|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
qua đối với gã.
Gã lắc đầu, tôi vẫn nghĩ sẽ tốt hơn nếu tôi
đi…".
"Ai định đi đâu thế?" March lập tức hỏi ngay khi cô trở lại bếp.
"Tôi", Max mạnh mẽ trả lời. "Tôi tin là mình đã ở đây quá lâu so với thời gian cho phép rồi", gã nặng nề nói tiếp.
March nhăn mặt lắc đầu, “Lâu hay không không phải là vấn đề, tôi thực sự nghĩ anh không nên rời khỏi đây", cô phiền muộn thông báo. "Tôi vừa nghe thời sự trên ti vi, trận mưa tuyết nhỏ hiện đã biến thành một cơn bão tuyết", cô giải thích khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của gã. "Họ cảnh báo tất cả các lái xe nên ở trong nhà nếu không có việc gì quan trọng."
Nhà.
Cách đây lâu lắm rồi gã đã từng có một cái nhà. Nếu thực sự gã coi đó là nhà. Nhưng rõ ràng trang trại nhà Calendar không phải là nhà của gã.
"Tôi e là March nói đúng đó, Max", May quả quyết khi cô bước vào bếp. Tôi đã hỏi bác Lyn xem chúng ta có thể tới thăm Josh đêm nay không. Bác ấy đồng ý nhưng bảo hiện đang có lệnh cấm mọi người không được rời khỏi nhà. March bật kênh tin tức và… Tôi sợ là anh không thể đi đâu đêm nay đâu, Max", cô nhẹ nhàng cảnh báo gã.
Gã nheo mắt, quay sang nhìn January thăm dò – kịp thời bắt gặp sự lo lắng trên khuôn mặt mà nàng không kịp che giấu!
Chương 9
"Em thực sự rất tốt bụng.”
Max đang đứng ở cửa nhìn nàng chuẩn bị giường ngủ cho gã.
Tuy nhiên, nó không hề tốt chút nào với nàng. Nàng biết rõ nó không hề tốt. Và gã cũng biết vậy.
Nàng vẫn không thể tin được tại sao vừa rồi nàng lại nghi ngờ gã, dù chỉ thoáng qua trong đầu. Tệ hơn nữa nàng lại để Max thấy sự nghi ngờ đó.
Tất nhiên gã chẳng có liên quan gì đến vụ tấn công Josh. Đúng thế, dù Max đã rất giận dữ khi Josh dám hôn nàng, trông có vẻ như gã suýt đánh Josh khi kéo anh ta xa khỏiJanuary. Nhưng đến tối Chủ nhật, tức buổi tối hôm sau, Max đã cực kỳ thẳng thắn khi cho nàng thấy nàng chỉ là một mối tình qua đường với gã. Chính điều này đã xóa bỏ hoàn toàn ý nghĩ về tội ác gã có thể gây ra với Josh!
Nàng hít một hơi thở sâu, đứng thẳng người, nhìn Max lúc gã bước ngang qua căn phòng. "Tôi thực sự xin lỗi vì… ừm… vì bất kỳ suy nghĩ nào của tôi vừa nãy…”
"Tức tôi là người đã tấn công Josh hả?” Max nói nốt một cách mỉa mai khi đi sâu vào trong phòng. “January, nếu nó khiến em cảm thấy tốt hơn thì tôi đảm bảo cảnh sát sẽ ngay lập tức có thông tin về… sự hiểu lầm nho nhỏ của tôi với Josh tối thứ Bảy và sẽ điều tra nó. Chắc chắn họ sẽ chất vấn tôi về vụ xô xát đó”, gã lạnh lùng nói trong khi nàng trông cực kỳ lúng túng.
January có thể cảm thấy má nàng đang dần tái nhợt. Nàng chưa từng nghĩ như thế.
Khủng khiếp làm sao.
ám chắc là nó không kinh khủng như những nghi ngờ lướt qua đầu nàng.
"Đây là phòng ngủ của cha em hả?"
Nàng quay lại phía Max, nhận thấy gã đang thích thú nhìn xung quanh, bộ bàn chải đánh răng và lược của cha nàng vẫn đang nằm ở bàn trang điểm cùng với mấy cuốn sách bìa mềm. Một khung ảnh lồng bức hình của ba chị em được đặt trang trọng bên cạnh cái đồng hồ trên chiếc bàn cạnh giường.
Max vươn người tới nhấc khung ảnh lên, ngắm nghía một lúc lâu trước khi cẩn thận đặt nó về cho cũ. “Thật đáng yêu”, gã lầm bầm.
January ngoảnh mặt đi. Nàng luôn cảm thấy khó xử với gã suốt cả buổi tối. Khi bốn người ăn tối cùng nhau. Hay khi cùng theo dõi chương trình dự báo thời tiết cuối ngày trên ti vi và được biết trận bão tuyết đã lan ra gần như khắp cả nước. Cảnh báo được phát lại, yêu cầu mọi người không ra ngoài trừ khi có việc cực kỳ khẩn cấp, sau đó là một số hình ảnh của những người phớt lờ cảnh báo này và hậu quả là hàng chục chiếc xe bị bỏ lại hoặc bị phá hỏng.
Điều tối thiểu nàng có thể làm, January quyết định, là đề nghị trải giường cho gã.
"Tôi hy vọng anh không thấy phiền.” Nàng chỉ vào căn phòng, "Chúng tôi chỉ có sẵn một chiếc sofa giường nhưng đã chuyển ra ga ra ô tô và không được sử dụng từ mùa hè năm ngoái". Nàng nhăn mặt.
Max nheo mắt nhìn nàng. "Chắc đó là nơi ở của người làm công cho bọn em suốt mùa hè đó phải không?"
Nàng ném cho gã một cái nhìn sắc lẻm. Làm sao anh ta…? À, tất nhiên, sáng nay nàng và May đã bàn tán về điều này trước mặt gã. Dù vậy nàng vẫn cảm thấybất ngờ khi Max nhắc đến…?
"Đúng vậy", nàng chậm chạp xác nhận, nhìn gã vẻ cảnh giác.
Miệng gã mím lại buồã. "Tôi không hề nghĩ em lại tỏ ra lo lắng tôi có bị chết cóng hay không."
Dĩ nhiên là nàng lo lắng. Quá nhiều là đằng khác.
Nàng nhún vai, chanh chua nói, "Nếu không, có lẽ tôi sẽ gặp rắc rối khi giải thích cho bất kỳ ai đến đây tìm anh".
Gã cau mày, "Liệu ai có thể đến tìm tôi?".
January nở nụ cười nghiêm túc, "Tôi chắc là Jude Marshall sẽ rất băn khoăn, không biết chuyện gì đã xảy ra với luật sư của anh ta!".
Max lại nhấc khung hình ba chị em lên, liếc nhìn nàng. "Có thể anh ta sẽ làm vậy", gã cộc cằn thừa nhận. "Em chụp bức hình này khi còn rất bé", gã nhíu mày nhìn bức ảnh.
"Khoảng hai tuổi rưỡi", January gật đầu, bước tới gần nhìn bức ảnh. "March khoảng ba tuổi rưỡi, còn May thì hơn bốn tuổi một chút."
"Ba hạt đậu trong một quả đậu", Max dài giọng trêu chọc, nhại lại câu nàng đã từng nói đó là mô tả của cha nàng về ba chị em. "Hình như trong ảnh còn có người đứng đằng sau em", gã tiếp tục băn khoăn. "Đây này, em nhìn đi." Gã chỉ vào một bàn tay đặt trên vai trái của May và tay còn lại trên vai phải March, còn January đứng giữa hai chị nàng. "Là cha em hả?", gã thích thú gợi ý.
Nàng lắc đầu, "Cha tôi là người chụp bức ảnh này".
Max khó hiểu, thắc mắc, "Vậy ai?".
"Mẹ tôi", nàng đột ngột ngắt lời, giật bức ảnh ra khỏi tay gã và đặt nó về chỗ ban đầu trên bàn cạnh.
Max nhìn nàng với vẻ băn khoăn, "Mẹ em à? Nhưng…”>
"Tôi có thể giúp gì cho anh nữa không trước khi tôi đi ngủ?" January nhanh chóng cắt ngang. "Trà hay cà phê? Hay cái gì đó để ăn?"
"'Không, cảm ơn em", gã chậm rãi trả lời, lại nhìn vào bức ảnh. "Chẳng phải lạ lùng lắm sao?", gã thì thầm. "Tại sao mẹ em lại bị cắt khỏi bức ảnh này? Chắc đây là bức ảnh cuối cùng mà cha em chụp chung bốn mẹ con em phải không?"
"Có lẽ thế", giọng January the thé, tỏ ra khó chịu với câu hỏi này.
Vì nàng đã từng có lần hỏi cha nàng câu hỏi đó. Câu trả lời của ông là do bức hình không vừa khung nên phải cắt bớt đi. Câu trả lời thật khó tin kể cả với một đứa trẻ tám tuổi. Nhưng nét mặt ông lúc đó vô cùng hoang mang khiến nàng không bao giờ dám hỏi về mẹ nữa.
Max nhìn nàng dò xét, trán gã dãn ra lúc trả lời câu hỏi trước của nàng. "Tôi thực sự không cần thêm gì nữa, cảm ơn em", gã dịu dàng nhắc lại. "Và đừng lo lắng. Tôi hứa sẽ rời đi ngay khi thời tiết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




