|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ý tới vậy. Quan An Tĩnh cùng Phạm Di Đình thấy lạ, ăn ý liếc nhìn nhau, nhao nhao đưa mắt nhìn lá thư.
Quan An Tĩnh nhận lấy lá thư từ tay Phạm Di Đình, vừa quan sát đã khó hiểu: không có dấu bưu điện, không có tem, chỉ viết bốn chữ lớn gửi Quan An Tĩnh, ngay cả tên người gửi cũng không — không ngờ lại là thư nặc danh trong truyền thuyết.
***********
Về chuyện hạng mục bệnh viện, người trong cuộc là Nghiêm Dịch rất thản nhiên đón nhận. Trái lại Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc – hai vị nguyên lão ở Kỳ Thuật cảm thấy mọi người đều là anh em cùng chung hoạn nạn, nói sao thì nói cũng không bênh người ngoài mà bỏ mặc người nhà được.
Nhưng Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc đều không phải là người giỏi che giấu, sự phiền muộn đó làm cả hai suốt ngày giả Bao công mặt đen đi công ty, hại đám sinh viên thực tập dưới trướng bàng hoàng. Trong lòng có khúc mắc, khi làm việc cũng không quá để tâm. Hoắc Chính nhanh chóng nhìn ra chuyện đó nên ngay ngày hôm đó đã mời mọi người đi ăn cơm để khai thông.
Kết quả chưa ăn được bao lâu, Cung Húc chân trước hò hét phải đòi lại công bằng thay Nghiêm Dịch, chân sau đã say bí tỉ. Nhưng như vậy cũng hay, mượn men say đó, Cung Húc thẳng thắn nói ra bất mãn của mình với hành động của Hoắc Chính.
Hoắc Chính đã đoán trước được những lời này. Thật ra là người cầm đầu công ty, vấn đề hắn phải suy xét không đơn giản như những vấn đề về kỹ thuật. Phải phát lương, phải xã giao, phải cân nhắc nặng nhẹ, xử lý việc lớn việc nhỏ, kinh doanh thực sự không phải là chuyện đùa của con nít. Mượn chuyện lần này để nói, xen việc cá nhân vào việc công, thực sự rất đau đầu. May mà Nghiêm Dịch chủ động đề nghị thay đổi vị trí, lúc này mới tránh được tình huống khó xử, còn về đối ngoại thì tuyên bố đây là sắp xếp của công ty.
Sau một hồi giải thích, Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc mới hiểu được Hoắc Chính cũng bất đắc dĩ. Hai người đều có hơi hay, phản ứng chậm chạp hơn ngày thường không ít, nhất thời không biết nên nói gì làm gì. Trái lại người trong cuộc là Nghiêm Dịch chạy tới làm người hòa giải: “Em nói hai anh này, ngày thưởng õng ẹo, giờ thì nghiêm túc quá. Được rồi được rồi, nói cũng nói xong, các anh đừng nghĩ nhiều nữa, đây là ý của em, không có liên quan tới Hoắc Chính.”
“Kỳ Thuật có hôm nay, không thể bỏ qua công lao của bất kỳ ai, việc này anh mày tuyệt đối không quên.” Hoắc Chính giơ ly bổ sung, “Bây giờ Nghiêm Dịch đã rút khỏi hạng mục bệnh viện, anh đang cân nhắc để chú nó sang Mỹ nhận hạng mục vừa nhận. Mọi người có ý kiến không?”
Hiểu lầm được hóa giải, Mã Chấn Vũ lập tức sinh long hoạt hổ: “Ai ui!!!! Đây là công việc béo bở à nha, tên oắt Cung Húc đã thèm nhỏ dãi lâu lắm rồi. Nếu cậu ta không có ý kiến, tôi cũng không.”
“Tôi có ý kiến gì chứ? Nghe theo sự chỉ huy của xếp lớn.” Cung Húc cũng là người thẳng tính, đã không còn chuyện gì thì cũng mau vui vẻ trở lại. Cụng ly với bọn họ, rồi uống cạn, “Trước giờ tôi chưa từng ra nước ngoài, muốn đi cho biết chút thôi! Hơn nữa, theo tôi phân tích, đến tuổi này rồi mà vẫn chưa thoát khỏi kiếp độc thân, đoán chừng do không hợp khẩu vị của mấy em trong nước, có khi kiểu mẫu của tôi lại được hoan nghênh ở nước Mỹ không chừng!”
“Phụt —” Mã Chấn Vũ phun một ngụm bia, “Với dáng vẻ của ông ư? Ông như một cây gậy trúc ấy, kiểu mẫu gì chứ?”
“Gì hả?” Cung Húc trưng ra cái mặt tím như gan heo phản kích, “Chẳng phải ông cũng độc thân sao? Đừng có chê mèo nhiều lông! À, không đúng, ai 50 ai 100 còn chưa biết chừng.”
“Ông muốn ăn đập hả?” Mã Chấn Vũ làm bộ muốn quăng đũa qua đó, họ là vậy, một khi đã khai chiến thì đầy mùi thuốc súng, “Chỉ bằng chút tình cảm ở đại học P mà cũng không biết xấu hổ lấy ra khoe?”
“Xem đi! Tôi biết ngay ông không hiểu mà.” Cung Húc vô sỉ ra vẻ người từng trải, “Tình yêu nha, có nói ông cũng không hiểu…”
Hoắc Chính vừa rồi còn đang gắp tôm chiên vàng ăn như gió, giờ nghe hai người nói chuyện vui vẻ thì dừng tay, hảo tâm nhắc nhở một câu: “Chuyện này, chẳng phải chúng ta có sẵn một chuyện gia ở đây hay sao. Con gái thích Nghiêm Dịch có thể xếp hàng ra tới ngoại thành, còn không mau tranh thủ lãnh giáo một chút đi?”
“Ai —” Lần này Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc thống nhất đồng thời thở dài, buông tay tỏ vẻ: “Ưu thế trời sinh, bọn tôi muốn học cũng học không được…”
Bọn họ càng nói càng hăng, đã trở lại là anh em tốt không giấu nhau chuyện gì như ngày xưa, nhưng không ai chú ý rằng, Nghiêm Dịch thỉnh thoảng lại trầm mặc.
Vừa nhắc tới chuyện tình cảm, nam thần tự nhiên nhớ tới Quan An Tĩnh mấy hôm nay cực lực khích lệ mình đi nước Mỹ du học. Tuy Nghiêm Dịch ít nhiều có thể đoán được tâm trạng cùng nguyên nhân khiến Quan An Tĩnh làm như thế. Nhưng mỗi khi nhớ lại giọng điệu “kiên quyết” lại “vui vẻ” của Quan An Tĩnh khi khuyên mình đi đại học D, trong lòng Nghiêm Dịch vẫn thấy rất khó chịu.
Rõ ràng mấy ngày trước vẫn rất để ý chuyện anh muốn đi du học, nhưng tại sao hôm sau lại như bị người khác tẩy não. Cô làm như vậy là muốn anh đi học học? Hay muốn anh không đi du học? Chẳng lẽ thực sự muốn anh đi du học sao?
Nghiềm Dịch không hề nắm chắc…
************
Gió mùa xuân khiến tinh thần con người ta sảng khoái, nhiệt độ ở thành phố A cũng tăng dần, Quan An Tĩnh tiếp tục cuộc sống đại học năm ba vừa bận rộn vừa vướng mắc đủ điều.
Một ngày sau khi học xong tiết chuyên ngành, Quan An Tĩnh cùng Phạm Di Đình thu dọn tập vở, vừa rời khỏi phòng học thì bất ngờ bị ai đó ở đằng sau gọi lại.
“Quan An Tĩnh, xin chờ một chút.”
Nhìn lại, Quan An Tĩnh càng bất ngờ hơn — không ngờ là Lưu Tuấn Hàm.
Sâu lần bày tỏ dịp lễ Giáng Sinh, hai người đều ngầm hiểu không nhắc lại chuyện đó nữa. Quan An Tĩnh vẫn giữ mối quan hệ bạn bè với hắn, làm như vậy, thứ nhất là miễn cả hai cùng xấu hổ, thứ hai Quan An Tĩnh cũng biết không thể trở thành người yêu thì mọi người vẫn có thể là bạn. Ít nhất trong lòng cô, Lưu Tuấn Hàm là một người rất đáng kết bạn.
Có điều, bọn họ đều hạn chế chỉ tiếp xúc trên lớp, tính ra, Quan An Tĩnh đã không gặp một mình với Lưu Tuấn Hàm nữa.
“Giờ có rãnh không?” Ngay lúc Quan An Tĩnh đang nghĩ nên mở miệng thế nào thì Lưu Tuấn Hàm đã xách túi đuổi theo sát.
“… Bây giờ?” Quan An Tĩnh nhìn hắn, giọng điệu hơi kinh ngạc.
Lưu Tuấn Hàm cười nói: “Chỉ một lát thôi, sẽ không mất nhiều thời gian của em.”
Hắn đã nói vậy, Quan An Tĩnh cũng không tiện từ chối, đưa mắt báo cáo với Phạm Di Đình, rồi gật đầu: “Được.”
Đang giờ nghỉ trưa, người trên lầu học không nhiều.
“Tôi tìm em, là có một chuyện muốn hỏi em. Giấu trong lòng lâu rồi, bây giờ không khỏi… tôi sợ tương lai sẽ hối hận.” Đã thổ lộ một lần nên Lưu Tuấn Hàm khi đối mặt với Quan An Tĩnh rất bình thản, không quanh co mà đi thẳng vào vấn đề, “Nghiêm Dịch nhận được giấy trúng tuyển đại học D, tôi có thấy qua trên diễn đàn.”
“Ừ, phải.” Quan An Tĩnh không rõ Lưu Tuấn Hàm vì sao lại tìm mình, nhưng khi nhắc tới nam thần, cô hình như đã đoán được một hai…
Lưu Tuấn Hàm nhìn dáng vẻ cẩn thận của cô, dịu dàng mỉm cười: “Em đừng căng thẳng như vậy, dũng khí cự tuyệt tôi lần trước đâu rồi?”
Hả…? Nghe hắn nói chuyện thoải mái như vậy, cô hơi bất ngờ, bấy giờ mới dám ngước đầu lên nhìn hắn, hơi áy náy nói: “Chẳng qua em thấy chuyện đó phải nói rõ mới tốt, tuyệt đối không có ý định khiến anh khó chịu.”
“Tôi biết.” Lưu Tuấn Hàm dường như không để ý về chuyện đó, “Tôi thích em như thế, lề mà lề mề, người ta đã chạy mà em còn chưa xuất phát. Cho nên tôi rất muốn biết, nếu như Nghiêm Dịch xuất ngoại… có phải tôi có cơ hội hay không?”
Lưu Tuấn Hàm nói trực tiếp như vậy khiến mặt Quan An Tĩnh lập tức đỏ ửng.
Tình huống này hơi quái… cho dù cô chỉ coi Lưu Tuấn Hàm là bạn bè, nhưng Lưu Tuấn Hàm có coi cô chỉ là bạn bè hay không thì rất khó nói. Hơn nữa còn không hề cố kỵ nói thích cô, đối với một người đã có bạn trai, thực sự… Tuy cô tuyệt đối toàn tâm toàn ý với nam thần, nhưng lúc này, sao cô lại chợt thấy cảm giác tội lỗi vì đã “phản bội” nam thần vậy nè!
Chính ngay lúc đó, trên hành lang trống trãi vang lên tiếng bước chân “lộp bộp lộp bộp”, cuộc trò chuyện của hai người bị gián đoạn. Mà tiếng bước chân ấy lại cứ quanh quẩn bên tai, cuối cùng, dừng ngay phía sau Quan An Tĩnh…
Đối lưng với người mới tới, Quan An Tĩnh chỉ cảm thấy cả người ép ra máu…
Con người, quả nhiên không nên làm chuyện xấu… khóc…
“An Tĩnh.”
Giọng nam mạnh mẽ trong veo ấy thực sự quá quen rồi, Quan An Tĩnh chậm rãi xoay người — quả nhiên, nam vương đại nhân đã mặt không đổi sắc đứng ngay ra đó.
Chương 43
Nghiêm… Nghiêm Dịch…
Tình huống này quả thực xấu hổ, đầu óc Quan An Tĩnh đang không ngừng đảo loạn. Nam thần sẽ không hiểu lầm chứ… mở miệng muốn giải thích, nhưng sợ càng nói càng rối, kết quả không nói gì cả.
Trái lại, vẻ mặt của Nghiêm Dịch nhẹ nhõm hơn nhiều. Trên người vẫn mặc áo thun cùng quần jean như mọi ngày, tóc mái rũ nhẹ quá phần trán, khí chất nhẹ nhàng và điển trai. Nhưng, nụ cười ấm áp trước sau như một của nam vương đại nhân tắt hẳn. Sau khi gọi Quan An Tĩnh xong thì trực tiếp đi thẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




