watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1963 Lượt

có chút thất vọng vì kế hoạch thất bại. Còn về phần Thư chẳng hiểu tại sao nó muốn ôm hắn nhưng ko thể. Cứ mỗi lần đưa tay ra nó lại rụt lại đầu óc nó lúc đó chỉ nghĩ về Quân, về những ngày 2 đứa chạy xe đạp dưới mưa. Nó sợ khi nó ôm hắn hạnh phúc mong manh vốn đã vỡ vụn ấy sẽ lại hóa thành ngàn mũi kim chích vào tim nó. Hắn thì khác, hắn yêu nó nhưng hắn biết rằng trái tim nó chưa có chỗ cho hắn nên hắn sợ nếu cứ cố ôm chọn nó vào lòng thì sẽ chỉ khiến khoảng cách giữa 2 người trở nên xa hơn mà thôi.
Buổi chiều tan học hắn lại đèo nó trên con đường xám xịt lạnh ngắt. Hắn nhất quyết ko chịu về nhà sớm mà đèo nó dong khắp thành phố.
Ban đên những ánh đèn cao áp đổ ặp xuống lòng đường, những ngọn đèn nhấp nháy từ 1 vài quán cafê phát sáng trong đêm như hàng ngàn, hàng vạn vì sao lấp lánh. Trong cái khung cảnh lãng mạn này hắn quyết định gửi lại xe đạp ở 1 ga ra và cùng nó đi bộ dạo phố. Trên con đường gió thổi lạnh buốt nó xoa xoa 2 lòng bàn tay lại với nhau cằn nhằn.
– Cậu quả là khùng. Lạnh thế này còn bắt tôi đi bộ cùng cậu.
Hắn nhìn nó nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang lạnh cứng của ai kia.
– Lạnh lắm sao?
Nó cố gắng rụt lại nhưng hắn nắm thật chặt.
– Yên đi nào chỉ 1 chút thôi.
Nó cũng thấy ấm, ấm lắm nên nó cứ để yên như vậy. Được 1 lúc thì nó bất chợt rụt lại chạy về phía trước được chừng vài bước nó quay lại đưa tay ra.
– Cậu có tiền lẻ ko?
Hắn cười cho sự lầm tưởng của mình, cứ nghĩ nó đưa tay ra cho hắn nắm nào ngờ là để đòi tiền lẻ.
– Cậu hỏi tiền làm gì? Hôn tôi 1 cái rồi thích gì tôi mua cho.
Nó nghiến răng nghiến lợi lườm hắn.
– Đồ keo ko cho thì thôi.
Nó lục lọi túi sách còn vẻn vẹn có 10 ngàn bạc nhưng sao nó vui thế? Tí tửng kéo hắn về phía bên kia đường nơi 1 bà lão già đang bán gánh hàng dong lúc chiều muộn. Nó ngồi xuống lễ phép dùng 2 tay đưa tờ 10 ngàn ra.
– Bà ơi bán con 2 trái bắp nướng.
Bà lão móm mém cười đưa cho nó 2 trái bắp còn khuyến mại cả 1 bọc khoai lang nóng hổi.
– Đây của cháu.
Nó ngạc nhiên.
– Sao nhiều vậy bà. Cháu ko lấy đâu.
Nó trả lại nhưng bà lão cười hiền.
– Tặng cháu đó! Dù gì cũng khuya bà cũng đang tính dọn hàng nên cháu cứ cầm đi.
– Nhưng mà….!
– Ngoại! Ngoại ơj!
Nó chưa nói hết câu thì từ đằng xa 1 đứa trẻ nhỏ khoảng 5, 6 tuổi ăn mặc phong phanh, rách rưới chạy lại đỡ lấy gánh hàng. Bỗng dưng nó khóc nước mắt chảy dài trên gồ má rớt xuống bọc khoai lang. Hình như nó trông thấy hình ảnh của mình ở trong đó. 1 con bé mồ côi cũng như đứa trẻ này đây. Đến áo cũng ko thể mặc ấm. Nó nghĩ mình thật may mắn khi được những người tốt bụng cưu mang . Hắn đứng đó và biết nó đang khóc vì thương bà lão. Hắn kéo tay đứa bé gái lại moi trong túi ra tờ 500 ngàn đưa cho đứa trẻ.
– Cho bé này.
Đứa bé ngẩn tò te, bà lão vội kéo đứa bé lại và khéo từ trối.
– Cảm ơn cậu nhưng chúng tôi ko thể nhận.
Hắn dúi tờ tiền vào tay bà lão.
– Bà làm ơn nhận đi coi như tụi con mua chỗ khoai lang này.
Bà lão mỉm cười.
– Các cháu thật tốt bụng chúa sẽ mang hạnh phúc đến cho 2 cháu.
Bà lão quay đi hắn nhìn theo bóng dáng 2 bà cháu dần lần vào bóng tôi. Nó đứng ở đó nước mắt ngắn dài chứng kiến hết mọi việc hắn làm chẳng hiểu sao nó thấy yêu hắn hơn. Hắn tiến về phía nó dùng những ngón tay mảnh dẻ gạt đi nước mắt cho nó.
– Đừng khóc! Tôi đau lắm.
Hắn dỗ tưởng nó sẽ nín nào ngờ nó khóc to hơn. 1 tay nó nhất quyết ko buông bọc khoai lang, 1 tay nó cố ôm chọn thân thể hắn mà khóc, mà để cho nước mắt rớt xuống đôi vai hắn. 1 cái ôm ko tron vẹn nhưng sao hắn thấy lòng ấm áp thế? Ước gì thời gian cứ mãi đóng băng tại thời điểm này để hắn có thể cảm nhận hơi ấm của con tim, cảm nhận được toàn bộ mùi hương trên cơ thể nó. Cuối cùng thì hắn cũng được nó ôm. Nhưng khoảnh khắc này sao nhanh quá? Nó buông hắn ra nở nụ cười tươi rói với khuôn mặt tèm nhem trông đáng yêu đến nỗi hắn phải khẽ bật cười. Nó lau sạch đi nước mắt rồi đưa cho hắn trái bắp.
– Cho cậu này.
Hắn nhận lấy, nhìn trái bắp và khẽ nhún vai.
– Sao cậu tham thế?
Nó ngoạm trái bắp.
– Bà lão cho tôi chứ đâu có cho cậu.
– Này! Ko biết đâu! chia đều đi.
Nó làm mặt qủy và bỏ chạy.
– Never!
– Cậu đứng lại cho tôi!
– hềhề ko ngu.
– Đứng lại.
Tiếng cười đùa, tiếng châm chọc nhau cùng tiếng đập hạnh phúc của con tim loãng dần trong đêm đông tuy lạnh nhưng thật ấm áp.
Chương 8: Bệnh
Trên con đường trở về nhà trời bỗng dưng đổ mưa. Cơn mưa lặng hạt như chút nước mà hắn và nó có mỗi cái dù bé tí tẹo thế là vì sợ nó sẽ bị cảm hắn dành hết phần ô cho nó cứ cố tình đi ra ngoài trời mưa. Nó thấy hắn như vậy thì bạo gan nắm tay hắn kéo vào trong dù. Tự dưng hắn thấy hạnh phúc quá! được nắm tay đi cạnh nó dưới cơn mưa quả là thích thú.
***
Về đến nhà thì hắn đã ướt nhèm như chuột lột rồi. Vài giọt nước mưa còn đọng lại trên khoé mi hắn. “Trông hắn thật đẹp” nó nghĩ vậy và thi thoảng lại nhìn trộm hắn.
– E hèm! Sao nhìn tôi dữ vậy?
Hắn phát giác làm nó bối rối ngượng chín mặt
– Ai…Ai thèm nhìn cậu chứ. Mau vô thay đồ đi ko cảm lạnh bây h đó.
Nó nói và đẩy hắn vào phòng. Khi hắn đã đi khuất nó mới vội vã chạy lên phòng. Nó thả mình xuống giường suy nghĩ về cái ôm mà nó dành cho hắn hôm nay. Quả thật cảm giác khi nằm trong vòng tay hắn lạ lắm, có chút ấm áp, có chút hạnh phúc và còn có cảm giác an toàn. “mình đã thích hắn rồi ư?” – Nó tự đặt câu hỏi cho mình rồi lại tự trả lời “ko thể thế được mình và hắn chỉ có thể là anh em”. Cứ thế nó cứ trằn trọc suốt đêm mãi đến sáng mới ngủ được chút chút thì “reng…reng…reng”
tiến đồng hồ báo thức nghe đến choáng
cả tai. Nó vội tắt đi rồi gượng dậy lết ra khỏi giường. Làm vệ sinh cá nhân xong nó đang tính đi học thì thấy cửa phòng hắn vẫn đóng im. Cảm thấy có chút lo lắng nó chạy lại gõ cửa.
– Này! Cộc…Cộc dậy đi chứ!
Ko có tiếng trả lời nó gõ cửa lần 2
– Cộc…cộc…cậu có trong đó ko?
“Cạch” hắn ra mở cửa và cằn nhằn.
– Mệt cậu quá!
Hắn bỏ cửa mở và nằm trở lại chiếc giường. Nó hốt hoảng khi thấy mặt hắn tái xanh vội chạy vào đặt tay lên chán hắn. Chán hắn bỏng như lửa, nó cuống cuồng lên
– Chết rồi! Cậu sốt cao quá! Pama đi vắng hết rồi tôi phải làm sao đây?
Hắn nắm tay kéo nó ngã xuống giường và ôm nó thật chặt.
– Cậu cứ làm thế này thì tôi sẽ rất nhanh hết bệnh.
Bỗng dưng Thư hóa đá, nó chẳng hề nhúc nhích mặc cho hắn ôm mình mà xiết thật chặt rồi hắn lại đổi vị trí trống 2 tay xuống giường để nó nằm dưới. Hắn dùng ngón tay quét nhẹ qua cánh môi đỏ thắm như hoa anh đào của nó rồi từ từ đưa khuôn mặt tiến lại gần và cuối cùng là cả thân thể hắn đáp xuống người nó. Nó hốt hoảng đấm thụp vào lưng hắn.
– Đồ biến thái cậu làm gì vậy?
Hắn ko hề cử động, toàn thân hắn nóng ran. Nó có thể cảm nhận được toàn bộ sức nóng của cơ thể hắn vì hắn đang nằm đè lên người nó. Nó hốt hoảng lay nhẹ hắn.
– Này! Đừng làm tôi sợ đó nha.
Hắn vẫn ko động đậy, nó sợ đến phát khóc đẩy hắn ra khỏi người rồi chồm dậy vỗ vỗ vào má hắn.
– Tỉnh lại đi! Tôi sợ lắm.
Chân mày hắn khẽ nhíu lại, cố mở mắt ra hắn nhìn nó mỉm cười.
– Tôi chỉ bị sốt chút thôi có chết đâu mà cậu khóc.
Nó lau nước mắt.
– Để tôi gọi người đưa cậu đi bệnh viện.
Hắn dù mệt nhưng vẫn cố gắt.
– Tôi cấm cậu đưa tôi đi bệnh viện
– Vậy tôi phải làm gì đây? – rồi như nhớ ra cần phải làm gì nó réo lên – A! Biết rồi cậu chờ tôi chút nha!
Nó chạy ra rồi lại chạy vào hết lấy khăn ướt lại lấy kẹp nhiệt độ và lần cuối cùng nó vào có mang theo 1 tô cháo nóng hổi. Nó cẩn thận đưa cho hắn.
– Ăn đi để còn uống thuốc.
Hắn tựa lưng vào thành giường nửa nằm, nửa ngồi làm ra vẻ mệt mỏi.
– Tôi mệt lắm chắc phải nhờ cậu đút cho tôi ăn quá à.
Nó tròn mắt nhìn hắn.
– Cái gì? Tôi mà phải đút cho cậu ăn á?
– Ko đút thì thôi nhưng tôi mà có mệnh hệ gì coi chừng cậu ko gánh nổi đâu nha.
Thư ấm ức ngồi xuống giường, hắn thấy vui lắm nhưng chỉ giám cười mỉm. Nó múc muỗng cháo đưa lên miệng hắn 1 cách miễn cưỡng nhất có thể. Hắn nhất quyết ko chịu ăn. Nó tức giận.
– Tôi mỏi tay rồi đó nha.
Hắn nhướn mày.
– Nóng thế này làm sao tôi ăn? Cậu phải thổi nguội đi chứ!
Thư lại phụng phịu đưa muỗng cháo lên miệng thổi vài hơi rồi đưa trở lại miệng hắn.
– Ăn được chưa.
Hắn mỉm cười ngậm thìa cháo. Hắn bắt nạt được nó thì vui lắm. Chẳng hiểu sao khi thấy nó lo lắng, chăm sóc mình hắn lại thấy hạnh phúc ở trong lòng. Hắn đã quyết định rồi đời này kiếp này sẽ chỉ cưới mình nó làm vợ. Chỉ mình nó mà thôi.
Đương lúc lãng mạn thì lại có người quấy rối. Thư đặt tô cháo vào tay hắn.
– Tự ăn đi để tôi ra mở cửa.
Nó bỏ đi hắn nhìn theo có chút thất vọng. Thư vừa mở cửa thì xém ngột thở vì 2 con bạn
-Thư may quá mày ko sao. Tao tưởng mày chết ở đâu rồi chứ?
– Bậy mày! Tao vẫn sống nhăn răng thế này mà mày giám trù tao chết.
Con

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT