|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
bắt nạt cô nha.
“Tôi không nhớ rõ.” Dù thế nào cô cũng không muốn nói ra câu kia, câu đó thật là dọa người sợ mà.
“Thật sao? Như vậy tôi không phải nên làm chút gì, giúp đỡ em nhớ lại chuyện tối hôm qua?” Anh hạ tay quanh eo, làm động tác như muốn tháo chiếc khăn tắm đang quấn ngang hông ra.
Nhìn thấy anh muốn cởi khăn tắm, Lam Đình Nhân hoảng hốt, liền trả lời: “Tôi nhớ rõ, tôi nói anh có thể lại hôn tôi một lần không?”
Dịch Thương Duệ nở nụ cười. Cô thật là đơn thuần nha. “Đương nhiên không thành vấn đề!” Đáp ứng nguyện vọng của cô, anh nhẹ nhàng cúi đầu hôn cô lần nữa.
Không phải chỉ cần trả lời vấn đề là được rồi sao? Lam Đình Nhân muốn mở miệng nói chuyện, bất đắc dĩ lại bị anh cố chấp hôn càng sâu hơn, đầu lưỡi điêu luyện tấn công mút liếm miệng cô, trong lúc giãy giụa, trong đầu cô rõ ràng còn nhớ rõ cảm giác của nụ hôn nồng nhiệt, anh hôn khiến tim cô đập nhanh hơn, hô hấp dồn dập.
“Không…” Cô vẫn là như vậy vô lực chống đỡ, như trước bị nụ hôn sâu nóng rực như lửa khiến cho đầu óc choáng váng, ý thức bắt đầu không tập trung nổi…
“Reng! Reng! Reng!”
Điện thoại trong phòng vô tình lại vang lên, tiếng reo chói tai, làm cho hai người trên giường đang say sưa hôn môi vội vã giật mình kinh sợ.
“Reng! Reng! Reng!” Điện thoại vẫn vô tình reng, tựa hồ không có ý dừng lại.
Mặt Dịch Thương Duệ lãnh băng chỉ có thể trước hết buông người trên giường ra, đi qua tiếp điện thoại.
Khi anh trở về khách sạn, sớm đã nói qua với nhân viên tiếp tân rằng anh sẽ không tiếp bất kỳ cuộc điện thoại nào của khách, bởi vậy anh biết điện thoại này nhất định là do trợ lý của anh gọi tới.
Vừa cầm lấy điện thoại, anh giận quát to: “Quang Khải, tốt nhất là cậu mau báo lại chuyện trọng yếu!” Bởi vì anh vừa mới đặc biệt nói với anh ta hôm nay anh không muốn bị quấy nhiễu.
Vì vậy anh biết hẳn là có chuyện trọng yếu Quang Khải mới dám gọi tới, nhưng dục vọng đang dâng trào mãnh liệt lại bị người khác đánh gãy ngang, làm cho anh thật sự không thể tâm bình khí hòa* nói chuyện. 0
Nét mặt bình tĩnh lại, nghe xong trợ lý báo cáo, anh thản nhiên đáp lại một câu, “Tôi đã biết.” Sau đó đưa mắt nhìn Lam Đình Nhân nằm ở trên giường, “Cậu không cần mang qua đây, tôi đi qua phòng cậu xem là được.”
Gác điện thoại xuống, anh khoác vào áo ngủ của khách sạn, sau đó đi lại gần Lam Đình Nhân, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô nằm ở trên giường, miệng không ngừng thở hổn hển, anh không khỏi bật cười. Cô thật sự rất đáng yêu!
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, “Công ty bên Mỹ có một văn kiện quan trọng cần xử lý, bây giờ tôi đi qua phòng trợ lý kế bên xử lý một chút, em cứ nằm ở đây từ từ lấy lại sức, chờ tôi trở lại chúng ta sẽ tiếp tục!”
Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, hô hấp hơi hồi phục vững vàng, Lam Đình Nhân mới từ trên giường ngồi dậy.
Thật sự quá mất mặt! Chỉ là một cái hôn mà thôi, toàn thân cô liền vô lực, thần phục ở dưới thân anh, cô thật sự không thể tưởng tượng sau khi anh trở về… Nhớ tới chuyện “Uyên ương hí thủy” anh đề cập qua, trong nháy mắt nhiệt độ trên mặt cô lại tăng vọt!
Không được! Cô không thể lại tiếp tục chờ đợi, tối hôm qua cô uống rượu, nhưng giờ phút này là thực sự rất tỉnh táo, cô không thể lại tiếp tục trầm luân, tuy rằng nụ hôn của anh hoàn toàn không khiến cô chán ghét…
Nha, cô lại nghĩ lung tung gì rồi!
Ảo não gõ gõ đầu, không cho phép chính mình lại suy nghĩ mông lung, cô chạy nhanh xuống giường, tìm quần áo của mình rồi mặc vào bằng cách nhanh nhất, sau đó cầm lấy ví da cùng áo khoác đặt ở một bên ghế, chạy trối chết rời khỏi phòng anh.
==
“Chân Nhân, sao em trở về rồi?”
Lúc Lam Đình Nhân về nhà, phát hiện cô em gái vốn dĩ phải cùng bạn học đi cắm trại dã ngoại đang ở nhà, làm cho cô có chút kinh ngạc.
“Học tỷ gọi điện thoại cho em, cô ấy hiện giờ có việc, cho nên em phải đến khách sạn giúp cô ấy trực ban, tối nay tám giờ em mới về nha.” Hai ngày này là ngày nghỉ của cô.
Lam Chân Nhân là sinh viên học viện quản lý Xan Lữ, còn hai tháng nữa sẽ tốt nghiệp, trước mắt đang làm nhân việc phục vụ thực tập trong một khách sạn.
Chị em các cô diện mạo không giống nhau lắm, tuy rằng đều di truyền khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn thanh lệ, nhưng đôi mắt Lam Đình Nhân có vẻ tròn to, trong khi đứa em gái Chân Nhân lại có một đôi mắt phượng hẹp dài giống mỹ nữ cổ đại, hơn nữa vì tiện cho công việc, cô cắt tóc ngắn, điều này làm cho chị em các cô bề ngoài thoạt nhìn càng khác nhau.
“Ân, chị biết rồi.”
Đang lúc Lam Chân Nhân chuẩn bị ra khỏi nhà, khẽ đưa mắt nhìn chị gái còn đứng ở cửa, có chút nghi ngờ hỏi: “Chị, chị tối hôm qua không có về nhà sao? Em còn nhớ buổi sáng hôm qua đi làm chị cũng mặc bộ quần áo này.”
Tim Lam Đình Nhân đập mạnh. “Á, chuyện này……”
“Không lẽ đêm qua chị ở lại công ty làm việc tăng ca?” Chị cô là nhà thiết kế trang sức, có đôi khi linh cảm nổi lên, hoặc là khách hàng muốn sửa chữa vật phẩm trang sức, sẽ thức đêm ở công ty làm việc.
“…… Ừm.” Lam Đình Nhân chột dạ gật đầu.
“Nhìn bộ dạng của chị rất mệt mỏi giống như không ngủ đủ giấc vậy, chị nhanh chút đi ngủ đi, em đi đây.”
“Em đi cẩn thận.”
Tiễn em gái đi làm xong, đóng cửa lại, Lam Đình Nhân nhẹ nhõm thở ra. Vừa rồi bị Chân Nhân vô tình hỏi như vậy, cô thiếu chút nữa bị hù chết.
Đối với sự quan tâm của em gái, cô cảm thấy thực áy náy, bởi vì bản thân cô mệt mỏi không phải bởi vì ở lại công ty tăng ca, mà là… cùng một người đàn ông xa lạ dây dưa tình một đêm!
Nếu Chân Nhân biết tối hôm qua cô đã làm chuyện gì, nhất định sẽ rất kinh ngạc, không biết có khinh thường người chị này hay không? Dù cô có say đến thế nào cũng khôngnên cùng một người đàn ông xa lạ phát sinh quan hệ chứ?
Không lẽ cô đang hối hận vì việc đã xảy ra tối qua sao?
Bản thân cô cũng không rõ ràng nữa, tâm trang bối rối phức tạp, cô không thể tự mình lý giải được cảm giác hiện tại.
Quên đi, đã bảo phải cố gắng quên đi, sao cô vẫn còn nhớ mãi tới nó chứ?
Cô quyết định ngủ một giấc thật ngon, sau khi tỉnh lại, mọi chuyện hết thảy đều sẽ qua đi.
Đọc tiếp: Mỹ Nhân Ngư Ngốc Nghếch Của Tôi – Chương 3
Chương 3
Sáng thứ hai, Chu Bội Ny cầm tư liệu thông tin đăng ký đi vào văn phòng của Lam Đình Nhân. Bất kì một nhà thiết kế trang sức nào của B&D đều có một văn phòng độc lập riêng mình trong công ty.
“Lam Đình Nhân, đây là phiếu đăng ký tham dự cuộc thi nghệ thuật thiết kế tác phẩm của học viện Jurnio, tuy rằng trước đây cậu có nói qua không muốn tham dự cuộc thi năm nay, nhưng mình vẫn giúp cậu tải về các mẫu đăng ký, mình hy vọng cậu có thể thay đổi chủ ý”. Cô đem phiếu đăng ký đặt trên bàn của Lam Đình Nhân, thời hạn đăng ký chỉ còn 10 ngày nữa là hết.
Học viện nghệ thuật thiết kế Jurnio ở New York là học viện thiết kế quốc tế nổi tiếng hàng đầu, hàng năm chỉ tuyển nhận 300 học sinh, bởi vậy muốn vào học chỉ có thể nói là vô cùng khó khăn, trước tiên bạn phải vượt qua cuộc thi cạnh tranh tác phẩm, sau đó 3 người đoạt huy chương sẽ được nhận học bổng toàn phần do học viện chu cấp, bởi vậy hàng năm cuộc thi này thu hút hàng ngàn người từ khắp nơi trên thế giới đến tham dự.
Chu Bội Ny biết được đến học ở học viện nghệ thuật thiết kế Jurnio là giấc mộng của Đình Nhân, nhưng liên tục 2 năm liền tác phẩm của cô không được chú ý, ngay cả có tên trong danh sách 100 cũng không được, chuyện này là một đòn nhỏ đả kích đến sự tự tin của cô, khiến cho tới bây giờ cô vẫn chưa tìm được tác phẩm nào tốt đem đi dự thi, thậm chí còn không thèm nghĩ đến chuyện tham dự cuộc thi năm nay.
Lam Đình Nhân nhìn thấy phiếu đăng ký, trong lòng dậy sóng.
“Dù sao còn có mười ngày, cậu nên xem xét cẩn thận liệu có nên đăng ký hay không”. Tuy rằng một khi Đình Nhân vượt qua được cuộc thi tuyển có thể đi du học, thì có thể cô và công ty kim hoàn nhỏ này sẽ mất đi một nhà thiết kế xuất sắc tuyệt vời, nhưng cô vẫn hy vọng Đình Nhân có thể hoàn thành ước mơ của mình, dù sao cô ấy cũng mới 25 tuổi, hẳn là cô ấy cần phải tìm hiểu thế giới bên ngoài một chút.
“Mình biết rồi” Lam Đình Nhân nhận phiếu đăng ký. Nếu có thể, cô rất muốn tham gia thi tuyển, sẽ không từ bỏ, nhưng mà cho tới ngày hôm qua, cô vẫn không thể thiết kế ra nổi một tác phẩm nào có thể đem dự tuyển.
Kỳ thật, mặc kệ kết quả cuộc thi cô có rớt nữa hay không thì cái đó cũng điều quan trọng, cô hy vọng chính mình có thể mang tác phẩm tâm đắc nhất của bản thân đi dự tuyển, ít nhất cũng chứng minh được bản sắc riêng của mình, hoặc chỉ cần chính cô cảm thấy vừa lòng.
“Kỳ thực mình cảm thấy thiết kế “Đông Phương mỹ nhân ngư” của cậu không tệ lắm.” Cô đã xem qua mấy hạng mục tác phẩm dự thi của Đình Nhân, tuy rằng rất tốt nhưng Đông Phương mỹ nhân ngư lại đặc biệt hơn cả.
“Đông Phương mỹ nhân ngư?” nghe thấy cái tên này, Lam Đình Nhân không khỏi nhớ tới Dịch Thương Duệ, nhớ rõ sự kinh ngạc khi nghe thấy anh gọi cô là Đông Phương mỹ nhân ngư,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




