watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4988 Lượt

CHƯƠNG 29.2:

Hội trưởng hội học sinh bước lên sân khấu, gương mặt cô gái ẩn hiện trong bóng tối. Giọng nói vang lên:
-Mở đầu buổi lửa trại hôm nay sẽ là 1 tiết mục của thiên thần khối 6 Ginny Clanne thực hiện. Mời tất cả cho tràng pháo chân.
Cả lũ cười rộ lên, vỗ tay ầm ĩ. Tiếng nhạc nền nổi lên, 3 cô gái trong 3 chiếc váy màu xanh trời, hồng và xanh lá xuất hiện. Ginny đội cho mình 1 mái tóc giả màu hồng tươi rói, dài ngang lưng sáng chói trong đêm. Giọng hát trong vắt vang lên giữa tiếng nhạc. Điệu nhạc hào hứng, nhí nhảnh khiến mọi người cảm thấy thoải mái hơn.

Rất mau, điệu nhảy cuối cùng kết thúc. 3 cô gái chào mọi người rồi quay về hàng ghế phía dưới. Đột nhiên Danson xuất hiện, mỉm cười rạng rỡ anh hỏi:
-Tôi tham gia cùng đc chứ?
Đám học trò nhao nhao cả lên. Ginny nhìn về phía anh, ánh mắt buồn và tha diết. Cô cứ nhìn, nhìn mãi theo bóng dáng ấy, cái người đã từng bên cạnh cô, cho cô bao hạnh phúc. Và rồi như 1 giấc mơ, cô tỉnh giấc và anh rời xa cô, lạ lẫm như người xa lạ. 1 giọt nước mắt nóng hổi lại lăn xuống gương mặt yêu kiều của cô. Đã cố gắng, giữ cho bản thân mình không khóc. Cố gắng giữ cho mình 1 vẻ ngoài thiên thần để đánh lừa người khác. Nhưng nhìn thấy anh, cô lại không thể khống chế đc trái tim mình.

Mẹ cô, người cô yêu thương rời xa cô. Giờ đây cô trở thành quân cờ của người mà cô gọi là dượng. Gã đàn ông cầm thú đó, cô hận ông ta. Chính ông ta đã khiến tuổi thơ cô k có 1 phút giây tươi sáng. Lần làm nhục đó, vẫn ám ảnh cô đến tận bây giờ. Yêu anh, cô đã sợ rằng anh ghê tởm bản thân mình. Sợ chính mình vấy bẩn anh, bản thân mình không xứng đáng. Nhưng anh không hề ghê sợ cô, anh cho cô hạnh phúc, cho cô 1 màu hồng đầy tươi đẹp. Nhưng cũng rất nhanh, nó tàn lụi.

Lại 1 người nữa, 1 người nữa và 1 người nữa bước lên hoặc cất tiếng. Từng bài nhạc vang lên, cứ thế vang lên, giây phút trôi qua. Ginny nén nước mắt, nở nụ cười bên cạnh những người bạn của cô. Giọng nói của Diana vang lên, mọi người im lặng như 1 cách tôn trọng chứ không phải sợ hãi:
-Gửi tặng mọi người 1 bài hát nhé. Mọng rằng giây phút này đây sẽ tồn tại mãi trong trái tim mỗi chúng ta.
Chiếc đàn guitar đc truyền tới tay cô, xoay sang Billy, cô nói:
-Anh đàn cho em nhé. Bài The broken ones!
Billy cầm đàn, ngón tay anh bắt đầu gảy. Từng nốt nhạc vang lên. Hình ảnh chàng thiên sứ ôm chiếc đàn guitar trong ánh lửa sáng rực. Tiếng hát vang lên, ngân nga bay giữ bãi cát im ắng. Tiếng gió và sóng hòa cùng giọng hát kia. Lắng đọng!

Maybe we can rip off the bandage.
Maybe you will see it for what it is.
Maybe we can burn this building,
Holding you in.

I can’t help it,
I love the broken ones,
The ones who,
Need the most patching up.
The ones who,
Never been loved,
Never been loved,
Never been loved.
And oh maybe I see a part of me in them.
The missing piece always trying to fit in.
The shattered heart,
Hungry for a home.
No you’re not alone,
I love the broken ones.
I love the broken ones.
I love the broken ones.
I love the broken ones.

Tiếng hát tắt dần, tiếng đàn theo đó cũng ngưng lại. Tất cả im ắng! Không gian đầy khoảng lặng. Giọng hát của Diana rất hay, nó khiến mọi học sinh đều đắm chìm. Đây là lần đầu tiên họ nghe nữ hoàng tàn nhẫn hát. Và đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy người đánh đàn và người hát lại hợp nhau đến thế. Mọi giai điệu và lời hát đều khớp nhau, hòa cùng nhau.

Ryan bất chợt vỗ tay, anh lên tiếng:
-Rất hay!
Mọi người lại ồ lên, tiếng vỗ tay rần rần. 1 học sinh lớp của Diana lên tiếng:
-Woa! Không ngờ nữ hoàng lại hát hay đến thế. Kỳ này lễ hội chắc chắn sẽ cử cậu đi thi cho lớp chúng ta.
Diana mỉm cười, cúi gập người, tay để lên ngực theo kiểu của quí tộc ngày xưa, tinh nghịch nói:
-Thật là quí hóa quá!
Đám người lại cười ồ. Taylor lên tiếng:
-Nữ hoàng hát rồi giờ đến công chúa chứ nhỉ?
Mọi người vỗ tay nhìn về phía Violet đang bối rối. Harry khơi mào:
-Nào nào có hoàng tử nào tình nguyện đàn cho công chúa không đây?
Ryan cùng hàng loạt mấy thằng con trai cùng giơ tay, nhao nhao lên. Herra cười tươi:
-Oảnh tù tì đi! Ai thắng thì đệm nhạc Vi.
Hình tượng 1 đám con trai xúm nhau oảnh tù tì cũng từ đó đc hình thành.

-Tôi thắng!
Ryan khoái chí la lên, nhau nhảu ngồi xuống cạnh Violet đang ngượng ngùng. Diana cười khúc khích đưa anh cây đàn. Mars hỏi:
-Vi em muốn hát bài gì?
Violet chợt im lặng. Cô nhìn Ryan, trong ánh mắt xanh biếc kia, có điều gì đó rất khó hiểu. Chỉ duy nhất Diana nhận thấy. Cô lên tiếng, giọng nhẹ hẫng nhưng cũng âm trầm:
-Bài Back to december!
Cả 7 người Jakson, Ina, Herra, Mars, Taylor, Billy và Harry giật mình nhìn Diana. Eric nhìn thấy rất rõ cái nhìn cùng tâm trạng của họ. Dường như có chuyện gì đó liên quan tới bài hát mà Violet sẽ hát. Violet nhẹ nói:
-Anh đàn bài Back to december nhé?
Ryan gật đầu. Anh bắt đầu đàn, bài hát thứ 2 lại bắt đầu.

I’m so glad you made time to see me
How’s life, tell me how’s your family
I haven’t seen them in awhile
You’ve been good, busier than ever
Small talk, work and the weather
Your guard is up and I know why
Because the last time you saw me is still burned in the back of your mind
You gave me roses, and I left them there to die

So this is me swallowing my pride
Standing in front of you saying I’m sorry for that night
And I go back to December all the time
It turns out freedom ain’t nothing but missing you
Wishing I’d realized what I had when you were mine
I’d go back to December turn around and make it all right.
I’d go back to December all the time.

These days, I haven’t been sleeping
Staying up late playing back myself leaving
When you’re birthday passed, and I didn’t call
And I think about summer all the beautiful times
I watched you laughing from the passenger side, and
I realized I loved you in the fall
And then the cold came, the dark days when fear crept into my mind
You gave me all your love, and all I gave you was goodbye

Lời bài hát vang lên, từng thước phim kỉ niệm lại hiện lên Violet. Trái tim cô lại thổn thức, đau nhức khi nhớ đến ngày đó. Cái khoảng thời gian hạnh phúc khi còn anh. Người con trai đã đưa cô thoát khỏi những ngày đông khắc nghiệt-Danniel Vrolen. Lấp Đầy Khoảng Trống – Chương 32
Gửi lúc 22:55 ngày 15/12/2013
BACK TO DECEMBER

Thu qua đi, những chiếc lá úa vàng rơi rụng khắp mảnh vườn rộng lớn. Cả không gian im ắng chỉ có tiếng gió thổi cùng tiếng bước chân lặng lẽ của người quản gia già cùng cô hầu gái. Thỉnh thoảng, trong không gian im lìm của ngôi biệt thự lại vang lên tiếng nồi chảo, ly chén va vào nhau. Cứ như thế, ngày dần trôi qua ngày.

Đông bắt đầu đến!

Không còn tiếng nói cười vang vọng. Chẳng còn hình bóng bé nhỏ của 2 đứa trẻ bên cạnh nhau. Giờ đây, tất cả đều chìm vào khoảng lặng khi ngoài kia, từng bông tuyết li ti trắng muốt bắt đầu rơi xuống. Trên tầng 2 của ngôi biệt thự mang phong cách phương tây với màu trắng cô đơn, khung cửa kính lớn nhìn xuống sân vườn xuất hiện 1 bóng dáng bé nhỏ.

Khi những bông tuyết bắt đầu rơi, cô gái nhỏ xuất hiện. Thân hình thon mảnh ngồi bên mép cửa sổ, nhìn xa xăm về 1 khoảng không vô định trước mắt. Mái tóc dài, óng ánh xõa tung, phủ lên chiếc váy trắng dài qua gối. Tròng mắt xanh biếc trống rỗng. Cô bé cảm thấy cô đơn. Từng nụ cười, từng cái nắm tay cô đều nhớ, đều chờ mong.

Đôi bàn tay nhỏ áp lên mặt kính lạnh. Đôi môi anh đào khẽ nhếch, 1 nụ cười đau đớn. Từ lúc đi học đến giờ, chưa lần nào cô đc lũ bạn xem trọng. Chúng khinh rẻ cô, bởi cô là đứa trẻ bị bỏ rơi. Chưa từng đc bố mẹ đưa đón, chưa từng đc bố mẹ dẫn đi chơi. Tất cả những gì cô có chỉ là vật chất. Vốn dĩ không xem trọng điều đó, bởi cô tin bố mẹ rất thương yêu mình.

Nhưng không, mọi thứ tan vỡ trong cô. Mái ấm gia đình mà cô ảo tưởng lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Giờ đây, 1 lần nữa thu qua đi và mùa đông lại đến. Thử hỏi cô sẽ ra sao? Cô may mắn vì mình có 1 ngôi nhà với chăn êm nệm ấm cùng thức ăn ngon. Cô cám ơn vì điều đó. Nhưng cô lại cô đơn! Hiu quạnh trong chính ngôi nhà của mình.

Mải chìm đắm trong mớ suy nghĩ của bản thân, cô mặc kệ giọt nước mắt mình tuôn rơi. Và mặc kệ rằng, ở ngoài kia, dưới những bông tuyết trắng, 1 cậu bé đang đứng đấy.
……………………………………….

Tinh tang….. tinh tang…….

Cô hầu gái vội chạy ra mở cổng. Xuất hiện trước mặt cô là 1 cậu bé chạc tuổi cô chủ. Cậu bé này rất xinh với tròng mắt hổ phách và mái tóc đen tuyền. Cậu mỉm cười rạng rỡ, giọng nói đáng yêu vang lên:
-Chào chị! Cho em hỏi đây có phải nhà bạn Violet Brighter không ạ?
Cô hầu gái mỉm cười thân thiện:
-Em là bạn của cô chủ hả?
Cậu bé gật đầu:
-Em đến tìm bạn ấy! Violet có nhà không chị?
Cô hầu gái lách người qua 1 bên, vui vẻ bảo:
-Cô chủ đang ở nhà em vào đi!
Cậu bé bước vào. Theo chân cô giúp việc, cậu ngước mắt ngắm nhìn nơi này. Snow bảo cậu đến đây chơi với cô bạn nhỏ ấy. Chị ấy cho rằng Violet đang rất cô đơn và cần 1 ai đó bên cạnh. Snow ngốc không có tài trong việc an ủi hay làm người khác cảm thấy vui, chị ấy đẩy việc đó lại cho cậu.

Shin không phải không thích cô bé ấy nhưng đơn gian cậu không quan tâm lắm và không thích xen vào chuyện của người khác. Nếu không phải do Snow năn nỉ, cậu chắc hẳn sẽ không đi. Bước vào trong, Shin ngạc nhiên khi thấy chẳng có ai ở

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT