|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
chu đáo cả, mình sẽ trả cậu sau vài ngày
– KHông cần đâu, thật ra thì có bao giờ mọi người trả tiền cho mình chứ
Bọn họ cười ngượng ngùng, vừa lúc đó chiếc điện thoại reo, báo cho Selina biết cô phải đón xe về, cúp điện thoại
– Wow, đây chính là chiếc điện thoại mình hằng mong ước, mình đã phải không ăn sáng để muốn có nó, cuối cùng phải nhập viện vì đau bao tử ( 1 đứa khác )
Selina rút chiếc sim card ra đưa ĐT cho họ :
– Vậy cậu lấy mà xài, vả lại mình cũng còn rất nhiều
– Selina này, mình chưa từng thấy chiếc nhẫn nào đẹp như vậy cả, hôm nay là sinh nhật mẹ mình mà mình khi6ng có tiền để tặng bà 0
Selina tiếp tục tháo chiếc nhẫn ra, định đưa, người đó cũng định lấy, nhưng T.Trư đã giật lại từ đằng sau :
– Ko có tiền mua quà thì tìm cách làm cho mình bớt giả dối, như thế mẹ cô đã đủ an ủi lắm rồi, còn những người kia, chưa mua được ĐT thì đừng gọi, ko có tiền đi chơi với bạn thì ở nhà, cô ta không phải ấy rút tiền miễn phí của các ngươi, còn không chịu trả lại đây sao ? :chem:
– Anh làm gì thế, họ là bạn của tôi ( Selina )
– Im ( dữ tợn nạt )
Lần lượt trả lại đồ rồi cút xéo, T.Trư nhét vào tay cô vật vừa đòi lại
– Thì ra ngoài việc dùng tiền để mua những thứ sắm trên người cô, cô còn phải dùng tiền để mua lấy tình bạn, cô có biết rằng cô đã trở thành cái xác để người ta hút tiền, cô không cảm thấy là cô rấttội nghiệp sao ?
– Vậy ư ( cười ngốc nghếch ), có lẽ vậy, ngay từ nhỏ ba tôi đã đưa cho tôi bất cứ thứ gì tôi cần, mẹ tôi cho tôi những bộ trang sức đắt giá, quá nhiều tiền, tôi phải làm gì với nó chứ, ba tôi không cho tôi tuỳ tiện kết bạn, ngày nào cũng chỉ có chú tài xế chở tôi đi và về, mua sắm, phung phí, tất cả, nhưng chỉ có một mình tôi. Mẹ tôi không cho tôi ăn mặt quá đơn giản, bởi bà là hoa hậu, do đó tôi như con chim bảy màu mà anh nói, từ đó, bạn bè bắt đầu đố kị và ganh ghét tôi, họ nghĩ tôi là con người xa hoa và kiêu ngạo, đó là khái niệm duy nhất trong đầu họ.
– Thế thì cô hãy thay đổi mình một chút đi, chẳng lẽ cứ để bản thân như cái máy rút tiền sao ?
– Tôi biết chứ, biết rất rõ là những người bạn xung quanh tôi đều là những kẻ giả tạo và đang lợi dụng tôi, nhưng tôi chấp nhận bị họ lừa, đơn giản là tôi muốn và cần cái cảm giác khi có bạn mà bỗng dưng tôi bị mất quyền có nó một cách vô cớ. Cái cảm giác ấm cúng và không đơn độc
– Vậy có bao giờ cô tự hỏi là nó thật sự rất ấm cúng không, hay là cố nhét mình tự lừa bản thân
– Lừa, anh sai rồi, họ tưởng rằng họ đang chơi tôi sao, họ tưởng rằng họ đã rất thành côngh trong việc lợi dụng một kẻ ngốc nghếch như tôi sao, nhưng thật ra chính họ mới là người bị lợi dụng, bởi vì mỗi khi như thế, họ lại tỏ ra vui vẻ, quý mến tôi trước mặt, cái bộ mặt giả tạo của họ thật tức cười làm sao, trông cứ mà tội nghiệp ( giọt nước mắt rơi ra, lấy tay cố chùi nó đi, một hành động che giấu ngốc nghếch )
– Thật ra tôi…tôi rất…ý tôi là…tức là…tôi thấy rất ngại vì lời nói của tôi hồi sáng
– Anh biết anh sai rồi sao 0 thật quá đáng mà…nhưng không sao đâu ( giọng nói bỗng nhiên lắng xuống ), có thể tôi qủa thật là con người vô dụng, ngoài tiền ra, tôi không có thừ gì cả, tôi đã quen dần với những câu nói đó rồi
– Ko đâu, có tiền cũng giúp được nhiều người mà, thật ra, nếu cô muốn thì tôi cũng có thể làm bạn…
Chưa dứt lời, Selina nhón gót nói nhỏ bên tai anh :
– Giả đấy, sự thật thì đó là câu chuyện do tôi bịa ra, anh đã bị tôi lừa rồi ( Cười hả hê trong khi mắt vẫn còn nước, đón xe đi về )
T.Trư dõi theo, tại sao anh lại không có cảm giác giận, ko tức, ko bực, anh chỉ nhìn theo Selina mà cười thầm :
– Nhưng nước mắt của cô là thật, và những gì cô nói, quan trọng, tôi cũng biết đó là sự thật, lần này thì cô đã không thành công rồi, vì thật ra, cô đã không lừa được tôi
*************************
Tối đó, Hebe đi mua đồ ở ven biển, bất chợt nghe được đối thoại của hai tên mặt đồ trắng đứng sau lưng cô :
– Lần này sếp đại sẽ tổ chức vụ bắt cốc những đứa con nhà giàu để tống về một mớ tiền. Nghe nói sẽ là những đứa học sinh trường Đỉnh Phong nhỉ
– KHông phải những đứa mà chỉ cómột thôi, 1 người ngặng kí nhất và dễ làm việc nhất, chính là con ông chủ tịch tập đoàn giàu có nhất châu Á ấy, ông già này ỷ y đêm có 2 , 3 vệ sĩ bảo vệ con ổng, để rồi xem
Hebe nhìn qua mới biết họ là hai tên say rượu. Vả lại, họ đang nói tiếng Pháp, mà không may cho họ, Hebe lại là người biết nhiều thứ tiếng, do đó sự chủ quan của họ đã bị bại lộ cho Hebe
– Bỏ tôi ra, tại sao lại bắt tôi
Tiếng nghe quen quen, Hebe nhìn theo hướng có tiếng nói vừa rồi, là Jay, cô bèn dựng xe qua đó hỏi
– Các anh làm gì bắt giữ anh ta thế
– Anh ta uống hết mười mấy chai rượu Tây của chúng tôi vậy mà giờ bỏ về một mạch, không chịu trả tiền cho chúng tôi
– Được rồi, tôi là bạn của anh ta, để tôi trả
Trả tiền xong, Hebe dìu Jay dậy, lúc đó anh đã đứng không vững, Hebe đành đưa anh đến ngồi ở bãi cát ven bờ, chờ anh tỉnh rượu. 2 người ngồi kế nhau, rồi Jay bắt đầu lảm nhảm :
– Cô biết không, cái chết của mẹ tôi thật oan ức…tôi ghét cái tát, xúc phạm !
– ANh đang nói gì thế
– Tôi nhớ như in cái lần đó, khi nhủ, khi say, đánh, dẹp bỏ bà ta…
Nói xong, anh gục bên vai Hebe, cứ thế ngủ thiếp đi. Sóng biển vỗ dồn dập, gió mát thổi gắt gao, bất chợt một cơn mưa nhỏ nhưng dai dẳng rơi rãi xuống mặt biển, lạnh không có tiếng người, cơn mưa không đủ lớn để làm con người tỉnh giấc
– Nói tôi sống nội tâm, thật ra anh cói khác gì tôi chứ ( Hebe nhìn dáng vẻ ngủ của Jay mà nói )
*******************
Rạng sáng 5h, Jay chợt mở mắt, nhìn quanh, Hebe đang ngồi sửng sờ bên mình, đầu mình đang để tự do trên đó
– Tại sao..( sửng sốt )
– ANh bị say và tôi đưa anh tới đây
– Cô thức trằng ( nghi ngờ )
– Nếu cả hai đều ngủ ở bờ biểnm sẽ không an toàn
– Sao cô không kêu ( nhăn nhó )
– Mưa mà anh cũng ko tỉnh nói chi là kêu
– Thế tôi dựa vai ( ái ngại )
– Có điều là vai tôi đã rất ê khi cái đầu nặng như cái thân của anh đã sưốt đêm tựa vào, còn chuyện gì hỏi nữa không
– Tạm thời chưa
– Thế thì tôi về
– Này, đã vậy thì cùng nhau coi mặt trời mọc đi, rất tuyệt, đã lâu lắm rồi tôi không có cơ hội nhìn nó ( tỏ vẻ )
Thế là Hebe đồng ý ở lại
– Thật ra hôm qua là ngày giỗ mẹ tôi
– Giỗ mẹ anh mà anh lại đi uống rượu thế này à
– Cô kô biết đâu, ba tôi là một người nghiêm nghị và chuyên quyền cố hữu, vợ con trong mắt ông ta phải là những người hoàn thiện và luôn biết hi sinh bản thân, 1 năm mà ông ta chỉ ăn được bữa cơm với gia đình 5, 10 hôm, mẹ tôi vì thế mà bị mắc phải chứng bệnh tâm lý trầm cảm, bà cứ suốt ngày lo lắng ưu sầu vô cớ. Lúc đó có người bạn thân luôn an ủi chăm sóc mẹ tôi, thế là ông tưởng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




