|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ngoài việc hay trêu ghẹo cô ra thì luôn dịu dàng với cô, lại càng không nói chuyện theo kiểu sắc bén châm chích như vậy, điều này làm cô cảm thấy đau lòng.
Cô không hiểu nguyên nhân vì sao lúc này lại đau lòng, nhưng cô không thích anh hờ hững lạnh nhạt mà châm biếm cô như vậy.
Thấy cô cúi đầu, Dịch Thương Tuệ coi như cô ngầm thừa nhận, việc này không chỉ làm anh ghen tuông mà lửa giận trong lòng cũng theo đó mà dâng cao.
“Loại đàn ông như Học Hanh chỉ nhìn thôi cũng đủ biết anh ta là một tên tiểu bạch kiểm*, cố ý tiếp cận em để rồi sau đó có thể làm quen với người bạn giàu có của em, mục đích là làm con rể hào môn, chỉ có em ngu ngốc cho đến giờ vẫn còn yêu anh ta.” 0
Tôi đã không còn yêu anh ta nữa rồi! Trong lòng Lam Đình Nhân thầm kêu nhỏ lên, cô thật không hiểu vì sao anh lại tức giận như vậy, mà cho dù bây giờ cô vẫn còn yêu Học Hanh đi nữa, cô thấy anh cũng không nên phê bình người khác như vậy, vì căn bản là anh không quen biết Học Hanh.
“Học Hanh không phải là loại người như vậy, tôi tin anh ấy thật sự yêu Xảo Lệ mới kết hôn với cô ấy, không giống như anh nói đâu!” Cô tin Học Hanh không phải là loại đàn ông cơ hội như vậy.
“Em thật ngu ngốc tới hết thuốc chữa rồi!” Thật là tức chết anh mà!
Lại mắng cô ngu ngốc! Đâu phải chỉ có một mình anh biết tức giận, cô cũng tức vậy. “Giữa hai chúng ta một chút quan hệ cũng không có, cho dù tôi có ngu ngốc, đó cũng là chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh hết!”
“Có thật là giữa hai ta một chút quan hệ cũng không có sao?”
“Đúng!”
********************
Sau khi kết thúc một bữa ăn sáng không vui vẻ gì, quay về công ty, Lam Đình Nhân đột nhiên cảm thấy muốn khóc.
Cô thật không hiểu rốt cuộc tại sao anh lại điên lên như vậy, là vì cô nói bọn họ là bạn bè, hay còn có nguyên nhân nào khác?
Chỉ là vì sao cô lại muốn khóc chứ?
Là vì anh không thèm nghe cô giải thích, cứ nghĩ là cô còn yêu Học Hanh, còn lúc anh hỏi có phải giữa hai người bọn họ một chút quan hệ cũng không có, cô dỗi nên trả lời là có chứ sao!
Mà cho dù cô có trả lời như vậy, đáng ra tinh thần cô cũng không thể sa sút tới mức này, không lẽ cô cũng muốn có quan hệ gì với anh ta sao?
Đầu rất là nhức, lòng dạ thì rối bời, tâm tình lại không tốt.
Nhưng cô cảm thấy bản thân mình thực sự vô tội, cô hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại tức giận với cô, hơn nữa cũng là tại anh không có việc gì lại phê bình lung tung Học Hanh và Xảo Lệ, cho nên lúc đó cô mới giận mà nói như vậy.
“Đúng vậy, anh không nên phê bình Học Hanh như vậy!”
“Ai phê bình Học Hanh?”
Tiếng của Châu BộiNy đột nhiên vang lên ở cửa phòng làm việc của cô, làm Lam Đình Nhân đang lầm bầm làu bàu một mình chợt giật nảy mình, “BộiNy, cậu vào lúc nào vậy?”
“Mình có gõ cửa, nhưng mà có người không nghe thấy.” BộiNyđưa cho cô tờ hóa đơn, “Mình đã gửi giúp cậu tác phẩm dự thi đi rồi, biên lai nè.”
“Cám ơn cậu, BộiNy.” Cô cẩn thận cất biên lai vào.
“Lúc nãy hình như mình nghe cậu nói ai phê bình Học Hanh phải không?”
“Là một người bạn, anh nói Học Hanh là người không tốt, anh thấy vì Học Hanh muốn làm con rể danh môn nên mới tiếp cận mình nhờ mình mà quen biết Xảo Lệ.”
“Người bạn đó của cậu nói đúng lắm, hôm nào dắt anh ra giới thiệu cho tớ biết đi.” Châu BộiNy vỗ tay tán thưởng.
Thấy bạn tốt vỗ tay, Lam Đình Nhân kinh ngạc, “BộiNy, cậu cũng nghĩ như vậy sao?”
“Đúng vậy! Lúc trước là vì sợ cậu tổn thương, nên mình không dám nói nhiều, người bạn đó của cậu nói đúng lắm, loại đàn ông như Lục Học Hanh đích thực là người xấu, ham ăn biếng làm, chỉ muốn một chân mà bước lên trời.”
Lam Đình Nhân không ngờ BộiNy đột nhiên lại có cùng cách nghĩ giống Dịch Thương Duệ, nhất thời cô ngẩn cả người.
“Nhưng mà cũng khó trách cậu không nhìn ra được bản chất của anh ta, vì cậu thực sự quá thơ ngây đơn thuần!” Cho nên mới bị loại tiểu bạch kiểm như tên Học Hanh gạt. “Trước đây anh đối với cậu quá vồn vã niềm nở, dồn dập quan tâm gọi điện thoại đến mức giống như nịnh bợ, lúc đó mình đã thấy kỳ lạ rồi, cho đến lúc cậu nói anh ta yêu Xảo Lệ, mình mới khẳng định thì ra anh tiếp cận cậu là có mục đích.”
Dù sau này cô đã biết Học Hanh vốn là loại đàn ông gì, nhưng lúc đó Lam Đình Nhân vẫn còn chật vật khó bỏ qua được tình cảm này, nên cô nghĩ thầm hai người họ dù sao cũng đã chia tay, cũng không cần phải nói nhiều cho Lam Đình Nhân, tránh cho cô đau lòng hơn.
Đối với phân tích của người bạn tốt, cô cực kỳ kinh ngạc.
“Cái gọi là người trong cuộc thường u mê, cho nên cũng không trách cậu nhìn không ra bản chất của anh, nhưng cậu thử nghĩ xem vì sao chỉ vừa quen Xảo Lệ, anh nhanh chóng rơi vào lưới tình? Cuối cùng là chiêu gạo nấu thành cơm, từ giai đoạn hẹn hò, mang thai rồi tới kết hôn, trước sau cũng không được nửa năm, anh lập tức từ một nhân viênnghiệp vụ quèn, trở thành địa vị con rể nhà giàu, thật sự quá là lợi hại!”
Cho đến khi Chu Bội Ny rời đi, Lam Đình Nhân vẫn còn bàng hoàng kinh ngạc.
Vì sao ngay cả BộiNy cũng nói như vậy?
Không lẽ đúng như cô ấy nói, là do bản thân cô là người trong cuộc nên u mê?
Không đâu, Học Hanh không phải là loại người như vậy, vả lại hôm nay nhìn thấy anh trân trọng yêu thương Xảo Lệ như vậy, còn chu đáo dẫn cô ấy đi khám thai, hẳn là phải thật lòng yêu Xảo Lệ lắm chứ không phải là vì tiền.
Nhưng mà Bội Ny là bạn tốt của cô, theo cô biết, cô ấy là một người thẳng thắn tuyệt đối không nói xấu hãm hại ai, không lẽ Học Hanh quả thật là loại người đó?
Hiện tại, đầu óc cô ngày càng hỗn loạn mất rồi!
******
“Dịch tổng tài, anh khỏe chứ, còn nhớ tôi không? Tôi là bạn tốt của Lam Đình Nhân, trưa hôm qua chúng ta có gặp qua một lần ở nhà ăn.”
Trưa hôm qua mới gặp mặt, sáng nay đã lập tức tới viếng thăm anh, còn đặc biệt nhắc
lại anh ta là “bạn tốt” của Đình Nhân… Dịch Thương Duệ nhìn người đàn ông ngồi trước mặt anh, thật sự không nghĩ ra cô bé ngốc nghếch ấy thích tên này ở điểm nào, nhìn kiểu nào thì anh ta vẫn là kẻ cơ hội!
Mà cũng không biết là anh ta quá thông minh hay là làm ra vẻ khôn ngoan đây, biết để đến hôm sau cho anh nguôi giận rồi mới đến tìm, nhưng sự thật là, hiện giờ anh không những chưa nguôi giận mà còn giận hơn nữa!
Giống như trưa hôm qua vậy, vẻ mặt của Dịch tổng tài rất khó coi, Lục Học Hanh biết đáng ra hôm nay không nên đến tìm anh, có lẽ nên để thêm vài hôm nữa hẳn đến, nhưng mà với trình trạng hiện tại anh không thể chờ thêm một ngày nào nữa, thậm chí chiều hôm qua là đã muốn tìm anh ấy.
Lúc đầu anh kết giao với Xảo Lệ, cha vợ từng muốn anh chia tay với Xảo Lệ, sau này là vì cô ấy mang thai, nên ông mới không thể không đồng ý để bọn họ kết hôn, lần này cha vợ giao cho anh phụ trách dự án hợp tác lớn như vậy, anh biết rõ kỳ thực ông muốn thử năng lực của anh.
Dự án này có thành công hay không đối với anh cực kỳ quan trọng, tuy là nhờ có Xảo Lệ làm thuyết khách cho anh, anh đã thăng lên chức quản lý, nhưng anh tuyệt đối không để cha vợ thất vọng, nhất định sẽ đem bản hợp đồng hợp tác ngay ngắn đặt trước mặt ông.
Chỉ là cho dù anh có muốn tranh thủ hợp tác với tập đoàn Hoa Dịch đến mức nào đi chăng nữa nhưng vẫn không cách nào gặp được mặt của Dịch tổng tài dù anh ta đã đến Đài Loan nhiều ngày như vậy, càng tệ hơn là, anh nghe nói Dịch tổng tài đã gặp mặt với đối thủ của bên anh, cũng chính là đại diện công ty Đại Khánh, cho nên anh mới khẩn trương mà lợi dụng chút quan hệ đến thăm Thương Duệ.
Nhưng anh thực sự ngạc nhiên là Lam Đình Nhân lại có thể quen biết Dịch tổng tài, tuy anh không biết quan hệ giữa hai người bọn họ, nhưng ít nhiều gì cũng cảm nhận được Dịch tổng tài hình như có ý với Đình Nhân, bằng không lúc trước dù cho anh có qua được bao nhiêu cửa ải vẫn không cách nào gặp mặt được tổng tài, nhưng chỉ cần nói là bạn của Đình Nhân, Dịch tổng tài liền lập tức đồng ý cho gặp mặt rồi.
Hơn nữa trưa hôm qua ở phòng ăn, kỳ thực anh đã sớm thấy Đình Nhân trước cả vợ anh, đương nhiên cũng thấy được hành động thân mật giúp cô lau miệng của Dịch tổng tài, anh vẫn còn nhớ biểu tình dịu dàng ấm áp lúc đó trên mặt Dịch tổng tài.
Tóm lại, có lẽ anh có thể lợi dụng giao tình với Đình Nhân mà giành được hợp đồng lần này.
Trương Quang Khải im lặng không nói, chỉ giương mắt nhìn tình cảnh kỳ lạ trước mặt. Rõ ràng Dịch tiên sinh đã quyết định hợp tác với công ty Đại Khánh, nhưng vẫn chịu tiếp kiến giám đốc Lục, chắc là bởi vì giám đốc Lục nói anh ta là bạn bè tốt của Lam Đình Nhân tiểu thư.
Chỉ là trưa hôm qua Dịch tiên sinh vui vẻ đi đến chỗ hẹn, nhưng lúc về lại nổi trận lôi đình, anh thật hiếu kỳ rốt cuộc trưa hôm qua đã xảy ra chuyện gì, có khi nào là có can hệ đến giám đốc Lục không?
Dịch Thương Duệ hơi nhíu mày, giọng nói trầm thấp nghe có vẻ hơi công kích. “Anh nói anh là bạn tốt của Lam Đình Nhân, các người là loại bạn tốt nào đây?”
Vì hôm qua đã chứng kiến hành động
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




