watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5040 Lượt

nữa thế này ? Tên tóc vàng! Lại là tên tóc vàng! Hắn ta đang cầm micro hát, không khí xung quanh ồn ào náo nhiệt…và…đột nhiên dàn đèn ở ở trên đầu nơi Phước Nguyên đứng rơi ầm xuống… Á á á…

« Không! Không! Phước Nguyên! Phước Nguyên! Coi chừng dàn đèn phía trên! Tránh ra! Tránh ra!»

Tôi hét ầm lên, nhưng kì lạ là tôi không phát ra được thành tiếng. Cứ như khi bị bóng đè, dù muốn la thật to nhưng không thể nào la được. Mồ hôi đầm đìa, hai tay tê cứng lại, tôi như đang trải qua một cuộc chiến thập tử nhất sinh với một thế lực nào đó rất đáng sợ.

Đột ngột mọi cảm giác biến mất, người tôi trở lại với tình trạng bình thường. Nhìn lên tivi, màn hình máy quay rung rung và tôi thấy đúng là dàn đèn của sân khấu đã rớt xuống, mọi thứ hỗn độn, khán giả chạy náo loạn. Vì đây là chương trình trực tiếp nên máy quay không kịp cắt sóng. Tên tóc vàng! Tên tóc vàng đâu rồi ? Nhịp tim của tôi lại tăng nhanh. Và cảm giác khó thở lại xuất hiện. Chẳng lẽ hắn đã… ? Không! Không thể nào!

Nước mắt chực rơi vì hoảng sợ, tôi vui mừng tột độ khi nhìn thấy Phước Nguyên lấp ló phía bên trái của sân khấu. Hắn ta vẫn bình thường! Hura! Hắn ta vẫn bình thường! Phải chăng hắn nghe được tiếng hét của tôi ? Nhưng điều đó xem ra là quá phi lý! Kệ! Dù sao tên tóc vàng cũng đã an toàn…Thế là đủ rồi!

Tắt xong tivi mà người tôi vẫn chưa hết run. Mọi thứ diễn ra quá nhanh và đáng sợ. Tại sao tôi luôn là người thấy trước được những nguy hiểm sẽ xảy ra với tên tóc vàng nhỉ ? Hay là tôi có giác quan thứ 6 ? Có thể lắm chứ! Mà không suy nghĩ nữa… Cứ nghĩ tiếp thì tôi sẽ bị điên mất!

Chiều…

Dọn dẹp xong nhà cửa, tự nhiên tôi muốn đi ra ngoài. Không biết vì sao lại thế!

– Bác Năm ơi! Cho cháu mượn xe đi chơi một chút nha!

– Uh! Mà cháu đi xe máy đã thạo đâu! Cẩn thận! Nên nhớ cháu là người phụ nữ quan trọng nhất của bảy người đàn ông lẫn đó!

– Hix! Bác cứ trêu cháu hoài!

Tôi đỏ mặt dắt con Exciter ra sân. Khả năng chọc phá người khác bằng lời nói của bác Năm càng lúc càng lên level.

Nói ra chắc các bạn không tin. Nhưng thực sự là tôi lái xe mà không biết mình đang lái đi đâu. Cứ như có người nào đó đang lái xe thay tôi vậy 0

Tôi dừng xe tại cầu Phong Vũ – cây cầu đẹp nhất của thành phố. Dựng xe một bên lề, tôi tiến lại lan can và dựa lưng vào đó. Gió thổi nhẹ nhàng nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy lạnh.

Tiếng bước chân vang lên bên tai tôi. Vì sao nhỉ ? Người đi trên cầu rất đông, tại sao một âm thanh nhỏ như tiếng bước chân mà tôi lại nghe thấy được nhỉ ?

Theo phản xạ, tôi quay người lại nhìn.

Là tên tóc vàng!

Phải! Phước Nguyên đang đứng trước mặt, cách tôi khoảng 5 bước chân, trông một bộ trang phục đúng chất người nổi tiếng. Hôm nay hắn còn đeo kính nữa chứ. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy tên tóc vàng một cách rõ ràng và chính diện như thế này. Không biết diễn tả làm sao nữa…

Chúng tôi cứ đứng nhìn nhau trong im lặng. Tôi không muốn nói gì cả. Đúng hơn là không biết nói gì…Có gì đó rất lạ khiến tôi rùng mình liên tục.

