như có thể, vẫn là bạn bè, anh không phải là một người xa lạ trên phố.” Anh tức giận nói.
Cô thoáng sửng sốt, vội vã nhìn sang hướng khác, lúng búng trong miệng: “Đương nhiên, anh Phi suy nghĩ nhiều quá rồi đó, em không hề xem anh là người ngoài, em thực sự có hẹn với bạn.”
“Đối với anh có cần phải khách khí, câu nệ như thế không?” Bổ sung thêm một câu buồn nôn, rốt cuộc cô gái hồn nhiên trong sáng Tiểu Du đã sắp bị anh ghẹo cho đỏ bừng cả mặt.
“Thực sự không có.” Diệp Tiểu Du luống cuống, sao anh cứ hỏi mãi, còn không chịu đi đi? Giữa cơn tuyết rơi mù mịt thảo luận vấn đề này bộ thú vị lắm sao? Vừa bất cẩn một chút, sách đã rơi đầy đất, dính bẩn lấm lem, cô đau lòng ngồi xuống nhặt lên, nhưng có người nhanh tay giành trước vơ lấy chồng sách, “soạt” một tiếng toàn bộ nằm gọn ở băng ghế sau xe.
“Đi vào nói với bạn em một tiếng là em về trước.” Giọng điệu không cho phép thương lượng, khiến cô bại trận hoàn toàn.
Nhìn dáng vẻ ngang ngược của anh, cô không cự tuyệt thêm nữa, bất đắc dĩ mở cửa xe, ngồi vào trong. “Đi thôi, không cần nói.” Căn bản là chẳng có người bạn nào hết, nói với ai bây giờ! Tiểu Du rầu rĩ nhìn quang cảnh đường phố, chẳng muốn ngó tới người con trai đang ngồi ở ghế trước, nhân tài sáng chói gì chứ, cùng lắm cũng chỉ là một kẻ theo chủ nghĩa đàn ông thôi.
Nhìn Diệp Tiểu Du xưa nay không biết nói dối, Kỷ Dược Phi rất mắc cười, một người làm việc gì cũng gọn gàng đâu vào đấy như cô, không ngờ cũng có lúc hốt hoảng lúng túng. Anh giơ tay xem đồng hồ, đã là bốn giờ chiều. “Chúng ta đi ăn lẩu, rồi anh chở em về trường.”
“Không được!” Diệp Tiểu Du quýnh quáng buột miệng, “Ngày mai em có buổi phỏng vấn ở trung tâm thi đấu, buổi tối em còn phải ôn tập một chút.”
“Trung tâm thi đấu nào?”
“Olympic.”
“À, không sao đâu, đối với em anh hoàn toàn yên tâm!”
“Nhưng em không tự tin, em chuẩn bị cho cơ hội thực tập này lâu lắm rồi, em không muốn xảy ra bất cứ sai sót gì.” Mẹ cô nói, chỉ có vững chãi bước đi trên mặt đất, mới cân bằng được trọng lượng của mình. Đối với rất nhiều sự việc, cô không dám mơ mộng, may mắn là thứ không có thật, bước đi từng bước bằng chính đôi chân của mình, mới là thật.
Anh dừng xe, quay đầu lại, nhìn gương mặt lo lắng của cô, có lẽ nên đưa cô về trường, nhưng anh hoàn toàn không muốn thả cho cô đi.
“Tiểu Du, anh tính thế này. Trời đang tuyết lớn như vậy, đường xá đâu đâu cũng ách tắc, anh chở em về chỗ anh để ôn bài, tới sáng mai anh sẽ đưa em đi phỏng vấn, được không?” Trong lòng anh đột nhiên dâng lên một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, ngay lập tức nêu ra quyết định của mình, ngay cả bản thân anh còn cảm thấy hoảng hốt.
Đúng là tuyết rơi càng lúc càng nhiều, xe cộ trên đường dường như đang bò chứ không phải chạy. “Em có thể nói không được không?” Tiu nghỉu nhìn bầu trời, Tiểu Du bất đắc dĩ hỏi.
“Đương nhiên là không thể.” Anh mỉm cười khoái trá, không nhịn được nhìn cô thắm thiết. Chiếc xe lại tiến về phía trước bằng tốc độ ốc sên.
“Hình như không phải hướng này!” Diệp Tiểu Du phát hiện cảnh hai bên đường không quen
thuộc như lúc trước.
“Ừ, anh đổi chỗ ở rồi. Nhà lúc trước nhỏ quá, lần này đổi một căn lớn hơn.”
“Anh Phi ở có một mình, cần nhà rộng để làm gì?” Anh lại không siêng năng, đồ đạc gì cũng ném lung tung, nhà nhỏ mà còn bừa bãi như thế, đổi một căn lớn hơn không biết cảnh tượng còn “hoành tráng” tới cỡ nào.
“Đâu phải anh sẽ sống độc thân cả đời, rồi cũng tới lúc phải lấy vợ sinh con nữa chứ, nhà đất ở Bắc Kinh thì lại đắt đỏ, mua càng sớm càng có lợi.”
Diệp Tiểu Du im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, không đáp lại. Kỷ Dược Phi cũng hơn ba mươi rồi, ở dưới quê, đàn ông tuổi này đều đã vợ con đuề huề. Chỉ vì Viện Viện, anh đã chậm trễ chuyện hôn nhân của mình. Bất kể sau này anh cưới ai, cô đều cảm thấy vô cùng hâm mộ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




