|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Diệp Tiểu Du bước thẳng vào trong, không muốn nhìn cô ta thêm một giây phút nào.
Mưa gió chỉ xối xuống kẻ cùng đường, tuyết vừa ngừng rơi trời lại đổ mưa, quả thật là đúng lúc.
Không có ý định bắt xe, Diệp Tiểu Du lắc lắc đầu, khẽ rụt người lại, vươn tay đón lấy những hạt mưa mờ mịt, đầu cũng không buồn ngoảnh lại, cứ vậy mà tiến thẳng về phía trước.
Chương 22: Ly biệt 1
Không muốn trở thành sự ngăn cản
Không muốn để cho nước mắt
Thấm ướt trên gương mặt thân yêu nhất
Cho nên, trong giờ phút u tối này
Em lặng lẽ rút lui
Xin hãy thứ tha vì em đã không nói một lời tạm biệt.
Thực ra, ở nơi sâu kín nhất
Thử giấu anh đi
Giấu cho bất luận ai, bất luận tháng năm nào.
Những cơn mưa mùa đông kéo dài không dứt đã hòa tan đi lớp tuyết đọng lại, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều là cảnh tượng lầy lội. Vườn trường Thanh Hoa vẫn còn khá, nhiều cây cối hoa cỏ, tuyết tan chảy về phía gốc cây, đường đi cũng chỉ hơi ẩm ướt một chút. Bầu trời xám xịt, chỉ e là vẫn sẽ còn bão tuyết, mùa đông ngày ngắn đêm dài, xế chiều mà sắc trời đã như đêm đen.
Diệp Tiểu Du cúi đầu đi vào trung tâm đào tạo, lúc này, hẳn là mọi người đang đọc giáo trình, tiêu hóa dần chương trình học ban ngày, bây giờ, chính là công việc của cô.
Không đến phòng làm việc, cô đến thẳng phòng học. Bóng cô vừa mới lấp ló bên ngoài cửa sổ thì Trọng Khải ở trong phòng đã ra mở cửa. Nhìn người cô ướt sũng như vậy, khuôn mặt lạnh như băng của anh càng lạnh đến thấu xương.
- IQ của em bằng 0
à? Để thế này sẽ bị ốm mất.
Cô bất lực cười khẽ:
- Em khỏe lắm, chút mưa nhỏ thế này có là gì. Để em vào đã!
Anh nhíu mày, đôi mắt xanh sâu thẳm lộ rõ vẻ không đồng tình:
- Công việc của em anh cũng làm xong rồi. Tình hình thế nào?
Cô thoáng ngơ ngác rồi cúi đầu, nói bằng giọng van xin:
- Trọng Khải, sau này đừng hỏi em bất kì chuyện quá khứ nào nữa. Anh cứ coi như em là trợ giảng anh mới quen ở trung tâm thi đấu được không?
Thực sự không muốn đối mặt với những chuyện đó nữa rồi, coi như cô là con đà điểu cũng được, vùi đầu vào cát, tất cả mọi thứ bên ngoài đều chẳng liên quan tới cô.
Trọng Khải cũng đoán được nhất định là cô đã bị điều gì đó kích thích mạnh, không khỏi hối hận vì đã nhanh nhảu. Khẽ vuốt mái tóc dài ướt đẫm, rối tung của cô:
- Đến phòng anh ngủ đi, cũng gần đây thôi.
Trời lạnh thế này, cả người dầm mưa, cô lạnh đến nỗi môi tím tái lại, người có chút run run.
Cô không từ chối, để mặc anh kéo đi.
Vừa vào phòng, anh đã bật điều hòa ấm lên mức tối đa, giúp cô cởi áo khoác người đã ướt sũng, đưa cho cô một bộ đồ ngủ, đẩy cô vào phòng tắm rồi còn lịch sự đóng cửa lại.
Diệp Tiểu Du máy móc cởi quần áo, tắm rửa, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt chật vật của mình qua tấm gương, nước mắt tràn mi. Rõ ràng đã chia lìa nhưng vẫn không thể quên, bởi vì một nét mặt của anh, đôi lời có liên quan đến anh của người khác… cô vẫn mất kiểm soát, muốn rơi lệ, muốn đau, cô nên làm sao cho phải đây?
Bởi vì tự kiềm chế sự bất đắc dĩ này, cô bụm mặt òa khóc.
Khóc đến khi mệt mỏi, vẫn phải đi ra ngoài gặp người. Cô mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, mặt sưng vù đi ra khỏi phòng tắm.
Vẻ mặt Trọng Khải âu sầu, đứng bên cạnh cửa đợi cô.
- Khá hơn chút nào không?
Anh than nhẹ lo lắng.
Đột nhiên cô nhào vào lòng anh, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, lẩm bẩm không rõ, khóc lóc oán trách:
- Đều tại anh nói xuất phát từ phép lịch sự, bởi vì yêu nên mới đi thăm… cuối cùng lại thấy anh ấy nắm tay cô ta, nghe cô ta nói chuyện về anh ấy…
Anh để mặc cô đánh cho hả giận, ôm quanh eo cô, cưng chiều đón lấy những cái đánh. Trong lòng càng khó chịu hơn cô, giận người đàn ông kia không biết quý trọng cô, hận không thể đánh anh ta mấy cái.
- Anh cho rằng đây là ý trời, là một cơ hội mới cho hai người, không ngờ…
Anh cười chua xót:
- Nếu biết lại thành ra thế này, anh đã không khích lệ em.
Nhưng đây là chuyện không thể, không thử qua thì sao biết được kết quả sẽ thế nào?
Tiếng khóc sụt sùi của Diệp Tiểu Du đứt quãng rồi dần ngừng lại, lực trên tay cũng dần yếu đi, cả người mềm nhũn dựa vào lòng anh. Chạy từ bệnh viện đến Thanh Hoa, cô mệt muốn chết.
Trọng Khải khẽ gọi cô một tiếng, cô không đáp lời, lòng anh thoáng do dự rồi quyết định, nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, lấy khăn khô lau mái tóc còn ướt của cô. Trong thế giới của anh, ngoài mẹ anh thì không có bất kì cô gái nào bước vào. Anh không hề biết phụ nữ lại tinh tế như vậy, yếu ớt như vậy. Trong lĩnh vực số học, anh có một bầu trời rộng lớn của riêng mình, tự do bay lượn, rất nhiều người khao khát được bước đi cùng anh, anh lạnh lùng cười một tiếng, đã quen là gió. Nhưng bây giờ anh đột nhiên cảm thấy cô đơn, nếu cô có thể bước đi cùng anh, anh nghĩ rằng điều này không tệ.
Anh và cô mới quen biết được hai ngày thôi, nhưng tình cờ dần bước vào quá khứ của cô. Khi cô vui vẻ cười nói đồng ý làm bạn với anh, anh đã mừng rỡ cỡ nào. Người con gái nhỏ xinh, xuất chúng như vậy nhưng vì sao lại gặp phải những bất hạnh đó?
Trọng Khải ngồi bên mép giường, nhìn khuôn mặt hơi hồng nhuận lên của cô, cũng an lòng.
Thật ra cô rất cá tính, bởi vì khi anh cao ngạo cô cũng dùng sự lạnh lùng để đáp trả. Đôi mắt màu lam của Trọng Khải thoáng trầm tĩnh, khó tả, sự nghi hoặc càng sâu.
Diệp Tiểu Du lặng yên, không chút phản ứng.
Cô rất tín nhiệm anh, bởi vì anh là gay sao. Trọng Khải cười khổ, thật ra anh cũng không phải là gay hoàn toàn, chẳng qua lúc đầu tiên anh từng yêu một người đàn ông. Nhưng một lần yêu cũng đủ để phá hủy cuộc sống của một con người, giờ anh đã chẳng còn khả năng yêu ai, lòng lạnh như băng. Có lẽ sau này cô cũng như vậy. Nghĩ đến rồi có một ngày, cô cũng giống như mình, chẳng vui chẳng buồn chẳng biết tình yêu thì anh không khỏi giận dữ.
Lúc Diệp Tiểu Du mở mắt ra thì trời đã bừng sáng.
Thoáng chốc cô không biết mình đang ở đâu, mãi đến khi nghe tiếng Trọng Khải nói chuyện điện thoại thì cô mới tỉnh táo lại. Nhìn chiếc chăn mỏng nhăn nhúm trên ghế salon, còn cả một chiếc gối, như vậy chắc hẳn Trọng Khải đã phải khó nhọc một đêm rồi. Người cao lớn như vậy, ghế salon lại nhỏ, cô đau lòng, không ngừng tự trách mình.
Trọng Khải đặt điện thoại xuống, nhìn vẻ mặt như đưa đám của cô, hồi lâu sau hai người cũng không lên tiếng, sau đó anh bước tới gần, trên tay cầm một cốc nước ấm, tay còn sờ thử trán cô.
- Này! Đúng là sức khỏe em không tệ, không bị cảm mạo.
Anh đưa tới trước mặt cô.
- Xin lỗi anh, chiếm mất giường của anh rồi.
Ngoài lời này ra, Diệp Tiểu Du cũng không biết nên nói gì cho phải. Cô lại ngủ thật say trong một căn phòng xa lạ tới tận sáng sớm. Lần trước ly hôn với Kỉ Dược Phi rồi thì qua đêm ở khách sạn cùng Kỉ Siêu một đêm thật chẳng ra làm sao, lần này bị tổn thương lại là Trọng Khải. Haiz, đúng là không biết nói gì cho phải, tuy rằng không xảy ra chuyện gì nhưng đúng là cô đã có chút tùy tiện. Nếu để mẹ biết, không biết sẽ trách mắng cô thế nào nữa. Đau đớn thì cứ để bản thân chịu đựng, không thể phiền đến người khác được nữa.
- Không sao, lúc trước nghĩ đề toán anh cũng thường ngủ trên ghế.
Trọng Khải cố gắng để giọng nói có mình có chút độ ấm vì anh thấy rõ vẻ bất an, lo lắng trên khuôn mặt cô.
- Em quá lỗ mãng, nói anh như vậy, còn ngủ thiếp đi, nhất định là khiến anh khó xử rồi.
Anh nhún nhún vai:
- Không sao đâu!
Lại bỗng nhướng mày, nghiêm túc nhìn cô:
- Tiểu Du, em có muốn ra nước ngoài du học không?
- Ra nước ngoài? Cô có chút giật mình.
- Là thế này, hợp đồng của anh ở Thanh Hoa chỉ có một học kì, qua năm sau anh lại phải về Mỹ rồi. Ở Yale anh có một phòng nghiên cứu riêng, anh cần có trợ lý, em có thể vừa làm trợ lý cho anh vừa đi học.
Diệp Tiểu Du chỉ hưng phấn được một thoáng rồi lập tức lại trầm xuống:
- Trọng Khải, cảm ơn anh đã cho em cơ hội này, nhưng em tự hiểu rõ mình. Học thức của em không đủ sức để làm trợ thủ cho anh.
- Cho nên em mới phải đi học tiếp!
Cô lắc đầu:
- Em không thể, từ khi 2 tuổi em đã không còn cha, giờ mẹ ở một mình ở một trấn nhỏ phía Nam, em phải đi làm, phải kiếm tiền để mẹ được sống thoải mái hơn.
Trọng Khải không ngờ đôi vai yếu ớt của cô vẫn còn gánh nặng như vậy.
- Em có thể xin học bổng, làm trợ lý cho anh nữa, cũng có tiền lương, anh đảm bảo sẽ cao hơn tiền lương của em bây giờ rất nhiều.
Rất cảm kích tấm lòng của anh, cũng hiểu anh đang cố gắng giúp cô rời xa nơi cô không muốn phải đối mặt này nhưng cô thực sự không thể. Mẹ là một nguyên nhân, còn cả một nguyên nhân khác… Cô ôm chặt chiếc gối mềm, ưu thương nhìn ra cửa sổ.
- Không muốn rời xa anh ta?
- Không phải là không muốn, mà đã sớm xa cách rồi.
Giọng nói của cô lộ rõ sự sầu bi, khuất phục trước thực tế.
- Không quên cũng phải quên!
- Muốn chữa bệnh thất tình thực ra có hai cách. Một là bắt đầu tình yêu mới, một gương mặt khác xuất hiện trong tâm trí em, em sẽ dần quên đi người cũ. Hai là chính là công việc bận rộn. Anh đã lựa chọn cách sau, anh nghĩ em cũng có thể như vậy.
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