«Cô…cô nghe được suy nghĩ của tôi không ?»

Tôi giật mình. Cái gì thế này ? Sao đầu tôi lại vang lên giọng nói của hắn ? Nguy rồi! Tôi điên thật rồi!

«Cô nghe được phải không ?»

Tôi trợn tròn mắt. Rõ ràng là giọng của hắn. Nhưng từ nãy đến giờ Phước Nguyên không hề mở miệng. Vậy tiếng nói trong đầu tôi là ở đâu mà có ? Hay là…

«Anh đang nói với tôi hả ?»

«Uh»

Và chúng tôi đồng thanh hét lên. Mọi thứ bây giờ nằm ngoài khả năng nhận biết và mức chịu đựng của tôi, và có lẽ Phước Nguyên cũng cảm thấy như vậy. Khuôn mặt tên tóc vàng lộ rõ sự ngỡ ngàng và sợ hãi. Tôi cũng không khá khẩm hơn. Thế này là thế nào ? Chúng tôi nói chuyện được với nhau bằng suy nghĩ ư ? Không! Không!

PHẦN 13:

Chúng tôi nhìn nhau cũng phải được hơn nửa tiếng. Trong đầu tôi hiện ra vô vàn giọng nói của hắn. Toàn là những lời kinh ngạc và thắc mắc. Tôi đoán là những suy nghĩ hiện tại trong đầu tôi cũng bị hắn đọc hết rồi.

«Dừng lại đi! Anh nói quá nhiều làm tôi nổ não rồi này!»

«Cô cũng thế! Nói nhiều mà lại quá nhanh nữa!»

«Anh im đi! Nên nhớ nếu không nhờ tiếng hét hồi nãy của tôi thì anh về chầu trời từ lâu rồi!»

«Hồi nãy là tiếng của cô à ?»

«Chứ còn ai nữa!»

«Hèn gì lúc đang hát thì tôi nghe thấy tiếng một người phụ nữ hét dựng lên trong đầu và bắt tôi tránh ra. Cũng may là tránh kịp!»

«Đó! Thấy chưa! Mạng anh là do tôi cứu đó!»

Tin được không nhỉ ? Chúng tôi đang nói chuyện với nhau bằng suy nghĩ đó! Cứ đà này thì tôi phải nhập viện vì bị chấn động tâm lý mất thôi. Nhưng mà…nếu thực sự tôi và hắn có khả năng như thế thật thì vụ tên tóc vàng bị fan cuồng đâm dao hôm bữa, nếu tôi hét lên như hôm nay thì có lẽ hắn đã tránh được. Hơ hơ! Sao tôi lại có cảm giác có lỗi như vậy chứ ? Tôi không biết mà…

Chúng tôi tiếp tục đứng nhìn nhau như thế cho đến khi…

– Anh Ryo, anh Ryo! Chúng em yêu anh! Chúng em yêu anh!

Không biết từ đâu hàng trăm người đổ xô tới phía chúng tôi, đúng hơn là phía tên tóc vàng đang đứng bằng tất cả sự ngưỡng mộ đến cuồng nhiệt.

Chậc! Tôi quên mất hắn là một ca sĩ nổi tiếng…Và hình như chính hắn cũng quên điều đó…

Phước Nguyên có vẻ cực kì bối rối trước sự có mặt của các fan. Khuôn mặt hắn ta nhăn nhó và cử chỉ thì lúng túng như gà mắc tóc. Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Những người đi đường cũng xúm lại xem tình hình.

Nhìn ngắm một hồi, tôi tính bỏ mặc hắn ta với đống fan cuồng nhiệt kia nhưng như thế có vẻ hơi…ác thì phải!

«Này anh!»

Không có tín hiệu.

«Này anh!»

Quái lạ! Sao tôi gọi mà không thấy tên Phước Nguyên trả lời nhỉ ? Hay là tôi mất khả năng nói chuyện bằng suy nghĩ rồi ? Hay là vốn dĩ khả năng đó chỉ là tưởng tượng ? Nhức đầu thật!

«Cô không thấy tôi đang gặp rắc rối à ? Nghĩ cách gì đi chứ!»

«Hở ?»

Tôi lại ngơ ngẩn. Mình vừa nghe tiếng hắn ta nói thì phải ? Không nghĩ nữa, tìm cách đã!

Tôi được cái rất bình tĩnh trong những tình huống cấp bách. Điển hình là bây giờ, trong khi tên tóc vàng đang sống dở chết dở với sự bu bám của fan thì tôi đã sẵn sàng cho một chiến dịch giải cứu hiệu quả.

Nhảy ào lên yên xe, tôi tra chìa vào ổ và bắt đầu rú ga, không quên đội nhanh chiếc mubahi màu đỏ chói. Mọi thứ đã xong…

«Này anh! Chuẩn bị tinh thần chưa ?»

«Gì thế ?»

«Khi tôi phóng xe qua chỗ anh thì phải nhanh chóng mà bay lên yên nhé!»

Br ừm…Br ừm…

Dù không phải là một tay lái lụa nhưng tôi nghĩ mình dư sức để chạy xe với tốc độ 80km/h. Chiếc Exciter lăn bánh và nhanh chóng tiến tới phía đám đông trước mặt. Tên tóc vàng xem ra cũng khá nhanh nhảu khi vừa thấy tôi tới đã tả đột hữu xung để thoát ra và nhảy ùm lên yên. Chỉ có điều là hắn ta dùng lực khá mạnh nên khiến tôi chao tay lái, suýt nữa ngã lăn ra đường.

«May cho anh là tôi thuộc loại tay lái vững đấy! Nếu không thì cả hai chúng ta bổ nhào rồi!»

«Đừng nói nhiều nữa! Phóng xe đi! Nhưng đừng làm bị thương fan của tôi!»

«Ôi trời! Tốt bụng quá cơ!»

Tôi bặm môi rú ga, chiếc xe phóng ào ra đường lớn bỏ mặc đằng sau những tiếng la hét ầm ĩ cùng biết bao…đôi dép do mấy cô nàng quá khích «ném tặng».

Nhưng có vẻ lời nói của bác Năm tôi không sai khi mà giờ đây, cả tôi và tên tóc vàng đang cùng nhau hét toáng cả một góc đường, phó mặc số phận cho vận may định đoạt vì tôi đã mất khả năng kiểm soát tay lái.

– Này! Cô có biết đi xe không hả ?

– Anh im miệng đi! Không biết thì sao mà đi được hả ?

– Biết mà không điều chỉnh được tay ga sao ?

– Anh đừng có nói nữa! Tôi…tôi không giữ được tay lái nữa đâu!

Người đi đường hầu như đều đã dừng lại để nhường đường cho chúng tôi vì không ai muốn kết thúc cuộc đời mình ngay lúc này cả. Và tôi cũng không muốn!

– Sao càng lúc càng nhanh và lạc tay lái vậy hả ?

– Tôi không biết! Tôi không biết!

– Phanh lại đi chứ! Tay phanh ở bên phải kìa!

– Tôi phanh rồi, phanh nãy giờ rồi nhưng không được!

– Cái gì ?

– Hình như phanh bị đứt rồi!

Và thế là chúng tôi vừa cãi vừa hét suốt chặng đường đi, cũng may là giờ đó ít người qua lại nên mức độ tệ hại không nặng nề lắm. Nhưng vấn đề cấp bách bây giờ là làm sao cho chiếc xe dừng lại. Tôi sắp nôn vì bị chóng mặt lắm rồi!

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà chiếc xe tự mình đi vào con hẽm nhỏ ở cuối đường. Tôi dùng hết khả năng để nó không đâm sầm vào bất cứ một vật nào chắn trước mặt nhưng điều đó chắc cũng không bảo đảm một sự an toàn nào cả…

– Có tảng đá trước mặt kìa!

– Biết rồi! – tôi khổ sở nghiêng tay lái sang một bên.

– Xác chuột chết nữa kìa! – hắn ta lại hét dựng lên.

– Nó chết rồi mà! – tôi cũng bực mình hét lại.

Và cái gì tới cũng phải tới, chiếc xe lao thẳng vào đống rác bên góc đường và chính thức đình công!

Tôi không đủ sức để nhận biết điều gì đang diễn ra. Cho đến khi ngửi thấy mùi hôi thối của một hộp cơm thiu nằm ngay trên đầu mình thì tôi mới biết rằng: «À! Mình đã đáp đất ở sân bay rác!». Ngơ ngác nhìn sang, tôi phát hiện tên tóc vàng còn thê thảm hơn mình khi hắn «vinh dự»

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT