watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:00 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3841 Lượt

ấy khẽ gật đầu. Bà ấy có nét gì đó rất giống Ngọc nhưng quý phái hơn, chỉ cần nhìn là biết bà thuộc tầng lớp quý tộc, từ cử chỉ, lời nói…

– Quên giới thiệu với cháu, bác là mẹ Ngọc.

– Dạ.

– Mà cháu qua nhà có chuyện gì không? Mà chẳng phải đang là giờ học sao?

Hắn như đứng hình trước câu hỏi của bà ấy.

– Dạ… cháu…

Bà nhìn cậu bé đang ấp úng trước mặt mình, cười hiền

– Thôi được rồi. Cậu vào đi. Cậu cứ đi thẳng, phòng cuối cùng bên tay trái là phòng nó đó.

– Dạ, cảm ơn bác.

Hắn bước vào nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng, căn biệt thự này rất to, gạch men sáng lóa, hắn đi mỏi cả chân mà vẫn chưa tới. Cuối cùng, hắn đang đứng trước căn phòng có cánh cửa màu xanh nhạt, bên trên có trang trí một số hoa văn trông rất bắt mắt. Hắn đẩy nhẹ cửa phòng thì bên trong hoàn toàn khác những gì hắn tưởng. Căn phòng toàn màu trắng và đen. Duy nhất có cài giường màu hồng. Phòng chỉ có chiếc đèn ngủ màu vàng và hai cái tủ đựng quần áo và một góc riêng dành cho học tập gồm tủ sách, bàn học, bàn vi tính, ngoài ra trong phòng còn một bàn trang điểm. Chắc là dùng để khi làm nhiệm vụ. Hắn bước đến gần nó, đưa tay lên trán nó thì… nhiệt độ rất bình thường:

– Tui hạ sốt từ nãy giờ rồi

Nó lên tiếng làm hắn hết hồn

– Bà… bà tỉnh dậy sao không nói? Làm tui hết hồn.

Nó mặt buồn rầu.

– Chứ không phải ông đến đây coi tui còn sức để cản ông đi chơi với nhỏ đó hả?

– Bà nói gì vậy? Tui không hiểu.

Nó rút điện thoại đưa cho hắn xem. Đó là những tấm hình hôm đó hắn cứu Khánh, hắn một tay cầm cặp một tay đặt lên eo Khánh, còn Khánh thì ôm chặt lấy hắn, còn có cả tấm hai người choàng tay sáng nay…

– Sao? Ông bất ngờ lắm hả?

– Bà hiểu lầm rồi, tui không…

Nó bịt tai

lại và hét lên

– Tui không muốn gặp ông nữa, ông về đi.

Hai đứa cứ giằng co cho đến khi nó ngất đi vì kiệt sức. Hắn đi về mà trong lòng khó chịu, không biết làm sao để nó hết giận. Chỉ vì cứu con be đó mà hắn bị hiểu lầm như vậy, tâm trạng hắn thật sự rất rối bời, không biết làm như thế nào.

Chương 5: Hai mặt

Về đến nhà, hắn nằm vật ra giường, suy nghĩ về mọi chuyện. Đúng là phiền phức thật, nhưng tại sao hắn lại cảm thấy khó chịu khi bị nó hiểu lầm như vậy? Nhưng thật sự thì trong đầu hắn chẳng còn nghĩ được gì nữa.

Reng… reng…

- Vâng, tôi nghe… vâng, tôi sẽ qua gặp ông ngay.

Nói rồi, hắn diện bộ đồ vét của ba hắn ngày trước mua cho hắn.

Tại một nhà hàng…

- À… Phong bên đây này…

Người đàn ông lớn tiếng kêu hắn. Hắn tiến lại gần. Trước mặt hắn là hai người đàn ông. Một là chủ tịch F.M, một là ba hắn. Bên cạnh là một người đàn bà khoảng 22 tuổi, thân hình rất đẹp, đang ỏng ẹo bên ba hắn. Nếu nhìn kĩ thì có thể thấy được bà ta đánh lên mặt cả tấn lớp phấn, mặt áo hai dây và váy ngắn, nhìn rất cuốn hút. Phong ngồi xuống cạnh chủ tịch. Tuy là mụ đàn bà đó đang trong vòng tay của ba hắn nhưng hai con mắt cứ dán vào hắn. Đúng là mê trai.

- Con ông làm việc rất tốt.

- Haha…

Ba hắn cười mãn nguyện. Bắt tay ông chủ tịch.

- Cảm ơn ông đã dạy bảo con tôi

Rồi cả hai trò chuyện rất vui vẻ. Nhưng Phong không thấy hứng thú lắm với cuộc gặp gỡ này. Hắn đang ngồi để ý xung quanh thì thấy…

Là nó? Nó đang làm gì ở đây? Lại còn ôm ấp một tên tầm chừng 40 tuổi, mặc bộ đồ vét xám, tay đeo nhẫn kim cương. Còn nó thì phong cách khác hoàn

hoàn toàn: Khuôn mặt được trang điểm đậm hơn. Bộ váy màu hồng hai dây, được đính những hạt bé tí hai bên eo làm tăng vẻ đẹp cũng như người mặc, đôi giày cao gót màu trắng làm nó trông nữ tính hơn. Nó hôm nay có vẻ già dặn, chững chạc hơn, nếu ai không biết chắc tưởng nó khoảng hai mươi mấy chứ không ai nghĩ nó lại là học sinh cấp ba.

Hắn không hiểu tại sao nó lại tới đây với tên đó nhưng khi nhìn thấy nó ôm ấp tên khác thì hắn lại khó chịu hơn. Chờ cho hai người đó đi ra thì hắn cũng xin phép về nhưng thật chất là đi theo hai người họ. Đến một khách sạn thì hắn không kiềm chế nổi bản thân, bất ngờ chạy vụt ra khòi xe, nắm lấy tay nó, kéo lại và gằn từng chữ:

- Thì ra cô nổi giận với tôi là để ngang nhiên đi với tên này chứ gì?

Thấy hắn nó cũng hơi bất ngờ rồi sau đó cười chua chát

- Ừ đấy, trước giờ tôi chưa từng thích anh.

Lời của nó như sét đánh ngang tai, hắn hụt hẫng trong ánh mắt. Vậy những lời mà nó nói, tất cả đều là giả dối hay sao? Hắn không tin, hắn kéo nó lại, đặt lên môi nó một nụ hôn, nụ hôn cưỡng ép. Nó giật mạnh hắn ra…

Bốp…

Nó tát mạnh vào mặt hắn. Ánh mắt như muốn xé tan hắn. Rồi nó quay lại với người đàn ông đó.

Trên xe…

- Người đó là người quen của em à?

Nó không hề lúng túng trước câu hỏi của ông ấy, làm một dáng vẻ tôi nghiệp:

- Dạ, đó là người yêu cũ của em, thật ra thì lúc trước do anh ta nói anh ta sắp chết nên em mới giả vờ yêu anh ấy, nhưng đến khi gặp anh thì em không tự dối lòng mình được nữa.

Tên đó cười rồi khoác vai nó

- Em yên tâm đi, anh mà còn sống thì không tên nào đụng được và em đâu

Nó khẽ vẽ một nụ cười

- Em nghĩ, anh không còn sống được bao lâu đâu

- Em nói gì vậy?

Tên đó vẫn không hề biết mình đang nói chuyện với thần chết, cho đến khi nó rút khẩu súng ngắn ra chĩa thẳng vào đầu ông ta.

- Cô… cô làm gì vậy? Dừng xe… dừng xe mau.

Chiếc xe dừng lại. Vẫn tưởng sẽ thoát khỏi cái chết nhưng không, chiếc xe đậu ở một nơi vắng vẻ và thật không ngờ, tên tài xế cũng là một người trong S.M.

Đoàng…

Một phát súng vang cả khu vực, tên đó bị trúng một phát vào tim và vẫn còn đang hấp hối. Đôi mắt kinh hoàng của người sắp chết chĩa thẳng vào nó. Nó cười khinh bỉ

- Hãy xuống dưới đó mà suy ngẫm lại mình đã làm gì.

Nó rồi, nó cho hắn thêm một phát nữa vào đầu. Máu hắn văng khắp người nó. Nó có thể cảm nhận rõ mùi máu tanh đang hòa vào miệng nó.

Lúc gặp Phong nó biết làm sao để giải thích vì nếu nói ra, tính mạng của nó và cả hắn sẽ không an toàn nên nó đành diễn kịch nhưng không ngờ lại mang đến kết quả mĩ mãn như thế. Tên mà nó vừa giết là Pone, trùm ma túy với hơn tám tỉ USD trong tay, còn là đầu mối buôn bán người bất hợp pháp.

Sáng hôm sau, bản tin đưa đầy các tấm hình chết dã man của tên Pone. Mọi người cũng rất bất ngờ.

Hôm nay là chủ nhật nên nó không đi đâu mà ngủ ở nhà. Nó vẫn còn bứt rứt vụ hôm qua không nói rõ với Phong. Hắn đang hiểu lầm nó thì làm thế nào? Nhưng hắn cũng đang có lỗi mà. Vì thế nên nó… kệ.

Còn với Khánh, nhỏ hôm nay cứ tưởng sẽ được đi chơi với hắn nên nhỏ hôm nay diện đồ đẹp hẳn lên: áo hai dây màu hồng, quần short, tóc cột lệch sang một bênh. Đứng ở chỗ hẹn mãi mà không thấy hắn.

- em chờ có lâu không?

Nghe có tiếng gọi, nhỏ tưởng là hắn, bèn ỏng ẹo

- Anh biết em chờ lâu lắm không?

Nhưng Khánh hố một vố khi tên gọi nhỏ không phải là hắn mà là Long. Nó thay đồi sắc mặt một trăm tám mươi độ

- Phong đâu?

- Ủa, ảnh chưa nói cho em hả? ảnh đi không được nên nhờ anh đi chung. Anh tên Long. Chào em.

Nét mặt nhỏ đỏ lên vì giận, bỏ tấm vé xuống đất và giậm giày bỏ đi. Trong lúc đó, Long và hai mươi tám đứa đang nấp ở đằng xa kia cười sằng sặc khi thấy nó bị cả bọn chơi một vố thật đau. Long khẽ mỉm với cả bọn:

- Lộ bộ mặt thật rồi.

Tối đó, Khánh nhắn tin cho hắn (không biết sao con bé này có được số hắn nhỉ?)

- “ Anh ngủ chưa?”

- “ Ai vậy?”

- “ Em Khánh nè anh, hôm trước anh cứu em đó. Mà giờ anh rãnh không, anh ra công viên nói chuyện với em một chút”

- “ Ừm”

Nói xong, hắn lấy xe ra công viên. Nhưng không ngờ toàn bộ kế hoạch của Khánh đã bị cả lớp “ yêu quái” này nắm gọn trong tay. Trên đường đi thì…!

Ở công viên…

- Anh, em ở đây nè…

- Có chuyện gì?

Nhỏ tiếp tục “ đóng phim”, nhỏ ôm lấy cánh tay hắn, cố ý để ngực mình chạm vào hắn, nhỏ nói

- Anh à, anh có yêu chị Ngọc thật lòng không?

Hắn cười khinh khỉnh

- Loại người như vậy thì tôi không cần.

- Vậy, sao anh không quen với em đi, em chắc chắn anh sẽ không phải đau khổ.

- Ưm… được thôi.

Được sao? Hắn đang làm gì vậy? Ngay cả Khánh cũng không tin rằng hắn đã đồng ý.

Sáng hôm sau…

Nó bước từng bước mệt mỏi lên lớp. Đang đi thì có cánh tay kéo nó lại. Là Khánh. Nhỏ hôm nay cực xinh với mái tóc uốn xõa ngang lưng. Nhỏ nhìn nó, cười khinh khỉnh rồi nói:

- Chào chị, em là Khánh, bạn gái mới của anh Phong, em biết chị vẫn còn yêu anh Phong nhưng hiện giờ, anh Phong là của em, xin chị đừng làm phiền ảnh nữa.

Câu nói của Khánh như tiếng sét, nó không tin, nhưng tới khi Hà đi tới và xác nhận tin đó thì nó không còn là chính mình nữa. Ánh mắt hụt hẫng đã biến thành ánh mắt như muốn giết người. Ngay cả Khánh khi nhìn thấy thái độ của nó như vậy cũng giật mình, lúng túng. Phong đúng lúc đó liền đi tới. Nhỏ thấy vậy, liền “ bay” lại ôm Phong, chỉ thẳng mặt nó:

- Anh Phong, chỉ đòi đánh em kìa.

Nó không ngờ Khánh lại diễn đạt đến như vậy. Nó không nói gì, vào lớp cất bìa và leo thẳng lên sân thượng. Nhìn nó, Phong thấy bứt rứt. Hắn đang biến người

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,9 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT