|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tránh xa khỏi gã, khỏi những cảm xúc hoàn toàn mới mẻ nàng vừa trải qua trong vòng tay gã và có thể bình yên trong suốt phần đời còn lại không? Nàng có đủ nghị lực để làm thế không? Hay nàng có muốn làm thế không?
"Bữa trưa mai có lẽ là được", nàng chấp nhận với giọng khàn khàn, run rẩy. Thậm chí nàng còn không dám nhìn vào mắt gã, sợ rằng gã s phát hiện ra ham muốn vẫn đang cháy rực trong mắt nàng. Sự ham muốn mãnh liệt như chiếm hết toàn bộ cơ thể nàng…
"Có lẽ là được không phải là câu trả lời chắc chắn." Miệng gã cong lên vẻ buồn rầu. "Nhưng tôi tin là nó sẽ xảy ra", gã đành tự bằng lòng với câu trả lời của nàng. "Em có ổn không khi lái xe trong thời tiết này?", gã ngước lên nhìn trời, tuyết rơi dày hơn bao giờ hết.
Còn lựa chọn nào khác không? Qua đêm với gã trong căn hộ sang trọng của gã chăng? Nàng chưa từng nghĩ vậy! Nàng có thể đáp lại gã bằng những cảm xúc hoàn toàn mới – và có chút đáng lo ngại – nhưng như vậy không có nghĩa nàng sẵn sàng lao vào vòng tay gã trong lần đầu hẹn hò.
"Tôi sẽ ổn thôi", nàng khẳng định, thầm ước tay mình đừng run như thế lúc mở khóa cửa xe. "Max, đây là miền Bắcnước Anh và tuyết rơi là chuyện bình thường. Nếu anh để mình phụ thuộc quá nhiều vào thời tiết thì sẽ chẳng làm được cái gì hết."
"Được rồi", gã miễn cưỡng đồng ý. "Chúng ta sẽ ăn trưa ở đâu nhỉ?", gã vội hỏi khi nàng bước vào trong xe.
Nàng ngước nhìn gã. "Ở thị trấn được không? Vào khoảng mười hai rưỡi? Một quán rượu cách đây khoảng hai dặm có phục vụ bữa trưa vào Chủ nhật rất ngon." Làm việc tại khách sạn nên nàng không muốn bị Peter Meridew bắt gặp khi đang ăn trưa cùng khách. Đặc biệt là một vị khách như Max!
"Được", Max chậm rãi gật đầu, đột ngột cúi người xuống chắn ngang cửa xe để January không đóng lại được. "Em sẽ không đổi ý chứ?", gã trầm giọng hỏi.
Nàng đã từng như vậy – vài lần! Nhưng, không… lần này nàng sẽ không thay đổi!
Tôi sẽ có mặt ở đây lúc mười hai rưỡi, nàng khẳng định, chợt run rẩy khi một cơn gió lạnh buốt kéo theo tuyết tràn vào xe. Nàng cố tình nhăn nhó.
"Ồ, xin lỗi", Max xấu hổ lẩm bẩm, lùi lại để nàng đóng cửa xe. Hạ kính cửa xe xuống, nàng nhẹ nhàng bảo gã, "Anh nên vào tr>ng đi". Và thầm tạ ơn trời đất vì chiếc xe cà tàng đã nổ ngay khi mới khởi động. Đó là một chiếc xe cũ kỹ, nó thường xuyên khiến nàng khốn khổ vì không nổ được máy. "Anh đang bị ngâm nước đó!" Nàng nhắc nhở khi thấy tuyết bám trên bộ com lê và đôi giày da đắt đỏ của gã đang dần tan.
Bây giờ nàng sẽ…?
"Nếu em không phiền tôi sẽ đứng đây chờ đến khi em đi khuất", Max nói với nàng một cách dứt khoát. "Ít ra đó là điều tôi có thể làm lúc này!"
Rõ ràng gã không quen với việc mong muốn của mình bị gạt sang một bên nên January không thể làm gì khác, nàng đành mỉm cười. "Tôi sẽ gặp anh vào ngày mai", nàng vẫy tay và lái xe đi.
Nàng thân mật vẫy chào John khi chạy ngang qua xe anh ta để ra khỏi bãi đỗ, trước khi nhanh chóng mất hút vào con đường vắng vẻ trước mặt.
Nếu nàng nói rằng lái xe về nhà thật dễ dàng thì hẳn là đang nói dối, vì nhà nàng cách đây khá xa và phần tệ nhất là đường dẫn vào trang trại, đó là con đường đất gập ghềnh toàn dấu xe bò. Cuối cùng nàng cũng lái được xe vào sân, nhẹ nhõm tắt máy, bước ra khỏi xe và vận động để rũ bỏ sự căng thẳng ở các cơ vai đang đau nhức.
Nhưng, nàng tự thừa nhận sự căng thẳng này không phải do quãng đường về nhà khó khăn. Đó là do Max, sự phản ứng và cả sự lo lắng của nàng với gã.
Tuy nhiên, căng thẳng biến mất hoàn toàn khi nàng ngắm nhìn khung cảnh xung quanh trang trại và vùng sườn đồi bị tuyết phủ kín, một cảm giác yên bình dần xâm chiếm trong lòng. Mảnh đất này, trải dài ngút tầm mắt, thuộc về ba chị em nàng. Đôi khi cuộc sống thật khó khăn, họ phải làm việc cực nhọc mà kết quả thường không như mong đợi, đôi lúc thời tiết và môi trường không ủng hộ họ, nhưng nó là tất cả những gì họ có.
Không gì – và không ai – có thể thay đổi được điều đó…
Nàng đã muộn so với giờ hẹn chính xác là mười phút, Max sốt ruột, cau có liếc nhìn đồng hồ trên tay khi bồn chồn đi đi lại lại ở sảnh chờ của khách sạn.
Luôn là một người khắt khe về giờ giấc với các cuộc hẹn nên Max cảm thấy bực bội gấp đôi vì sự chậm trễ của January. Thứ nhất là gã ghét cay ghét đắng những người trễ hẹn. Thứ hai – việc January không có mặt lúc mười hai rưỡi như nàng đã hứa, có thể là dấu hiệu nàng sẽ không đến!
Lý do thứ hai chính là điều đáng bực nh>t.
Có phải do gã đã quá cuồng nhiệt với nàng đêm qua? Có lẽ gã không nên hôn nàng say đắm như vậy chăng?
Nhưng khi ôm nàng trong tay, gã hoàn toàn mất kiểm soát bản thân. Thực ra gã còn muốn nhiều hơn một nụ hôn!
Cơ thể nàng mềm mại và ấm áp, bộ ngực hấp dẫn của nàng ép chặt vào ngực gã khiến gã phải vận dụng hết khả năng kiềm chế của mình để không nhấc bổng nàng lên và bế thốc vào căn hộ sang trọng của gã. Gã muốn khám phá mọi centimet trên cơ thể ngọt ngào của nàng bằng tay và môi gã!
Dừng lại, Max, dừng lại, gã điên cuồng ra lệnh cho bản thân. Gã đã mất ngủ cả đêm qua vẫn chưa đủ sao. Đầu tiên gã lo lắng liệu nàng có về nhà an toàn không, rồi ước rằng nàng sẽ gọi lại khi về đến nhà. Sau đó là mong muốn mãnh liệt được nhìn thấy và chạm vào nàng khiến gã hết sức khó chịu. Gã không thể nhớ được lần cuối cùng gã ham muốn mãnh liệt một người đàn bà – nếu như gã đã từng – tới c nửa đêm phải đi tắm nước lạnh để giải tỏa như vậy là khi nào.
Gã lại nhìn đồng hồ, nàng đã muộn tận mười lăm phút…
"Thưa ngài, ngài Golding phải không?"
Gã cáu kỉnh thừa nhận, nhìn người lễ tân đang ngập ngừng gọi với sang.
"Tôi tin là có một cuộc gọi cho ngài." Cô ta chỉ vào chiếc điện thoại ở cuối bàn đang nhấp nháy tín hiệu gọi đến.
Có lẽ là Jude gọi tới để hỏi han về công việc, Max thầm nghĩ, buồn bực cầm ống nghe. Đây là điều cuối cùng gã mong muốn lúc này!
"Tôi nghe đây", gã gắt gỏng nói.
"Max phải không?" January hỏi lại vẻ không chắc chắn.
Gã buộc thả lỏng người, kiềm chế không thể hiện sự bực tức của mình – và thất bại thảm hại"Em đang ở chỗ quái nào thế?", gã hét lên; nàng gọi điện cho gã tức là nàng đang không trên đường tới đây – hay thực tế là không định tới đây!
"À, hiện giờ em đang ở nhà."
"Lẽ ra em đã phải ở đây!", gã cắt ngang, tay bóp chặt ống nghe.
"Nhưng vài phút trước xe em bị đâm xuống rãnh", January tiếp tục. "Max, em xin lỗi", nàng thì thầm. "Thực sự em đã chuẩn bị để tới đó lúc mười hai rưỡi, nhưng bánh xe bị trượt do tuyết trơn, em bị mất kiểm soát và… đâm xuống rãnh. Em gọi cho anh ngay khi có thể…"
"Em có bị sao không?" Max vội vàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




