watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9089 Lượt

trung niên vẫn giữ thái độ rất lễ độ, ông giơ tay làm động tác “mời” về phía Thẩm Thanh.

“Ông Hứa muốn gặp cô.”

Thẩm Thanh đứng bất động một hồi, hơi nghiêng đầu vẻ hoài nghi. Thấy vậy, người đàn ông tiếp tục bổ sung:

“Một lát nữa nhị thiếu gia cũng sẽ đến. Xin cô yên tâm.”

Thẩm Thanh thầm nghĩ, “Chắc ông ta nói vậy để cô không nghi ngờ”. Nhưng dù có tiền đi chăng nữa, không nhất thiết phải khoa trương đến thế.

Cô cũng chẳng phải người nổi tiếng hay cao sang gì, đâu cần phái người đến đón quá long trọng như thế.

Ông Hứa! Tất nhiên Thẩm Thanh biết đó chính là người lớn tuổi nhất nhà họ Hứa. Nhưng sao cô phải đến gặp ông ta?

Nghĩ như vậy,

Thẩm Thanh chớp mắt, ngây ngô hỏi:

“Tôi và ông Hứa không quen biết gì, sao tôi phải đến đ
ó?”

“Chuyện này tôi cũng không rõ.” Người đàn ông trung niên cười gượng, gương mặt hết sức kiên nhẫn, ông nói tiếp:

“Nhưng theo tôi, đã là bạn của thiếu gia, được mời đến ăn cơm, cô cũng không nên từ chối.”

Lúc này Thẩm Thanh cũng phá lên cười.

“Thôi được rồi, nhưng cũng phải đợi tôi mang đống đồ đạc này lên phòng cất đã chứ?” Thẩm Thanh gật đầu, nhìn đống thức ăn cô phải tay xách nách mang nói khó với ông ta.

“Để trong xe cũng được mà. Lát nữa tôi lại đưa cô về.”

Người đàn ông nói dứt câu, cánh cửa xe bật mở.

“Vậy cảm ơn ông nhiều.” Thẩm Thanh không muốn nhiều lời. Cô cụp ô rồi bước lên xe.

Chiếc xe chạy bon bon tiến về phía khu biệt thự ở ngoại ô. Ngồi trong xe, Thẩm Thanh liếc nhìn phong cảnh bên ngoài qua những giọt mưa nhạt nhòa. Cô bình thản đón đợi điều sắp xảy đến, dù biết đây không đơn giản chỉ là đến dự một bữa tiệc. Những hành động kỳ lạ của nhà họ Hứa làm cô tò mò muốn biết nguyên do.

Suốt quãng đường, Thẩm Thanh nghĩ về mối quan hệ không mấy tốt đẹp giữa cha con Khuynh Quyết. Chắc phải có nguyên nhân gì đây, nếu không tại sao ông ta lại có những hành động kỳ lạ như thế.

Ở nhà, Khuynh Quyết bật ti vi nghe hết đoạn tin tức thời sự ban chiều, lòng tự nhủ giờ này chắc Thẩm Thanh đang trên đường về nhà.

Suy nghĩ ấy làm anh bất giác giật mình, không biết từ khi nào, cô gái vừa dịu dàng vừa “ngoan cố” ấy lại xuất hiện trong cuộc sống của anh.

Anh lấy tay ấn vào thái dương vẫn âm ỉ đau từ ban trưa, rồi rót một cốc nước. Vừa đưa lên miệng thì nghe thấy chuông điện thoại:

“Nhị thiếu gia.”

“… Có chuyện gì không?” Khuynh Quyết lạnh lùng hỏi. Kỳ thực, không cần phải hỏi anh cũng biết cuộc điện thoại gọi đến vào lúc này vì lý do gì.

“Chủ tịch muốn gặp thiếu gia.”

Khuynh Quyết ngồi xuống ghế. Cùng một câu nói, anh không muốn phát ngôn hai lần, vì vậy chỉ thờ ơ đáp lại:

“Lần sau đừng mất công gọi điện đến nữa.”

Vừa lúc Khuynh Quyết định kết thúc cuộc gọi thì giọng nói từ đầu dây bên kia làm anh dừng lại:

“Cô Thẩm cũng đang có mặt ở đây. Hy vọng cậu sẽ đến, cả nhà đang đợi…”

Khuynh Quyết gấp mạnh điện thoại, lạnh lùng đứng dậy.

“… Chủ tịch, cậu ấy cúp máy rồi.”

“Không sao. Anh ra ngoài trước đi.”

“Vâng.”

Hứa Triển Phi ngồi ung dung trên ghế.

Người đàn ông trung niên vừa đón Thẩm Thanh đến bước ra khỏi phòng, cánh cửa lớn khép lại.

Trong căn phòng rộng còn lại hai người. Thẩm Thanh ngước nhìn gương mặt người đàn ông uy nghiêm trước mặt, cô chau mày thắc mắc:

“Như vậy là sao?”

Vô duyên vô cớ đón cô đến, rồi bỏ cô ở lại đây. Cuộc điện thoại của người trung niên giống như quản gia ban nãy với Hứa Khuynh Quyết có nhắc đến cô.

Thẩm Thanh biết mình không phải ngốc nghếch, cho dù đoạn đầu cuộc điện thoại cô không nghe thấy gì, song cũng đã đoán được đến tám, chín phần câu chuyện.

Rõ ràngHứa Khuynh Quyết không muốn đến. Nhưng những người này hình như muốn dùng cô làm công cụ để bắt anh phải xuất hiện.

Vô duyên vô cớ bị “mời” đến đây, dự định cũng bị phá hỏng khiến cô không thoải mái. Bây giờ, họ lại muốn cô làm gì nữa? Chính vì vậy, khi nói chuyện cùng ông Hứa Triển Phi, Thẩm Thanh tỏ ra đầy miễn cưỡng và tức giận.

Ngược lại, Hứa Triển Phi ra vẻ không để ý đến chuyện đó. Ông xua xua tay, đưa cốc trà lên miệng rồi nhã nhặn nói:

“Cô uống đi, trà sắp nguội rồi đấy.”

Thẩm Thanh tự nhủ với lòng mình phải cố giữ thái độ có văn hóa. Cô đưa cốc nước lên uống một cách chiếu lệ, sau đó hít một hơi dài và kiên nhẫn hỏi:

“Bác gọi cháu đến đây có việc gì không?” Lúc này, giọng nói của cô đã dịu dàng, nhỏ nhẹ như vốn có.

Hứa Triển Phi đưa mắt nhìn nhưng không hướng vào Thẩm Thanh, gương mặt đầy ẩn ý thoáng nét cười:

“Cô Thẩm và Khuynh Quyết có quan hệ thế nào?”

“Bạn bè thôi ạ.” Thẩm Thanh trả lời rành mạch.

“Chỉ là bạn bè, đơn giản thế thôi sao?”

Hứa Triển Phi dồn hết ánh mắt vào Thẩm Thanh, vẻ không tin lắm.

“Nếu không tin, vậy bác nghĩ bọn cháu có quan hệ thế nào ạ?”

Thẩm Thanh cười, lễ phép đáp lại tuy trong lòng không thoải mái. Bị một người mới quen được vài phút chất vấn về mối quan hệ với Khuynh Quyết, dù người đó là ba cô thì cô cũng không hài lòng.

“Cô Thẩm không cần quá cảnh giác như vậy. Tôi cũng chỉ tiện hỏi thôi.”

Hứa Triển Phi thuộc kiểu người biết điều khiển cảm xúc, ông mỉm cười. Nhìn ánh mắt của Thẩm Thanh, ông đã hiểu đôi điều.

Cô nhướn mày, không muốn tiếp tục vấn đề vô vị này nữa, bèn hỏi:

“Anh Hứa Khuynh Quyết có đến không ạ?”

Thực tình, cô mong anh không đến. Như vậy cô có thể đường hoàng rời khỏi nơi đây.

Ai ngờ Hứa Triển Phi gật đầu, nói với Thẩm Thanh chắc như đinh đóng cột:

“Chắc nó sắp tới nơi rồi.”

Ngàn lần không mong muốn, nhưng nghe câu nói đó, Thẩm Thanh chỉ biết cố kìm lòng lại. Ít ra, nếu muốn về thì cũng phải đợi Hứa Khuynh Quyết đến rồi cùng về.

Thời gian chậm chạp trôi. Thẩm Thanh ngồi trong thư phòng, hai tay đặt lên đầu gối, không nói thêm gì với Hứa Triển Phi, cô lặng lẽ nhìn cảnh vật vào đêm qua cửa sổ.

Quả đúng như lời Hứa Triển Phi. Ngay sau đó, người quản gia thông báo qua hệ thống âm thanh:

“Nhị thiếu gia đã tới.”

“Chúng ta đi thôi!” Hứa Triển Phi đứng dậy trước, bảo Thẩm Thanh theo ông xuống lầu.

Thẩm Thanh cùng Hứa Triển Phi rời khỏi thư phòng. Cô thấy lòng nặng trĩu. Nếu cô không nhìn nhầm thì hình như nụ cười ban nãy của ông Hứa Triển Phi có điều gì đó rất kỳ lạ. Nụ cười đó như ẩn chứa sự đắc thắng của chủ nhân.

Thẩm Thanh xuống lầu, thấy hai người con gái và một người con trai đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách. Chính là Hứa Quân Văn, Hứa Man Lâm và một cô gái có gương mặt khá quen. Nhìn điệu bộ cô gái đang ngồi sát vào Hứa Quân Văn như thế, Thẩm Thanh ngầm đoán ra thân phận của cô ta.

Ba người họ nghe tiếng bước chân liền đứng dậy, giữ phong thái của một đại gia tộc và sự uy nghi của nhà họ Hứa. Nhưng sau khi nhìn thấy Thẩm Thanh, cả Quân Văn và Man Lâm đều sững sờ.

“Thẩm Thanh!” Hứa Quân Văn lên tiếng trước với giọng điệu không thể tin nổi.

“Đã lâu không gặp anh.” Thẩm Thanh gật đầu, cười nói.

Nhìn gương mặt anh, Thẩm Thanh thấy kỳ lạ là mình không hề xao động

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT