|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
xúc, bật ra câu hỏi. "Rằng câu chuyện về tình yêu sét đánh là một phần trong kế hoạch quyến rũ của anh phải không?", nàng nghẹn ngào.
Gã nhíu mày. Tôi phát hiện ra là hầu hết phụ nữ sẽ thích thú với từ 'tình yêu' hơn là 'hốn'." Gã nở nụ cười nghiêm túc, "Nhưng tôi phải thừa nhận cô gây ấn tượng mạnh với tôi khi gọi tên nó một cách chính xác!" Gã gật đầu tỏ vẻ khen ngợi.
Nàng cảm thấy buồn nôn, tự thừa nhận với bản thân; nàng đã đoán đúng bản chất con người Max ngay từ đầu và không thể bào chữa gì cho những việc vừa xảy ra giữa họ.
"Nhưng ơn Chúa, cảm giác ham muốn lại không bị giới hạn ở một người", Max tiếp tục nhạo báng. "Hơn nữa, January…", mắt gã lấp lánh sự chế giễu. "Tôi cho rằng nếu một người trong hai chúng ta không ngủ được thì chắc chắn sẽ là cô!" Gã nhìn nàng thách thức.
Nàng phải rời khỏi đây. Rời xa khỏi Max, khỏi căn phòng này và những ký ức về việc gần như họ đã ân ái với nhau…!
"Tâm hồn tôi trong sáng, còn anh thì sao, Max?", nàng khinh miệt, ngẩng cao đầu.
"Tôi cũng vậy", gã nhăn mặt khinh khỉnh.
Nàng lắc đầu chán ngán. "Vậy thì hẳn anh có quan niệm khác xa tôi về cái gọi là hành vi được chấp nhận!"
Gã nhún vai. "Khác biệt so với năm phút trước, giờ cô có vẻ chẳng vội vàng rời khỏi đây nhỉ?", gã rướn mày châm chọc.
Nàng hít một hơi thật sâu trước sự chế nhạo của gã. "Đừng lo lắng, Max. Tôi sẽ rời khỏi đây ngay. Và không bao giờ muốn nhìn mặt anh nữa!" Nàng tỏ ra kích động.
Gã mỉm cười nham hiểm. "Tôi e là cô không có cơ hội làm vậy đâu, January. Xét cho cùng, tôi vẫn tiếp tục thương lượng dưới danh nghĩa Tập đoàn Marshall để mua trang trại của gia đình cô."
"Trừ khi anh bưóc qua xác chúng tôi!", nàng căm tức đáp lại.
"Nếu cô khăng khăng lái xe trong cơn bão tuyết này… thì hẳn là cơ hội tốt để thực hiện điều đó”, gã châm biếm.
Nàng phải rời khỏi đây. Ngay lập tức. Trước khi nàng tự làm bẽ mặt mình và bật khóc nức n
"Cẩn thận, January", Max ôn tồn. "Tôi hy vọng cô ngủ ngon", gã nói thêm với vẻ châm chọc.
Nàng cau mày, đau lòng bởi câu nói cuối cùng, quay phắt người lại và gần như chạy ra khỏi phòng. Nàng chỉ dừng lại một chút để kịp chộplấy áo khoác rơi trên sàn trước khi vội vàng rời khỏi căn hộ như là bị ma đuổi.
Gã thật là đáng ghét. Ghê tởm. Người đàn ông ghê tởm nhất mà nàng từng biết!
Làm sao nàng lại có thể ngu ngốc đến thế?
Làm sao nàng có thế đánh giá sai hoàn toàn một con người như vậy?
Làm sao…?
"January…?"
Nàng bối rối nhìn quanh lúc vượt qua khu vực lễ tân, hơi nhíu mày khi nhận ra John – người phục vụ quầy bar, hin nhiên là anh ta vừa tới để làm ca đêm nay.
Anh ta nhìn nàng với vẻ lo ngại, "Này, cô ổn không?".
Ổn? Nàng có thể sẽ không bao giờ "ổn" được nữa!
"Tôi ổn", giọng nàng khàn khàn quả quyết, hy vọng trông nàng đừng tệ như lúc này.
Trong thang máy, nàng đã kịp vuốt thẳng mái tóc đôi chút, nhưng không thể làm gì cho khuôn mặt bớt tái nhợt hay môi nàng bớt đỏ.
"Trông cô chẳng ổn tí nào." Rõ ràng là John đã đột xuất trở nên thông minh, vẫn lo lắng nhìn nàng. "Cô hãy ghé qua quầy bar và làm một ly rượu nhé", anh ta gợi ý đầy quan tâm.
Nàng nở nụ cười méo xệch, lắc đầu. "Tôi không uống đâu, anh đừng lo. Tôi vừa bị tai nạn hôm nay", nàng rầu rĩ giải thích. "Chị tôi sẽ giết tôi nêu lại làm hỏng xe của chị ấ
Mắt anh ta mở to, "Cô vừa bị tai nạn hả?".
"Chỉ là một cái rãnh thôi." Nàng nhăn nhó. "Tôi thực sự phải đi rồi, John", nàng nhẹ nhàng xin lỗi. "Mà tuyết vẫn đang rơi phải không?" Thực sự nàng không hề biết mình đã ở căn hộ của Max bao lâu rồi hay hiện giờ thời tiết ra sao!
"Không, nó ngừng rơi rồi", John lơ đãng trả lời. “Trông cô thực sự không khỏe, cô có chắc là không cần tôi nhờ ai đó coi giùm quán bar một hai tiếng và đưa cô về chứ?"
"Anh thật tốt bụng.” Nàng xúc động nắm tay anh ta. "Nhưng không cần đâu, tôi đã đến được đây thì tôi sẽ về được thôi."
"Meridew không gọi cô tới phải không?" John thầm thì vẻ chán ghét.
"Ồ, không, không phải thế", nàng lảng tránh ánh nhìn lo âu của anh ta và nhanh nhảu nói. "Tôi thực sự phải đi rồi, John. Chúc buổiối vui vẻ!”, nàng nói rồi vội vàng chạy đi trước khi anh ta giữ nàng lại. Hay kịp hỏi thêm bất cứ câu nào. Càng ít người biết nàng đã dại dột tới gặp Max tại căn hộ của gã đêm nay càng tốt!
Những gì nàng biết đã quá đủ tồi tệ rồi. Nàng đã hoàn toàn nhận thức được sự ngu ngốc cùng cực của mình. Hay nàng đã đánh giá sai toàn bộ bản chất con người Max.
Nàng sẽ không bao giờ mắc sai lầm như vậy nữa. Thực sự nàng có ý này khi nói với gã rằng nàng hy vọng sẽ không bao giờ gặp lại gã nữa!
Tốt, Max. Rất tốt, gã tự chúc mừng bản thân khi nằm dài trên giường. Gã đã cố ý khiến January ghét gã và gã đã thành công!
Cực kỳ thành công.
Ánh nhìn ghê tởm của nàng trước khi bỏ đi khiến gã hiểu rằng nàng không chỉ chán ghét mà phải nói là căm thù gã.
Tốt, chẳng phải là điều gã muốn đó sao?
Tất nhiên là gã muốn.
Gã đã chú tâm sắp xếp để cắt đứt mối quan hệ tình cảm mỏng manh với nàng, để chắc chắn rằng sẽ không còn mâu thuẫn giữa công việc và cuộc sông riêng của gã. Giờ gã đã biết January là một trong ba chị em nhà Calendar và Jude từ chối hủy bỏ ý định mua trang trại của họ. Vậy nên đây là điều duy nhất gã có thể làm.
Nhưng sao gã lại cảm thấy khổ sở đến vậy khi đạt được điều mong muốn mà gã dày công sắp đặt? Bởi vì gã quá đau khổ. Đau khổ hơn tất cả những nỗi đau gã đã từng nếm trải trong suốt cuộc đời, kể cả lúc mẹ gã dứt áo ra đi, bỏ lại cha con gã khi gã mới năm tuổi.
Gã không ngây thơ, hiểu rằng ký ức đau thương đầu đời sẽ ảnh hưởng tới tất cả ối quan hệ của gã với phụ nữ trong tương lai. Do đó, gã quyết định sẽ không bao giờ yêu, không bao giờ tin tưởng vào bất kỳ người phụ nữ nào đủ để gã có thể mở lòng về sự tổn thương đó.
Nhưng kỳ thực, gã thậm chí còn không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ mình. Chỉ nhớ sự cô đơn hủy diệt tâm hồn gã ra sao khi bà bỏ đi. Luôn thường trực trong gã.
Chắc chắn gã sẽ chẳng còn phải lo lắng xem January có liên quan gì không, nàng đã thực sự có ý như vậy khi nói rằng không bao giờ muốn nhìn thấy gã nữa.
Nhưng tại sao lại đau lòng đến thế?
Vì gã không chỉ ham muốn nàng, vì gã…
Gã phải rời khỏi phòng, Max quyết định và miễn cưỡng đứng dậy, thậm chí lúc này gã còn chẳng có tâm trí nào quan tâm tới vẻ bề ngoài! Gã cần phải làm gì đó hoặc đi bất cứ đâu để làm xao nhãng ý nghĩ của gã về January và cách đã làm tổn thương nàng.
Khi xuống tới quầy bar, gã nhận ra dù đã gần chín giờ tối nhưng vẫn chỉ có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




