watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8929 Lượt

đã nói bữa cơm này tôi mời, bất kể em ăn gì, tôi cũng sẽ trả tiền. Thế nhưng, tôi ăn hay không ăn là quyền tự do của tôi, không liên quan gì tới tiết kiệm, làm ơn đừng có áp đặt ý nghĩ của mình lên người khác.” Cô lạnh giọng, nói liến thoắng một hơi.

Thái độ chuyển biến bất ngờ của cô làm Kỷ Siêu thực sự kinh ngạc, lại nhìn thấy một bộ mặt khác của cô, không phải một giáo viên ưu tú, không phải một đứa trẻ lạc lõng trên đường, lại càng không phải một cô gái u sầu phiền muộn.

Anh mỉm cười bao dung, ôn tồn nói: “Sáng nay cô dạy hai tiết, nhất định rất mệt, chân lại bị thương, giờ cũng ba giờ chiều rồi, không ăn gì sao được?”

“Đó cũng là chuyện của tôi.” Cô liếc mắt từ chối tiếp nhận ý tốt của Kỷ Siêu. Có lẽ trong lòng tích tụ quá nhiều chuyện, lại chưa tìm được cách bùng nổ, sự quan tâm của Kỷ Siêu trên mức bình thường, khiến cô mất khống chế, có lẽ cô tức giận là vì người nói ra lời này không phải Kỷ Dược Phi.

Thấy cô cố tình gây sự, Kỷ Siêu trầm ngâm một lúc, quyết định không ép buộc cô nữa, “Ừ, vậy em ăn đây, em sẽ ăn sạch sẽ phần của cô luôn.”

Cô liếc nhìn Kỷ Siêu, giọng nói không còn kích động giống như vừa rồi, “Xin lỗi đã làm trễ giờ cơm trưa của em đến tận bây giờ, mau ăn đi!” Cô lại biến thân thành một nhà giáo tận tụy nữa rồi, Kỷ Siêu thật muốn cười phá lên.

“Cô đang ở cùng ba mẹ sao?” Kỷ Siêu làm như đang nói chuyện phiếm, hỏi một câu bâng quơ.

“Mẹ cô đang ở quê, ba thì qua đời lâu rồi, trong nhà hiện tại chỉ có cô và ông xã.” Cô trả lời bình thản.

Kỷ Siêu quá bất ngờ đôi đũa trong tay khựng lại, không thể nào tin được một cô gái trẻ tuổi như cô mà đã lập gia đình rồi, trái tim bỗng se thắt lại, có một thứ gì đó rầm rầm đổ vỡ. “Ông xã cô là bạn học à?” Anh không nén nổi tò mò.

“Là đàn anh thời trung học!” Ánh mắt cô lại nhuốm vẻ u sầu.

Kỷ Siêu liếc mắt là nhìn ra cô không được vui, chẳng lẽ thực sự giống như lời bọn Ngô Binh nói?

“Ông xã cô nhất định rất đẹp trai, nếu không cô cũng không gả cho thầy sớm như vậy.” Anh cố ý nói như vậy.

Diệp Tiểu Du cười khổ một tiếng, “Không có định nghĩa rõ ràng nào cho cái gọi là đẹp trai cả, nhìn thuận mắt là được, chỉ cần hai bên yêu nhau là đủ.” Còn nếu như chỉ là sự nỗ lực từ một phía, thì cho dù một người chồng có đẹp trai đến mấy cũng giống như chồng của người khác mà thôi.

Cho dù chỉ là nghi hoặc, nhưng nhìn vẻ mặt cô đơn của cô, Kỷ Siêu không đành lòng tiếp tục hỏi sâu thêm, nhớ tới hình ảnh cô khóc nức nở dưới gốc cây giữa trưa hè đổ lửa, nhớ tới vẻ thất thần của cô trong giờ học, vẻ bất lực lộ ra trong vô thức, trong lòng anh thản nhiên nảy nở một tình cảm thuơng tiếc. Số phận để cho anh chứng kiến vẻ bất lực của cô hết lần này tới lần khác, anh không thể nào làm ngơ mặc kệ.

“Bình thường cuối tuần cô có bận việc gì không?” Kỷ Siêu khéo léo đổi đề tài câu chuyện.

“Cũng chẳng có việc gì, chương trình dạy lại không nặng, bạn bè thì ít, bình thường cuối tuần đều ở nhà đọc sách.”

“Vậy mai mốt tụi em có thể hẹn cô đi dã ngoại, đi xem phim, hoặc tụ tập ăn uống gì đó, được không?” Kỷ Siêu không thích nhìn bộ dạng giống như một oán phụ của cô, ra ngoài nhiều một chút, hy vọng cô có thể vui vẻ hơn.

“Cô sẽ không gây cản trở gì cho tụi em chứ!” Cô cẩn thận hỏi.

“Không có đâu, cô cũng đâu phải lớn tuổi gì, cũng chỉ cỡ cỡ tụi em thôi mà, tuổi mọi người đều sàn sàn với nhau, chỉ mong lúc quậy quá, cô không “dạy dỗ” tụi em một trận là được.” Kỷ Siêu cười nói.

Diệp Tiểu Du nở một nụ cười an tâm, cô cũng không muốn giam mình trong nhà nghĩ ngợi lung tung, đi chơi với đám bạn Kỷ Siêu là một chủ ý không tồi.

Cô cười thật đẹp, đôi mắt sóng gợn lăn tăn như mặt hồ, khiến mỗi người nhìn thấy đều vui lây với niềm vui của cô. Kỷ Siêu quyết định từ nay về sau, nhất định phải mang thêm nhiều niềm vui đến cho cô.

Nhìn Vu Viện Viện ngả vào lòng Phùng Như Hải, nói thật, Kỷ Dược Phi không hề mảy may oán hận Viện Viện. Chỉ cần cô có thể hạnh phúc, cho dù hạnh phúc đó không phải do anh mang đến, anh cũng cảm thấy mãn nguyện.

Phùng Như Hải cứng cáp vạm vỡ, làm việc trong phòng máy lạnh mấy năm, nước da không còn ngăm đen như thời còn đi học, trang phục trên người được chăm chút hơn so với trước. Cậu ấy còn phải nuôi em gái ăn học, phải nuôi Viện Viện, bây giờ còn phải nuôi thêm đứa con chưa ra đời, gánh nặng gia đình lớn như vậy, nhưng trên gương mặt

đó không hề vương chút u uất nào, dường như cậu ta rất hài lòng với thành tựu to lớn của bản thân mình, cũng sẵn lòng nỗ lực vì điều đó.

Nghĩ đến mình thất bại trong tay một người như vậy, cho đến bây giờ Kỷ Dược Phi vẫn không tài nào hiểu nổi. Nhưng cô bé Viện Viện hiện tại, không chút nào che giấu tình yêu thương trong mắt, nũng nịu dựa vào người Phùng Như Hải, vẻ mặt như tuyên bố “chủ quyền”, không hề giống cái tính khí trẻ con, tùy hứng ngang ngược như khi ở trước mặt Dược Phi. Có lẽ Viện Viện thực sự chưa từng nghĩ anh là người yêu, cô càng lớn càng xem anh là anh trai, nói là cha cũng không quá đáng, cho nên cô mới có thể không chút kiêng dè nào như vậy. Khi đã quá quen thuộc, trái lại không còn cảm giác động lòng, khoảng cách sinh ra mỹ cảm, đây đúng là chân lý.

Anh đã từng đau khổ một thời gian vì sự ra đi của cô, nhưng có Diệp Tiểu Du vẫn luôn ở một bên, dường như anh cũng không mất mát bao nhiêu. Ngay từ ban đầu, trong tình yêu của anh đã luôn có bóng dáng của Tiểu Du. Hôm anh kết hôn với Tiểu Du, Viện Viện nắm tay Phùng Như Hải, chạy tới chúc mừng, anh vừa nhìn thấy khuôn mặt búp bê của Viện Viện, thoáng cái đã tha thứ cho sự quay lưng của cô, cô cứ líu ríu “anh Phi ơi, anh Phi à”, lại giống như trở về với trước đây, anh giống như một người cha khoan dung độ lượng, không thể nào tức giận con gái mình lâu được.

Anh vẫn luôn lặng lẽ quan tâm cô, lặng lẽ chăm sóc cô.

Phùng Như Hải mới sáng sớm đã từ Đường Sơn chạy tới, nhìn khuôn mặt ấm ức của cô vợ bỏ nhà ra đi của mình, bao nhiêu lời trách móc lập tức nuốt hết vào trong bụng, dằn lòng xuống khuyên lơn dỗ dành. Dù sao phụ nữ có thai vẫn lớn nhất, nếu có xảy ra sai sót gì, anh thật không gánh nổi hậu quả.

Viện Viện rất dễ dỗ, hơn nữa cũng không phải tức giận thật sự, chỉ một lát, hai người đã ngọt ngào chỉ còn thiếu diễn ra hình ảnh cấm trẻ em nữa thôi. Kỷ Dược Phi tế nhị tránh vào phòng sách, cho bọn họ không gian riêng. Trong lòng không khỏi hâm mộ hai người họ, cũng là vợ chồng với nhau, mà Viện Viện thì nhiệt tình bao nhiêu, trong khi Tiểu Du chẳng biết có phải vì học quá nhiều hay không mà tính tình lại lạnh lùng xa cách, hồn vía cứ như ở tận đẩu tận đâu, không thể nào nhìn rõ tâm tình thực sự của cô. Cũng có thể anh chưa từng thật sự để tâm tìm hiểu cô, anh cũng không muốn tìm hiểu, anh cho cô lòng trung thành và sự tín nhiệm là đủ rồi.

“Anh Phi, tụi em không thể đợi Tiểu Du được, bằng không sẽ lỡ chuyến tàu cuối cùng mất.” Viện Viện gọi to bên ngoài. Rời nhà hai ngày, cô đã nhớ cái tổ ấm nho nhỏ ở Đường Sơn lắm rồi, muốn ở bên Như Hải trong thế giới của hai người, không muốn ở lại Bắc Kinh thêm một phút nào nữa.

Kỷ Dược Phi ra khỏi phòng, giơ tay xem đồng hồ, năm giờ hơn, đúng là hơi muộn rồi, “Cũng được, cô ấy gọi điện nói trong trường có việc, có lẽ còn đang bận, anh sẽ nói với cô ấy giùm em, hai người đi đường cẩn thận nha.”

“Dạ, anh Phi, sau này anh nói chuyện với Tiểu Du nhẹ nhàng một chút, cô ấy là người sống nội tâm, rất nhạy cảm.” Viện Viện căn dặn.

Kỷ Dược Phi rất buồn cười, bản thân Viện Viện vẫn còn trẻ con như vậy, mà lại quan tâm tới người khác, “Biết rồi! Giờ tới hai đứa,” anh quay đầu nhìn Phùng Như Hải, “Cậu đối xử với Viện Viện tốt hơn chút nữa, nhường cô ấy hơn chút nữa, nếu cậu mà bắt nạt cô ấy, coi chừng tôi cướp cô ấy trở về.”

Phùng Như Hải vô cùng kinh ngạc khi anh nói như vậy, “Chỉ sợ anh không có cái quyền đó đâu!” Bất kỳ ai đều có thể cướp, nhưng anh không có tư cách, anh để Diệp Tiểu Du ở chỗ nào?

“Cứ chờ xem, chỉ cần Viện Viện muốn rời khỏi cậu, tôi sẽ cho mình cái quyền đó.” Kỷ Dược Phi nói đùa.

Cửa nhà không biết được mở ra từ lúc nào, một bóng người đứng sững sờ ở đó, những câu cuối cùng kia, cô nghe rõ ràng không sót một chữ, khuôn mặt thanh tú tái nhợt không còn chút sắc hồng.

Chương 10: Tỉnh ngộ 1

Nếu sau cơn mưa vẫn là cơn mưa

Nếu sau đau thương vẫn là đau thương

Xin cho em ung dung đối mặt cuộc chia ly này

Chia ly mỉm cười tiếp tục tìm kiếm

Một người không bao giờ có thể xuất hiện lần nữa – Anh.

Có lẽ đây là một quy tắc bất thành văn: những cặp tình nhân nơi công sở đều có khuynh hướng không công khai. Và bọn họ cũng vậy, không công khai… nếu như bọn họ cũng có thể coi như là tình nhân.

Hẳn là thế. Hai người cùng đi làm, cùng ăn cơm, cùng đi công tác, cùng dự tiệc xã giao. Trong một ngày, hơn phân nửa thời gian là kề cận bên nhau, huống hồ bọn họ còn đã từng lên giường với nhau. Chỉ là nửa năm trước, Kỷ Dược Phi kết hôn chớp nhoáng khiến cô — Cát Tinh Nhi không kịp trở tay. Nghe nói cô gái đó là một giảng viên đại học. Nguyên nhân là do ba mẹ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT