watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6737 Lượt

Hạ Hạ dừng lại, tức giận nhìn cậu, “Không phải là chuyện mấy món ăn!”.

“Vậy thì là chuyện gì? Cậu nói đi!” Thu Hạ Hạ phồng mang trợn má, bắt đầu kể lể tội của cậu: “Cậu nói xem có ai đi dạo lại tới chợ không? Tuy chúng ta không phải hai người yêu nhau, tôi cũng không mong cậu sẽ đưa tôi đi dạo ở những nơi lãng mạn nhưng chí ít cậu cũng nên đưa tôi tói những nơi bình thường chứ! Đến những tiệm bán đồ ăn vặt, chợ hoa hoặc là công viên cũng được mà! Nhưng tại sao cứ phải là chợ?”.

Thu Hạ Hạ nói liến thoắng, Âu Dương Dị nghe mà hoa mắt chóng mặt, chỉ còn chú ý tới hai từ “lãng mạn”. Được thôi! Vì món thịt bò sốt với khoai tây nghiền, nếu cô ây muốn lãng mạn, cậu sẽ cho cô sự lãng mạn! Có điều bình thường mây bộ phim trên ti vi diễn tiên như thế nào nhỉ? Âu Dương Dị vắt óc suy nghĩ một hổi. A! Có rồi…

“Hạ Hạ, cậu đã ăn bữa tối dưói ánh nến bao giờ chưa?” Âu Dương Dị vui vẻ hỏi.

Không phải bọn họ đang nói về việc đi dạo sao? Tại sao lại nhắc tới bữa tối dưới ánh nên cơ chứ? Tuy Thu Hạ Hạ nghi hoặc nhưng vẫn thật thà trả lời: “Chưa”. Đến mối tình đầu cô còn chưa trải qua, làm gì có người con trai nào mời cô đi ăn một bữa tối có nến kia chứ! Cô không thể tự mình mời mình được!

“Hạ Hạ, mình mời cậu ăn một bữa tốì dưới ánh nến được không?” Âu Dương Dị nhìn cô chớp mắt, tay trái đặt lên vai cô.

“Hả? Nhưng chúng ta không phải một đôi yêu nhau.” Nghe lời mời đột ngột này, Thu Hạ Hạ vô thức buột miệng nói ra suy nghĩ ở trong lòng.

Chỉ có điều cô rất muốn thử qua cảm giác dùng bữa với ánh nến. Bạn của cô đều đã từng ăn những bữa như vậy với bạn trai, đến Trương Nhã Tuyên hay thẹn thùng mà cũng từng cùng anh bạn hàng xóm mà cô ấy thầm thương trộm nhớ ăn tôi dưới nến, chỉ có cô là chưa từng. Bực mình thật!

“Ai quy định chỉ có những người yêu nhau mới được ăn tối dưới ánh nến? Bạn bè cũng có thể mà! Cậu nói có phải không?”

Âu Dương Dị nói có vẻ đúng! Thu Hạ Hạ nghiêng đầu, nghĩ một lát, sau đó vui vẻ nói: “OK! Chúng mình đi ăn tối dưới nến. Có điều chúng mình tới nhà hàng nào? Đừng chọn nơi đắt quá nhé!”.

“Vậy thì ở nhà đi! Trong tiểu thuyết lãng mạn mà cậu thích, có rất nhiều người ăn tối dưới ánh nến ở nhà, đúng không? Cậu nấu cơm, mình bố trí bàn ăn, thế có được không? Nếu mà làm tốt còn lãng mạn hơn là ở nhà hàng ấy chứ! Ăn xong bữa tối dưới ánh nến, mình còn mời cậu đi xem phim nữa đấy!”.

Âu Dương Dị vừa từ từ nói ra ý tốtt để dụ dỗ vừa nhân lúc cô không chú ý kéo cô đi về phía cửa hàng bán thịt bò. Lúc này, Thu Hạ Hạ vân còn đang cười ngốc nghếch nghĩ về bữa tối dưới ánh nến.

Vâng! Khi đối mặt với sự lãng mạn, con gái luôn luôn mất đi lý trí.

Dưới sự mê hoặc của bữa tối dưới ánh nến, buổi tối hôm đó, Thu Hạ Hạ nấu ăn rất cần mẫn, thậm chí cô còn tỉ mẩn, nhẫn nại xếp những cánh hoa và lá bạc hà viền xung quanh đĩa, những kỹ năng và tinh hoa của đôi bàn tay mà cô có đều được đem ra trưng dụng hết. Nhưng tới lúc dùng bữa, mắt cô đờ đẫn.
Lẽ… lẽ nào đây gọi là bữa tối dưới ánh nến?

Trên bàn ăn hoàn toàn không có gì thay đổi, vẫn là khăn trải bàn màu xanh kẻ ca rô, bát ăn cơm vẫn là loại bát sứ màu trắng thông thường, đũa cũng là đũa ăn thường dùng, sự khác biệt duy nhất là trên bàn có thêm một cây nến. Là loại nên vẫn dùng để cúng tổ tiên trong lễ thanh minh. Thậm chí đến chân để nến cũng chỉ là một miếng xốp. Trừ những thứ đó ra, từ bàn ăn đên nhà bếp hoàn toàn không có gì khác lạ.

“Tiên sinh Âu Dương Dị, xin hỏi ngài gọi đây là bữa tối dưới ánh nến phải không?” Thu Hạ Hạ không thể tin nổi chỉ tay vào cây nến hỏi.

Âu Dương Dị mỉm cười gật đầu, tự hào tới mức đáng ngạc nhiên, nói: ‘Thế nào? Sáng kiến của mình rất tuyệt đấy chứ hả? Người khác đi trên tuyến đường lãng mạn,

còn mình thì đi hẳn tuyến đường “khủng”. Đây có lẽ là sáng kiến đầu tiên trên toàn quốc, rất mới mẻ đúng không?”

. Đúng thế! Đúng là mới mẻ thật! Nhưng mới mẻ thì có con dở nào cần cơ chứ! Cô cần sự lãng mạn chứ cần quái gì đên tuyến đường “khủng”!!!!!

Đồ ăn bữa tối nay rất ngon, nguyên liệu rất tươi nhưng Thu Hạ Hạ thây rất nhạt nhẽo, vô vị. Ngồi trước cây nên đỏ chuyên dùng để cúng bái người chết, ai có thể nuốt nổi cơ chứ? Âu Dương Dị thì ngược lại, ăn đến “thủng nồi trôi rế”, thậm chí đến nước canh cũng không để sót một giọt, tất cả đổ ăn đều vào bát rồi xuống dạ dày hết.

Kết thúc bữa tối là đến giờ đi xem phim, mặc dù bữa tối dưới ánh nến vừa rồi không hề như mong muốn nhưng bộ phim sau giờ cơm vẫn được Thu Hạ Hạ rất chờ đợi, dù gì thì cũng là lần đầu tiên cô đi tới rạp chiếu phim để xem phim với bạn trai mà chỉ có hai người với nhau.

Vì ảnh hưởng của bữa tối dưới ánh nến vừa rồi nên trong lòng Thu Hạ Hạ có phản ứng chuỗi với sự sợ hãi, sau khi xác định cụm từ “xem phim” trong miệng của Âu Dương Dị không phải là xem ti vi, không phải xem đĩa DVD, cũng không phải đi trên tuyến đường “khủng” xong thì cô mới hoan hỉ lỉnh vào nhà vệ sinh chỉnh lại đầu tóc, sau khi chải chuốt xong còn ngắm mình trong gương mãi rồi mới ngượng nghịu bước ra phòng khách, đứng trước mặt Âu Dương Dị đang xem ti vi, nắm tay cậu nói: “OK rồi! Chúng ta có thể xuất phát đi xem phim được rồi”.

Âu Dương Dị cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lây tay cậu một giây rồi mới từ sofa chầm chậm đứng dậy, đưa Thu Hạ Hạ tới… phòng đọc sách của cậu. Thu Hạ Hạ bối rối nhìn xung quanh một lượt, chủ yếu toàn là sách, cô lúng túng nhìn Âu Dương Dị, “Cậu đưa mình tới đây làm gì?”.

Âu Dương Dị nhìn cô cười hiền dịu rồi ngồi trước bàn máy tính, thành thục khởi động máy. Chờ máy tính khởi động xong, cậu kéo một chiêc ghế ra trước bàn máy tính, có ý bảo Thu Hạ Hạ ngồi xuống.

Thu Hạ Hạ nghi hoặc chau mày, nghiêng đầu nhìn Âu Dương Dị hỏi: “Không phải chúng ta đi xem phim sao? Tại sao lại tới đây? Lẽ nào cậu muốn thử tìm xem có bộ phim nào hay rồi mới đi đến rạp chiếu phim?”.

Âu Dương Dị không nói gì, chỉ nhìn cô cười bí ẩn, di chuột click vào cái gì đó, sau đó một trang web hiện ra, bàn tay cậu lướt trên bàn phím đánh một hàng chữ và một trang phim hiện lên.

Thu Hạ Hạ ngẩng lên nhìn trời đêm, tận hưởng không khí mát mẻ mà những cơn gió đêm đem tới, những hơi thở phập phồng trên ngực cũng dần trở lại nhịp đập bình thường.

“Hóa ra không có sao thì bầu trời đêm vẫn rất đẹp!” Cô thốt lên tán thưởng, sự tức giận trong lòng cũng dần tiêu tan.

Âu Dương Dị cũng nhìn trời, môi nhẹ nhàng nở một nụ cười, “Không có sao, bầu trời càng thuần khiết. Mình thích trời đêm như thế này”.

Thu Hạ Hạ quay đầu nhìn cậu, thắc mắc: “Cậu không thích những vì sao ư?”.

“Những vì sao rất đỏng đảnh. Chúng thích xuất hiện thì xuất hiện, không thích xuất hiện thì trốn biệt. Mình không thích những thứ đỏng đảnh như thế!” Âu Dương Dị nhìn bầu trời bao la khẽ cười, đôi mắt đen huyền ánh lên những tia sáng dịu dàng trong đêm tối.

Thu Hạ Hạ quay đầu nhìn bầu trời đêm, khẽ thì thầm: “Suy nghĩ kỳ lạ! Hóa ra cũng có người không thích ánh sáng lấp lánh của những ngôi sao”.

Âu Dương Dị chí cười mà không đáp lại.

Bầu trời chỉ là một màu đen ngút ngàn, yên tĩnh, tinh khiết, không có chút ánh hào quang nào, thậm chí những đám mây nhấp nhô cũng không hề xuất hiện. Cả bầu trời êm ả như đại dương không gợn sóng.

Đôi mắt của Âu Dương Dị được phủ một lớp sương đêm, ánh mắt dần trở nên mờ nhạt.

Trước đây, trong một đêm yên tĩnh như thế này, cậu cũng nằm trên sân thượng ngắm bầu trời ở một thành phố khác. Đêm đó, bầu trời cũng yên tĩnh, không gạn bóng mây nào, chỉ có người đứng bên cậu là một cô gái khác. Người con gái đó nói, cô ấy thích những vì sao, cô ấy không thích màu đen trầm mặc của cái chết này, thế là cậu chạy một vòng thành phố mua một chùm đèn nhấp nháy hình ngôi sao, tự tay kết một bầu trời đầy sao trên sân thượng.

Nhưng những thứ quá đẹp thì lại chẳng bao giờ bền.

Âu Dương Dị thở dài, im lặng quay sang nhìn cô gái nằm cạnh, “Hạ Hạ, cậu có thích ngắm sao không?”.

Rất lâu mà cô gái bên cạnh vẫn chưa trả lời. Không gian tĩnh lặng bao trùm hai người, cho tới khi có tiếng ngáy khẽ vang lên.

Âu Dương Dị ngạc nhiên, chăm chú nhìn Thu Hạ Hạ đang ngủ, một lúc sau hiểu ra, cười khổ não, bế cô lên rồi đưa vào trong nhà.

Gió đêm khẽ thổi, trời mát lạnh như có hơi nước.

“Hạ Hạ, cậu có thích xem phim gì?” Dưới ánh trăng mờ ảo, Âu Dương Dị nắm lấy tay cô dịu dàng, đắm đuối nhìn cô.

“Mình thích xem những bộ phim tình cảm do các diễn viên là thần tượng đóng, nhân vật nam chính đẹp trai như cậu ấy!” Thu Hạ Hạ nắm lấy tay cậu, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nho nhã như hoàng tử dưới ánh trăng mờ ảo.

Âu Dương Dị mỉm cười, mắt lấp lánh những tia sáng kỳ lạ, “Phim thần tượng xem nhiều quá không tốt đâu. Hay là chúng ta đi tới con đường “khủng”?”.

“Á!” Cô giật mình, còn chưa kịp phản ứng lại thì Âu Dương Dị đang ở trước mặt bỗng biến mất. Sau đó, trước mặt cô xuất hiện một miệng giếng, có một
cái đầu lấp ló rồi một người từ đó đang trèo ra. Cô nhìn kỹ thì hóa ra gương

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT