watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4959 Lượt

sống như thằng Chí Phèo thèm lương thiện lúc tỉnh dậy trong cái chòi canh cá ven đường.
Mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc yếu lòng đó. Tất cả dường như đang chấm hết từ từ. Chỉ lúc nữa thôi, tay bác sỹ sẽ gọi mình sang phòng khác rồi vỗ vai an ủi “Chia buồn với em nha, về nhà ăn uống, sống thêm được ngày mô thì hay ngày đó em ạ…bla bla”. Xong đút tọt 400k của mình vào túi quần mà không cần vào vào sổ.
Nhưng bây giờ thì vẫn phải đợi kết quả.
Trong lúc đứng đợi vật vờ, nghĩ thế nào bèn gọi điện cho Ốc. Chắc sợ cả giác cô độc quá. Thèm một bàn tay, thèm cái ôm, thèm một câu tếu táo vui vui để hy vọng rằng: mình đéo thể chết được dễ dàng như vậy!
Mình bảo đến đây luôn được không? Anh đang ở viện. Ốc ngạc nhiên, hỏi han một lúc ròi bảo em đang bận việc. Có chi mà cần em đến rứa? Khám thai à? Hihii…
Mình bảo dek đùa đâu, không đến thì thôi. Nỏ cần nữa!
Mẹ kiếp cuộc đời, lúc bế tắc tuyệt vọng nhất rà danh bạ đéo có lấy một ai đủ chất lượng để tìm chút hơi ấm dù là mong manh nhất. Huyền! Rốt cuộc cũng như cơn mưa ngang qua. Như một bài hát sến sịa nghe lúc đau lòng mà thôi.
– Mời bệnh nhân H. vào nha!
Giật bắn mình. Đẩy cửa vào. Tay kỹ thuậ viên đưa mình tấm phim. Mình lắp bắp hỏi éo ra hơi nữa “Có…có… có sao không anh?”
Thằng này mặt lạnh như tiền, bảo “Trường hợp của anh bác sỹ X đã trao đỏi điện thoại với bác sỹ khoa răng hàm mặt rồi, anh lên đó nha”
Đù má, kiểu ni là toi tôi rồi. Chắc nghiêm trọng rồi. Mình vẫn dai như đỉa “Nhưng…có răng không anh???”
– À không sao anh nha, bình thường nha!
Nghe xong câu ấy mà run hết cả thằng người vì vui. Ôm thằng này phát rồi cầm tấm phim bước nhanh ra cửa. “Ơ, anh chưa nộp tiền!”. Mẹ, trong những giờ phút xúc động như này mà nó vẫn tỉnh táo vãi. Thằng này tài thật! Thảo nào nó được biên chế ở bệnh viện.
Vừa đi ra thì thấy Ốc bước vào từ nhà xe.
– Răng huynh? Khám chi đó?
Ốc mặc quả quần bò, áo phông đen nhìn đầy sức sống.
– Tưởng nỏ đến?
– Mắc việc thật, nhưng nghe giọng anh hổn hển em tưởng bị tai nạn chi…
– Uhm, ông suýt thì tèo đây này!
– Tèo mà còn đứng được đây à? Hay…hihi đưa em mô đi siêu âm…hihi.
Mình kể qua loa mọi chuyện, nàng cười như điên, bảo đồ nhát chết rồi mở phim ra xem.
– Hiii…chụp lên nhìn như răng…chó anh hầy!
Bố tiên sư nhà cô, cơ mà công nhận nhìn cái mõm đầy răng với xương trong phim giống mõm chó thật!
Rồi hai đứa khoác tay nhau lên phòng nhổ răng. Ốc bảo, rứa là anh bị chúng nó thịt mất 400k tiền ngu rồi. Bài ni em lạ chi, bác sỹ bây giờ toàn rung bệnh nhân rồi bắt họ chụp chiếu để lấy tiền thôi.
Nhổ răng xong, mình ôm cái má sưng vù lảo đảo đi ra. Ốc dìu một bên cho bớt choáng, ra cổng nàng mua cục đá bắt chườm vào. Đau vãi đái!
Lên xe, ngồi sau lưng nàng cảm giác bình yên hẳn mà không hiểu vì sao…
Chap 9: Cô giáo của thằng cháu
“Dù thế nào thì em vẫn không muốn mất anh”, đó là tin nhắn cuối cùng cách đây 1 tháng của Huyền. Đêm qua ngồi đọc lại mà cay mũi vãi. Cuối cùng thì nàng cũng như nhiều đứa con gái đã gặp trong đời: ăn nói khúc chiết, khôn ngoan đâu ra đấy, nhưng xử sự thì… không qua ngọn cỏ!
Kể cho Ốc nghe, nàng cười nhếch mép nhẹ như ruồi “Anh cứ khen nó thơ ngây trong sáng nữa đi. Em là con gái em nói câu ni tin hay không tùy anh: nỏ có đứa con gái mô trong sáng thánh thiện hết, tất cả chỉ là làm hàng!”
Đang chán, bèn buột mồm bảo thì anh cũng tán lăng nhăng rứa thôi, khi mô sắp phải lấy vợ rồi mới xác con nhà bà định. Nói phét cho đỡ sượng, thật lòng đau vãi. Đàn bà đối với mình muôn đời vẫn thế, chúng tặng cho ta những vết chém chí mạng bằng vẻ ngoài ngây ngô và dễ bảo, chỉ khi ngạo nghễ bỏ đi ta mới biết thế nào là đòn đau nhớ đời…
Mà thôi, kệ nó đã đến đâu thì đến. Con gái xứ này đã chết hết éo đâu mà phải xoắn?
Sáng nay bất ngờ được bà chị gái nhờ đi họp phụ huynh cho thằng cháu. Đang rảnh, lại nghe phong thanh có cô giáo trẻ trẻ chủ nhiệm nên ừ hữ nhận lời.
Thằng cháu lớp 8, học ngu như bò nhưng giỏi game và máy tính. Thấy mình đi họp hộ chắc mừng húm, bèn rỉ tai “Chú tán cô Nhâm được đó, cô chưa chồng”. Mệ, tên chi mà quê vãi, Nhâm. Hỏi nó xinh không? Cu cháu không lắc cũng không gật bảo…thì cũng được! Đệt, nghe nhạc hiệu này là éo xinh rồi, nhưng thôi đang chán chán, xinh hay xấu thì cũng nỏ giải quyết cái vẹo chi cho đời lúc này.
7 rưỡi sáng mò lên tầng 2 hỏi lớp 8B, phụ huynh nhao nhao chỉ phòng cho mình. Vào ngồi một lát, đốt điếu thuốc, rút tờ Thể thao ra xem. Chưa ấm chỗ thì nhân vật chính xuất hiện.
Oánh giá tổng thể nhìn cũng tạm được, tóc dài quá vai, mặt tròn, mắt to và sáng, chân xỏ đôi dép đế cao ..mỗi tội hơi nùn.
Mình ngồi bàn dưới cùng thoải mái soi hàng, ở trên em nó nói chi kệ mẹ nó, thi thoảng buông tờ báo gật gật vài phát cho ra vẻ đang quán triệt. Ngó qua một lượt trong lớp, thấy hình như mình là đứa phụ huynh trẻ nhất thì phải.
Được dăm phút, em chủ nhiệm bước xuống giữa lớp bảo “Ai ghi hộ tôi cái biên bản cuộc họp với!” mắt thì nhìn chằm chằm vào mình. Mấy ông ngồi cạnh đưa đẩy giấy bút cho nhau, rồi một ông đặt tờ giấy học sinh trước mặt mình bảo “Chú trẻ mắt sáng, chú ghi đi cho nhanh, chớ bầy tui nhìn nỏ ra chữ chi nữa”. Ờ, thì ghi. Cộng hoài xã hội chủ nghĩa Việt Nam…
Lúc ấy éo biết ghi kiểu chi nữa, cứ em chủ nhiệm nói ý gì thì ghi tắt vào. Hay cái là em í cứ nhìn mình mà nói, hàng về rồi chăng? Nghĩ vu vơ, biết đâu vô tình mà thành duyên thì…kể cũng chả đến nỗi thua thiệt (mẹ, mình có cái đéo chi để thiệt).
30p trôi qua, sau khi kể hết ưu điểm lẫn tội lỗi của gần 30 đứa trong lớp, đến lượt em nó bước xuống sát chỗ mình để kết tội thằng cháu học ngu như bò. Lạ cái là mình éo giới thiệu phụ huynh thằng cháu nhưng em nó gần như biết chắc đây chính là người nhà của thằng học ngu như bò!
Ối giời ơi, thằng cháu đủ tội trạng làm thằng chú muối hết cả mẹt. Trốn tiết, bỏ lao động chơi game, nợ quán trước cổng trường, không tập trung, nói chi cũng dạ nhưng éo thực hiện nổi cái chi, chữ đẹp như múa thư pháp, nói chuyện trong giờ học….Tưởng như 30 đứa thì thằng cháu mình là thằng kết tinh nhiều tinh hoa nhất. Em giáo viên cứ nhè mình mà nói sa sả ù hết cả tai (hay là muốn gây ấn tượng với mình đây?). Lúc em í quay lên mình thấy cái mông tròn phết, nên quen mẹ cả lỗi lầm của thằng cháu ngu như bò…
Xong đến phần đọc biên bản. Thế éo nào mình run vãi, đọc như muốn hụt hơi (thế mới biết chém gió trước đám đông khó như nào). Em chủ nhiệm cười cười bí hiểm rồi lại gần thu biên bản. “Chữ đẹp hầy hihi…” Cô giáo trêu mình. Định hỏi cô sinh năm bao nhiêu ạ? Nhưng thấy gượng gượng nên thôi.
– Thằng X (cháu mình) nghịch lắm à cô giáo?
Em í cười (nhìn hiền hẳn, chả bù lúc hăng máu kết tội thằng cu cháu nhà mình)
– Thì hấn cũng chỉ nghịch kiểu trẻ con thôi. Chú ý tập trung hơn là được…
Nói xong cầm tờ biên bản ngắm nghía một lúc (chắc soát lỗi chính tả của ông đây). Mà công nhận em Nhâm này ăn nói đanh thép vãi, mặt lạnh như tiền, nhìn lúc em nó phát biểu trước lớp chắc éo thằng nào đủ bản lĩnh và cảm xúc để trêu đùa, chưa nói tán tỉnh…
Ký sự đòi nợ – P2
Chap 10: Cuộc hẹn hò
Kết thúc buổi họp, cô giáo thằng Tèo (tạm gọi thế cho dễ nhớ) đeo cái cặp to tổ bố đủng đỉnh xuống cầu thang. Mình bước hờ hững theo sau. Đến nhà xe, với tất cả sự cầu thì vì tương lai học hành con em chúng ta, mình tiến lại gần.
– Cô giáo ạ! Tôi cũng đang rất đau đầu với thằng Tèo, thưa cô giờ phải làm chi với hắn ạ?
Em nó cười (lại cười), đung đưa cái cặp bên hông.
– Cụng nỏ có chi ghê gớm lắm mô, eng đừng lo lắng quá. Trẻ con cấy tuổi ương ương ni là rứa đó, qua được cái đốt ni là hết thôi…
Giờ mới có cơ hội soi kỹ cô giáo hơn. Kể ra nếu da trắng tí nữa, cao thêm 3 -4 phân nữa…thì cũng gọi là ưa nhìn, vì 3 vòng còn lại trông cũng đầy đặn phết (mịa, đứng trước cô giáo mà mình chạ bỏ được cái tính soi hàng vớ vẩn).
– Uhm, lúc nãy nghe cô nói mà đâm lo. Thằng ni bựa ni về kiểu chi tôi cũng xạc cho một trận, học không lo học….bla bla…
– Thôi thôi, đừng làm rứa hắn sợ. Nói nhỏ nhẹ là được rồi eng ạ. Mà eng là cậu hay chú hắn?
Qua lại thêm vài câu, định rút điện thoại ra xin số cô giáo để…có chi còn gọi điện hỏi cô tình hình học hành của cháu, nhưng nghĩ sao lại thôi. Ờ để dịp khác vậy…
Nói thật là cũng chả cảm xúc gì lắm, chỉ hơi hơi tò mò muốn biết đằng sau vẻ “ghê gớm” của em nó thực sự là gì?
Về nhà, hỏi thằng cu cháu số điện thoại cô giáo. Nó bảo cháu nỏ biết. Dặn nó mai lên lớp xin số cho chú nha, cứ bảo chú hôm qua muốn xin số cô. Đang nói thì bà chị họ xía vô “À cái con Nhâm con ông T. chi? Con đó được đó, mi mà lấy được hắn thì đời lên hương, tính nết rất hay, chăm chỉ thôi rồi, chưa kể hắn còn là giáo viên…bla bla”.
Hề, ở quê mình giáo viên (đặc biệt là biên chế chính thức) đắt show còn hơn Bà Tưng. Là hình mẫu hàng đầu trong công cuộc chọn vợ của giai làng lẫn giai phố huyện. Vì giáo viên theo tính toán của các anh là chỉ làm một buổi, nhàn rỗi mà lương lậu cơ bản, về già còn có sổ hiu đỡ lo chết đói!
Mình thì chả báu chi cái sổ lương của vợ. Mệ, lấy vợ chỉ vì cái sổ lương nghe nhục và hèn

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT