watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9088 Lượt

gương mặt nghe ngóng,quản lý Trương bước tới bên anh ,khẽ nói.

“…Ừm?” Hứa Khuynh Quyết cũng thấy không giống với tiếng bước chân của Thẩm Thanh,thế là anh lại quay trở về phòng ,đóng cửa lại .

Năm phút sau ,quản lý Trương lại tới gõ cửa ,giọng nói có chút khó khăn :

“Vị khách hồi nãy muốn mua tranh.”

Buông tay đang ấn ở giữa hai lông mày xuống ,Hứa Khuynh Quyết ngẫng đầu về phía phát ra tiếng nói ,hỏi:

“…Có vấn đề gì sao?”

“Nhưng anh ta…muốn mua bức tranh mà Thẩm Thanh vẽ .”Quản lý Trương nói như dở cười dở khóc.

Hai hôm trước ,Thẩm Thanh bỗng nổi hứng mua giấy Tuyên ,mực đen về phòng vẽ.Miệt mài cả buổi chiều,cuối cùng cũng đắc chí thưởng thức thành quả lao động của mình – một bức Quốc họa rất đơn giản .Trong tranh là một khóm hoa lan điểm xuyết hai ,ba con côn trùng nhỏ xinh.

Bút pháp dù chuyên nghiệp nhưng cũng chỉ là trò tiêu khiển .Thẩm Thanh ngắm nghía bức tranh của mình xong bèn treo vào một góc khuất của phòng trưng bày .Cô còn dặn dò quản lý Trương đừng cho Khuynh Quyết biết .Ai ngờ ,hôm nay lại có người thấy ưng ý và muốn mua nó .

“…Cô Thẩm chưa về ,tôi không dám tự ý nên đến hỏi ý kiến của anh.”

Hứa Khuynh Quyết nhướng mày .Thẩm Thanh vẽ tranh lúc nào mà anh không hề hay biết !Anh mò mẫm cây gậy dò đường bên cạnh,đứng dậy :”Đưa tôi đến đó”.

Hai người vừa bước ra ngoài thì thấy có thêm một người đứng trước bức tranh .Giọng nói phụ nữ nhẹ nhàng ,thanh thoát cất lên :

“…Anh định trả giá bao nhiêu?”

Đôi môi Khuynh Quyết khẽ động đậy ,anh bước tới theo hướng của tiếng nói .”Cô là chủ của phòng tranh?” .Người đàn ông đứng trước bức tranh thích thú nhìn người phụ nữ tươi tắn ,dịu dàng trước mắt .Một phút trước ,Thẩm Thanh khệ nệ xách túi đồ to về ,sau khi biết được ý đồ của người khách ,tỏ ra lấy làm kỳ lạ,cô không ngần ngại vào thẳng vấn đề hỏi vị khách có thể trả giá bức tranh bao nhiêu .

“Tuy là lần đầu tiên tôi tới đây .Nhưng thông thường chủ nhân của phòng tranh mới là người đưa ra giá chứ ?”Nhìn đôi mắt sáng ,đen láy của Thẩm Thanh ,vị khách tò mò hỏi .

“Vì bức tranh này đặc biệt.”

Biết vị khác đang dò xét mình ,Thẩm Thanh cũng không khách sáo ,cô ngẫng đầu lên liếc xéo người thanh niên ăm mặc bảnh bao ấy một lượt .Những bức tranh được treo ở đây đều là của các danh họa ,vậy mà anh ta lại có hứng thú với bức tranh của một họa sĩ nghiệp dư chuyên ngành Quốc họa như cô. Thế chẳng phải khiếu thẩm mỹ là rất khác thường sao?

“….Ồ ,sao lại đặc biệt?”

Thẩm Thanh thấy vị khách nhướn mày ,cô mấp mấy môi định nói gì thì từ đằng sau ,một giọng nói lạnh lùng cất lên :

“Bức tranh ấy ,không bán!”

Thẩm Thanh quay đầu nhìn gương mặt anh tuấn của Khuynh Quyết .Cô vui vẽ chạy đến bên nắm cánh tay anh ,đồng thời chun mũi thắc mắc .

“Sao bây giờ bức này cũng thành không bán vậy ?Em muốn xem nó đáng giá bao nhiêu tiền nữa.”

Hứa Khuynh Quyết bắt đầu lộ vẽ mất kiên nhẫn ,anh hơi cúi đầu nói dứt khoát :

“Anh bảo không bán là không bán ”

Thẩm Thanh tròn mắt nhìn anh ,ngay cả anh cũng có lúc chuyên chính bá đạo ,bất chấp lý lẽ sao ?

“Xem ra anh mới là chủ ở đây.”

Giang Vân Dật mỉm cười ,liếc nhìn Thẩm Thanh ,anh phát hiện người con gái này bất luận tỏ thái độ như thế nào cũng rất hấp dẫnngười khác .

Hứa Khuynh Quyết gật đầu ,tỏ thái độ không hài lòng .

“Xem ra anh

không muốn bán nó rồi.”.Giang Vân Dật nhìn Thẩm Thanh ,tỏ thái độ tiếc nuối .

Ngược lại với vẻ thờ ơ chán ngắt của Khuynh Quyết,Thẩm Thanh hào hứng hỏi :”Anh thích bức tranh này sao?Anh thấy nó đẹp chỗ nào?”

“Ừm..” Giang Vân Dật xoa cằm nghĩ ngợi ,rồi đáp:” Tôi thích vì nó đủ đơn giản ,đủ mộc mạc”.

Quản lý Trương nãy giờ đứng bên yên lặng khẽ mỉm cười .Cô nhìn sang hai người đứng bên cạnh mình ,thấy một người cười tươi như hoa ,liên tục gật đầu ,còn một người thì lạnh lùng băng giá .

Thẩm Thanh ko bận tâm đến thái độ của Khuynh Quyết ,cô cười tán thưởng

“Xem ra anh cũng có mắt tinh đời đấy !”

“Thế rốt cuộc có bán hay không?”Giang Vân Dật liếc Hứa Khuynh Quyết đang đứng yên lặng bên cạnh rồi lại quay sang hỏi Thẩm Thanh.

“….Bán!”

“Không bán!”

“Hứa Khuynh Quyết !” Thẩm Thanh lắc tay Hứa Khuynh Quyết nài nỉ .Ngẩng mặt lên nhìn mới thấy anh đang cắn chặt môi ,sắc mặt trắng bệch.

“Quản lý Trương ,nhờ cô chăm sóc khách hàng giúp tôi.” Nói đoạn ,Khuynh Quyết lẳng lặng giữ chặt lấy bàn tay mềm mại của Thẩm Thanh ,lôi người con gái nãy giờ vẫn đối đầu với mình đi thẳng vào phòng làm việc .

Cánh cửa đóng lại ,Hứa Khuynh Quyết ngồi trên ghế sofa đơn ,còn Thẩm Thanh ngồi hẳn lên đùi anh .”Anh hôm nay lạ quá!” Cô hoài nghi nhìn anh.

“….”Hứa Khuynh Quyết lim dim mắt ,ôm chặt eo Thẩm Thanh .Có lẽ do vừa kéo cô đi hơi vội nên sau khi ngồi xuống anh thấy đầu óc choáng váng.

“Sao thế? Anh không khỏe à?” Thẩm Thanh thấy có gì bất ổn ,cô sờ lên đôi mày đang chau lại của Khuynh Quyết ,lo lắng hỏi.

Nắm lấy tay cô ,Hứa Khuynh Quyết lắc đầu

“Sao hồi nãy không cho em bán bức tranh ấy?Treo ở đó mấy ngày ,mãi đến hôm nay mới có người thưởng thức .”Thẩm Thanh nói với giọng điệu còn chút lâng lâng sung sướng .

Hứa Khuynh Quyết siết chặt tay hơn :

“…Anh còn chưa hỏi ,em vẽ tranh lúc nào mà anh không biết?”

Thẩm Thanh cười gượng gạo,”…Lúc rảnh rỗi em vẽ chơi thôi”.

“Ở trong phòng vẽ tranh sao ?”

“…Vâng”

Khuynh Quyết trầm ngâm không đáp.

“Sao anh phải giận?”

“Tại…em tự tiện dùng phòng tranh mà ko nói cho anh biết.”

“Không phải.” Hứa Khuynh Quyết mở mắt,khóe môi khẽ cong lên ,”Em muốn dùng thì cứ dùng”.

Nhìn đôi mắt sáng ,đen nhưng vô hồn ấy ,Thẩm Thanh chỉ gật đầu mà không nói gì thêm .

Một lúc sau ,cô tựa nhẹ đầu vào cổ Khuynh Quyết ,hít thở thật sâu mùi hương hoa cỏ thoảng ra từ người anh .

Hứa Khuynh Quyết ôm lấy vai cô ,bỗng nói :

“Bức tranh đó không được bán ,vì anh muốn nó ”

“….”Thẩm Thanh nhíu mày ,cúi đầu khẽ cười .

Buổi tối về nhà ,sau khi Hứa Khuynh Quyết nghe Thẩm Thanh miêu tả tỉ mỉ về nội dung bức tranh ,anh đưa những ngón tay thon dài lên mân mê bề mặt kính bảo vệ bên ngoài ,giọng nói chậm rãi :

“…Qủa đúng là đủ đơn giản”.

Thẩm Thanh đập nhẹ vào tay anh ,giọng quở trách :

“Anh giễu em sao!”

“Đâu có?”Hứa Khuynh Quyết quay mặt lại ,”Hôm nay nghe người khách nói vậy ,chẳng phải em rất vui sao?”.

“Người ta nói thật lòng!”

“Anh thành tâm thành ý mà.”Khuynh Quyết làm vẻ mặt nghiêm túc nói .

Thẩm Thanh bĩu môi ,không thèm tranh cãi với Khuynh Quyết nữa .Anh đường đường là họa sĩ chuyên nghiệp ,cô không muốn múa rìu qua mắt thợ .

“Để em đi treo nó lên đã”Thẩm Thanh rời khỏi lòng Khuynh Quyết

Thẩm Thanh lưỡng lự một hồi ,Phòng khách ?Thư phòng?….Hay là trong phòng ngủ?Do dự mãi ,cuối cùng cô nghe theo lời Khuynh Quyết đem “tác phẩm đầu tay ” từ khi yêu anh treo trên đầu giường .

Vì có người đồng hành ,mùa

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT