watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3660 Lượt

gọi trước cho tôi một tiếng.”

“Tôi đã biết, cám ơn anh, anh Trương.” Dù sao vẫn còn thiếu anh Dịch một ân tình, bởi vậy lần này Lam Chân Nhân thật muốn dành thời gian mời anh Dịch một bữa mà không phải đợi đến lần sau, bởi vì lần sau đó không biết phải chờ đợi bao lâu nữa.

Trước khi cúp điện thoại xuống, Lam Chân Nhân chợt nhớ ra một chuyện, “Anh Trương, tôi muốn hỏi anh, có phải anh Dịch đã có người trong lòng rồi không?”

Mấy ngày nay cô luôn nghĩ tới mấy vấn đề mà anh Trương đã hỏi, anh ta hỏi như vậy, có phải ý muốn ám chỉ anh Dịch đã có người trong lòng?

“Đúng, bọn họ chỉ mới quen biết nhau gần đây thôi.” Nhìn thấy sếp của mình khốn khổ vì tình, Trương Quang Khải vẫn là muốn xắn tay giúp đỡ, vì thế anh nghĩ cần lộ ra một ít chuyện để Chân Nhân đoán biết được.

“Gần đây? Không lẽ họ quen biết nhau sau khi anh ấy đến Đài Loan?” Bởi vì lúc bọn họ mới tới Đài Loan, anh Trương từng nói qua trước mắt anh Dịch không có hẹn hò với ai cả, cũng không yêu thích bất kì người nào.

“Đúng vậy.”

“Thật không nghĩ tới anh Dịch đến Đài Loan lại quen biết được người trung ý, anh ấy và đối phương thật là có duyên phận nha.”

“Cô không ghen tị sao?”

“Ghen tị đương nhiên là có rồi.” Cô không hề phủ nhận, “Nhưng mà chỉ là một chút thôi, đại khái là khoảng 10%, còn lại 90%, tôi thật tâm chúc anh Dịch và bạn gái anh ấy được hạnh phúc bên nhau.”

“Cô phải nhớ kĩ những lời mình nói hôm nay.”

“Vì sao phải nhớ kĩ? Anh Trương, không lẽ anh nghĩ tôi nói với anh chỉ là nói suông thôi sao?”

“Có một ngày cô sẽ rõ mọi chuyện.”

========================

Lam Đình Nhân đứng trước cửa phòng Dịch Thương Duệ, cảm thấy việc bấm chuông cửa thật rất nặng nề.

Bởi vì cô còn chưa đem chuyện giữa bọn họ nói cho Chân Nhân biết.

Tuy rằng Bội Ny cũng khuyên cô nên nói ra, nhưng mà cô không mở miệng được, mãi cho đến trước giờ tan sở, cô cũng không đủ can đảm gọi điện thoại cho Chân Nhân.

Sở dĩ hôm nay vẫn đến tìm anh là do lời hứa ngày hôm trước, kỳ thật trong lòng cô vẫn chưa có được câu trả lời chính xác, có phải cô đừng nên đến đây hay không?

Suy nghĩ một hồi lâu, cô quyết định hôm khác sẽ tới tìm anh, vì thế chân lùi về sau vài bước, không ngờ lại đụng trúng một cô phục vụ phòng đang đẩy một xe thức ăn tới.

“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Người phục vụ cũng hoảng sợ, vì cô không ngờ vị khách nãy giờ đứng bất động lại đột nhiên lùi lại trúng phải xe đẩy của cô đang đi tới, tuy rằng cô đã cố gắng kiềm giữ lại chiếc xe, nhưng một chén canh bắp vẫn bị nghiêng ngả và hất đổ hết vào người vị khách kia.

“Tôi, tôi không sao.”

“Nhanh thay quần áo khác ra đi.” Tuy rằng chén canh kia không thể làm bỏng người, nhưng nó cũng rất nóng.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Nghe được ngoài hành lang có tiếng vang ồn ào, Dịch Thương Duệ liền mở cửa ra xem thử, kết quả nhìn thấy được khắp người Lam Đình Nhân dính phải nước của chén canh bắp bắn tung tóe.

Không còn cách nào khác cô đành phải đi vào phòng của anh, cởi bỏ bộ quần áo dơ ra, tắm rửa lại sạch sẽ, rồi mặc tạm chiếc áo ngủ vào.

Nữ phục vụ kia nhận lấy quần áo của cô đem đi giặt tẩy, cũng thông báo với khách sạn đem lên một bộ y phục phụ nữ, để cho cô mặc tạm vào.

Vừa nhìn thấy bộ dạng gợi cảm mặc áo ngủ của Đình Nhân, Dịch Thương Duệ mê muội đi về phía cô, nhẹ nhàng ôm chặt lấy cô từ phía sau, “Em thật biết cách dụ dỗ người khác nha.”

Mấy lời tình cảm anh nói chỉ bình thường nhưng cũng đủ khiến cô đỏ mặt.

“Không phải nói hôm nay sẽ cho anh đáp án sao, vậy câu trả lời của em là gì?”

“Chuyện này…. Em…..”

“Ân?” Anh nhẹ nhàng gặm nhấm vành tai của cô.

“Em… còn chưa nói cho Chân Nhân biết, em có thể xin anh thêm hai ngày nữa được không?”

Tuy rằng đã sớm đoán được đáp án của cô sẽ là như thế, nhưng Dịch Thương Duệ vẫn không kiềm được tức giận, “Cho dù anh có cho em thêm hai ngày nữa, thì em cũng không nói được ra lời đúng không?”

Lam Đình Nhân xấu hổ. Có thể như vậy thật.

“Cho dù có cho em thêm hai ngày nữa, thì em cũng không nói được gì cả, tốt hơn hết vẫn để cho anh nói.”

“Không được, vẫn nên là do em nói….”

Lúc này tiếng chuông ngoài cửa phòng chợt vang lên, cắt ngang lời của cô, tưởng rằng nữ phục vụ kia đưa quần áo tới, bởi vậy cô đẩy anh ra, đi ra mở cửa phòng, kết quả khi cửa phòng vừa hé mở, sau khi thấy người đứng trước mặt, cả người cô ngây dại thẫn thờ.

“Chân… Chân Nhân?”

Nhìn thấy chị gái mình ra mở cửa, Lam Chân Nhân cũng thật kinh hoàng, huống chi chị gái còn đang mặc áo ngủ của khách sạn… “Chị, sao chị lại ở chỗ này, đây không phải là phòng của anh Dịch sao?”

“Chị…” Sắc mặt Lam Đình Nhân tái xanh lại.

Nghe được không phải giọng nói của nữ phục vụ, Dịch Thương Duệ liền bước ra phía trước, nhìn thấy Lam Chân Nhân.

Nhìn thấy anh, Lam Chân Nhân mới xác định được đây đúng là phòng của anh, nhưng tại sao chị gái cô lại ở nơi này? Lại còn mặc áo ngủ nữa, nhìn sơ qua một lần đã biết quan hệ giữa bọn họ không phải tầm thường…

Không lẽ người anh Dịch qua lại chính là chị cô?

Nhìn thấy bộ dáng khiếp sợ của em gái, Lam Đình Nhân cũng thật sợ hãi, “Chân Nhân, em nghe chị nói, kì thật….”

Hộp cơm trên tay Lam Chân Nhân rớt xuống đất, cô xoay người bỏ chạy ngay lập tức.

“Chân Nhân, em chờ một chút…” Cô vội vàng chạy đuổi theo, nhưng Chân Nhân đã chạy tọt vào thang máy, nhìn lại quần áo trên người mình, cô chỉ đành trở lại phòng, “Dịch Thương Duệ, anh mau đuổi theo Chân Nhân đi.”

“Tại sao anh phải đuổi theo cô ấy?” Dịch Thương Duệ vẫn không hề nhúc nhích.

“Bởi vì Chân Nhân đã biết chuyện giữa em và anh…” Cô luống cuống, biểu hiện vừa rồi của Chân Nhân giống như đã bị kinh hãi rất lớn, cô chỉ sợ con bé sẽ xảy ra chuyện.

“Biết thật đúng lúc, chẳng phải trước sau cũng sẽ biết sao?”

“Nhưng mà nó….”

“Em không cần phải lo lắng, cô ấy đã lớn như vậy rồi, sẽ tự mình hiểu được.” Tuy nói như vậy có chỗ tàn nhẫn với cô bé, nhưng cô bé đã trưởng thành, không thể lúc nào cũng lo lắng như hồi nhỏ.

“Không phải như vậy, Chân Nhân thích anh đó.” Nhớ tới bộ dáng khiếp sợ của em gái lúc nãy, cô cảm thấy thật khổ sở, chỉ muốn bật khóc.

“Cô ấy thích anh thì sao, chẳng lẽ em không thích anh sao?” Anh hỏi lại.

“Em….” Lòng của cô hoảng loạn, “Nhưng mà… Con bé thích anh.”

Nghe thấy câu trả lời của cô, Dịch Thương Duệ thật sự tức giận, ý của cô dường như muốn đem anh tặng cho em gái mình, tuyệt nhiên không bận tâm đến cảm giác của anh, và dường như cũng không quan tâm đến tình cảm thật sự của bản thân dành cho anh, “Anh đã nói cô ấy thích anh là chuyện của cô ấy, chẳng lẽ em gái em muốn thì em lập tức đem anh tặng cho cô ấy, em thật muốn làm vậy sao?”

“Em sẽ.” Thầm nghĩ đến nét mặt tổn thương của em gái, Lam Đình Nhân khóc lóc nói.

“Cái gì?” Mặt anh nổi gân xanh, hung hăng nắm chặt lấy tay cô, “Lam Đình Nhân, em có giỏi thì nói lại lần nữa xem!”

“Nếu thực Chân Nhân muốn em đem anh tặng cho nó, em sẽ làm như vậy.”

“Em!” Anh tức giận ném mạnh tay cô ra, “Thì ra anh ở trong lòng em không có chút trọng lượng nào, đối với em, anh chỉ là một món đồ chơi sao?”

“Em…” Cô không có xem anh là món đồ chơi.

“Lam Đình Nhân, lời nói của em thật biết làm người khác tổn thương.”

Đọc tiếp: Mỹ Nhân Ngư Ngốc Nghếch Của Tôi – Chương 7
Chương 7

Lam Chân Nhân vẻ mặt kinh hoảng chạy ra khỏi khách sạn vừa lúc đó gặp phải Trương Quang Khải đang trở về.

“Chân Nhân? Em sao vậy?”

“Anh Trương, em… Anh nhanh đưa em rời khỏi nơi này đi, nhờ anh đó!”

Trương Quang Khải không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng mà thấy cô giống như bị đã kích rất lớn , liền theo ý, mang cô rời khỏi khách sạn.

Anh đến cửa hàng tiện lợi mua một chai nước, “Nước đây, em uống chút đi.”

“Cám ơn” Lam Chân Nhân uống một ngụm. “Anh Trương, di động của anh có thể cho em mượn một chút được không? Em định gọi điện thoại đến khách sạn thực tập xin phép, điện thoại di động của em để quên ở nhà rồi.” Hiện tại cảm xúc của cô rất rối loạn.

“Được” Anh đưa di động qua.

Cô gọi điện đến khách sạn gặp thầy chủ nhiệm xin phép cho qua chuyện, sau đó đưa điện thoại di động trả lại cho anh, “Cám ơn.”

“Không có gì!” Nhìn thấy tâm trạng của cô đã dịu đi chút ít, Trương Quang Khải mới hỏi, “Vừa nãy trong khách sạn đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Anh Trương, bởi vì anh đi vắng, gọi di động cho anh lại không được, bởi vậy em trực tiếp lên lầu đi tìm anh Dịch.” Cô quyết định tự mình mang thức ăn đến cho anh Dịch, bởi vì sau đó cô phải đi đến chỗ làm, “Kết

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT