watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:43 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10861 Lượt

dụi mắt, nó đã tỉnh giấc. Ngáy ngủ đã lâu, bỗng dưng tinh thần nó phấn chấn cực kì. Và với cả là nó có một giấc mơ đẹp nữa.
***

Mở mắt to ra, nó nhìn xung quanh. Nó thấy hắn, hắn đang dựa đầu vào đầu nó mà ngủ. Một đứa trẻ “lớn”, đúng là vậy đấy!

Nhìn hắn một hồi, nó lại đưa mắt sang nhìn bầu trời. Bầu trời xế chiều đẹp thật, nó không biết rằng nó đã ngủ bao lâu và họ đã ở đây mấy tiếng đồng hồ rồi… nhưng mấy thứ đó chẳng quan trọng, quẳng hết đi. Bây giờ là thời gian của nó và hắn.

«Mặt trời đỏ, có lẽ là hoàng hôn. Thôi, kêu anh ấy dậy ngắm hoàng hôn cùng mình. Thế nó mới lãng mạng»- Nó nghĩ ngợi.
***

Rồi nó dựng đầu lên, làm hắn đụng cốp vào thân cây. Bị đánh thức bằng cách kinh hoàng này thì hỏi ai làm sao không đứng tim được chứ! Hắn cũng vậy thôi, ngay sau khi bị đánh thức, hắn dựng đứng người lên vì… đau đầu… miệng thì lẫm bẩm mấy câu chửi kẻ “đánh thức” mình:
– Mẹ kiếp, ********. U đầu rồi… Ông trời có mắt thì nhìn nhá, con lạy cho thằng đó nó chết càng sớm càng tốt đi!
***
Nó ngồi cạnh bên tủm tỉm cười nãy giờ. Đến hồi “nhịn không nổi”, nó vừa sặc sụa cười vừa nói. Làm đắt quãng một vài chỗ:
– Mẹ… mẹ ơi! Anh… giống… giống… thằng điên… quá cơ!
Nghe thế, hắn đớp lại ngay. Không chần chờ:
– Điên cái đầu em ý!

- Ai bảo anh cho như thằng khùng thế kia! Cứ tưởng cái gì! Chuyện có tí đã giật người thế kia rồi! Mới đầu em chẳng định cho anh “đọ đầu” với cây đâu, em còn định chơi “cỏ chiến với lòng bàn chân” anh cơ!
– Ấy, ra cái người đánh thức anh là em à?- Hắn ngạc nhiên hỏi, mặt hãy còn ngây thơ

- Thế anh nghĩ là ai? Ma chắc?- Nó lại tiếp tục cười nghiêng ngã

- Hơ, em vẫn là vịt bầu xấu xí. Toàn thích trêu người khác, hừ!- Hắn gắt.

- Ơ hay, thế còn đỡ hơn anh. Gấu lắm lông bình thường hung hăng, bây giờ lại như thỏ đế thế kia!!! Xí…- Nó xì một hơi dài, nó vờ thế!

- Thôi, không cải với em nữa.

- Thì em đã cải với anh đâu. Em chỉ đang “phân tích” cho anh hiểu thôi!

- Ơ này, em muốn bị đánh đấy à?

- Giỏi thì anh đánh đi!- Nó lại nói với giọng thách thức hắn, pha tí đùa cợt.

- Để xem…
***

Vừa nói dứt câu, hắn và nó chạy ùa ra phía sau cây. Chơi ruột đuổi, hắn rượt còn nó thì chạy. Nhưng nếu mà ai nhìn ai chắc hẳn cũng nói nó rượt còn hắn chạy cả. Vì thế nên buồn cười cực.

Hai người chơi đùa với nhau. Họ cười sảng khoái, một cảm giác bình yên vô cùng.

o0o

Trên đường về nhà:

Gió miên man vuốt tóc nó. Tóc nó thơm và tỏa một mùi hương nhè nhẹ. Từ ngọn đồi đi xuống đây nó toàn cười tít mắt, lâu lâu lại xòe ngón tay ra xem.

Ừ, một chiếc nhẫn. Nhẫn bằng cỏ, đẹp… xanh và đầy tình thương. Ngồi ở phía sau, lâu lâu nó lại đưa hay tay chọt lét hắn, làm hắn lạn tay lái. Có khi nhém tí đâm “cột điện” may sao trời phù hộ, không đâm “cột điện” mà lại đâm vào “thùng rác”. Rác không đổ, người không sao… nhưng lại bị cười, quê chết được.

***

Còn hắn, hôm nay quả thật rất rất là vui. Song, mọi chuyện vẫn chưa như hắn tưởng. Dường như khoảng cách của nó và hắn hơi xa nhau, với không tới… chạm cũng không đành.
Nói thật, nếu đem so nó với Uke, có lẽ là nó chiếm nhiều ưu thế hơn: trái tim hắn, tình cảm hắn, xinh đẹp, nhà giàu… Hội tụ đủ.
Nhưng mà sao thấy lạ lạ, rõ là yêu… rõ là rất rất yêu. Nhưng sao sao ấy, hắn cũng chả biết.

Nghĩ đến mấy việc này, hắn chỉ khẽ lắc đầu nhẹ để xua tan đi những ý nghĩ đó.

***

Gió vẫn tiếp tục thổi càng lúc càng mạnh, nó bắt đầu buông tay ra khỏi yên sau. Nó ôm người, hơi run vì lạnh. Nó nhìn lên bầu trời.
Trời tối, sao cũng nhiều. Chắc mai sẽ nắng. Rồi nó lại nhìn sang hắn, trong đầu nghĩ:

«Sao anh ấy không cởi áo khoác cho mình mượn nhỉ?»

Nó thật sự là muốn tạo thật nhiều kí ức. Thật nhiều và thật nhiều. Nhưng có lẽ chỉ là do nó thôi, hắn quá vô tình với nó. Có lẽ là thế, ít nhất cũng do nó cảm nhận được.
Hắn không còn thích nũng nịu như con nít nữa, hắn cũng chẳng thèm chú tâm đến những chuyện vặt vãnh của nó. Thậm chí là nó đã mặc bộ váy trắng đẹp nhất, mà nó câm thù nhất… Thế mà hắn cũng chẳng nhận ra.

Nó thở dài thườn thượt, rồi gom hết can đảm, nó hỏi hắn:

- Anh thích em ở điểm gì thế?

***

“Kétttttttttttt………..”, chiếc xe đạp phanh lại giữa đường tạo thành một tiếng kéo dài và lớn.

Nó đưa mắt ngơ ngác nhìn hắn, nó không hiểu tại sao hắn lại hành động như thế.

Còn đối với hắn, câu hỏi của nó như đâm thẳng sao tim hắn. Hắn cũng chẳng biết trả lời như thế nào nữa. Hắn quay mặt ra đằng sau nhìn nó, sau đó ậm ừ nói cho có lệ:

- Ừ… thì chỉ đơn giản là anh thích em thôi!

Nó lắc đầu ngao ngán, nó nói với vẻ thất vọng:

- Không… em nghĩ là anh không thích em. Có lẽ chúng ta nên cần thời gian…

- Không có việc đó đâu… -Hắn ngắt lời nó.

Hành động của hắn, một lần nữa lại khiến nó bất ngờ hơn ai hết. Nó nhíu mày nhìn hắn, nhìn sâu vào đối mắt đó. Đôi mắt của hắn ánh lên một sự lo sợ. Rồi nó cười gượng gạo:

- Em nghĩ là mình nên chia tay đi…

Trơ mắt ếch ra nhìn, hắn nghe tai mình lùng bùng. Câu nói này không phải là câu nói hắn mong đợi. Chẳng phải là vừa mới đây, hắn và nó vẫn hạnh phúc bên nhau sao? Chẳng phải là vừa mới đây, hắn đã tặng nó một chiếc nhẫn cỏ sao? Chẳng phải vừa mới đây, hắn đã vu vơ nghĩ về chuyện tình cảm

giữa hắn và nó sao? Thế tại sao… tại sao nó lại thốt ra câu này chứ!

***

Tim hắn thắt lại, nỗi sợ vốn chôn dấu nay đã thành sự thật. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, hắn điếng người.
Lặng đi một hồi, hắn quyết định xuống xe. Kéo mạnh tay nó, quăng chiếc xe đạp giữa đường.

Nó không kịp phản xạ, cứ để mặc hắn lôi đi. Kéo đến bên gốc đường, hắn bắt đâu giở trò “cưỡng hôn” . Hắn đẩy nó vào gốc cây to gần đó, tay chống lên thân rồi hôn vào môi nó.

Nếu là bình thường, nó sẽ đáp lại ngay… Nhưng không, không phải. Đây không phải là một nụ hôn ngọt ngào như các đôi tình nhân. Mà đây là một nụ hôn hung bạo.
Đây không phải là hắn. Đây là một con dã thú man rợ.

Bần thần, nó khiếp sợ vì việc đó, nó liền co chân lên mà thụi mà “chỗ hiểm” của hắn. Hắn đau, hắn ôm “chỗ đó” rồi nhảy dựng dựng lên. Còn nó, nó khóc.

Vừa khóc, nó vừa tức tưởi nói:

- Anh có biết anh vừa làm gì em không?

***

Nghe được những lời đó, hắn nhận ra mình đã làm một chuyện không nên làm. Tự dưng cái đau do bị nó “đá vào chỗ hiểm” nay cũng mất đi. Hắn tiến lại gần nó.
Hắn càng tiến, nó càng xê chân ra đằng sau thụt lùi. Nó cũng chẳng hiểu mình đang làm gì nữa.

Chân chạm vào gốc cây, nó biết nó không thể nào lùi được nữa. Hắn thấy thế, tiến một lúc nhanh hơn.
Bây giờ, hắn đang đứng trước mắt nó. Không biểu cảm, hắn giơ tay lên. Hắn vuốt tóc nó, nhẹ nhàng như một cơn gió. Nhẹ như thế hắn sợ nó sẽ bay đi. Hắn nói:

- Xin lỗi, anh cũng chẳng hiểu mình tại sao lại làm như vậy nữa. Tha lỗi cho anh nhá! Nhá nhá nhá… – Chớp chớp mắt van xin

Nó lại đưa đôi mắt đẫm nước lên nhìn hắn. Đây là hắn, đây mới là hắn. Nó xà vào lòng hắn, siết chặt.
Hắn cười, nụ cười ngọt như kẹo .

***

Một lác sau, hai người lại ngồi dưới gốc cây đó. Nó cảm thấy mình không nên giấu diếm gì hắn nữa. Ngập ngừng, nó nói:

- Em có chuyện này muốn nói với anh…

- Chuyện gì hử?

- Em có chuyện này muốn nói… Nhưng trước khi nghe em nói, anh phải giữ lấy một lời hứa nhé!

- Lời hứa gì cơ?- Hắn đưa mắt nhìn nó, vẻ ngạc nhiên không thể giấu được

- Ừ, những điều em sắp nói có lẽ tổn thương anh. Nhưng anh đừng vì thế mà hiểu lầm em, em sẽ giải thích cho anh nghe mọi chuyện. Được không?

Hắn nhíu mài, lúc này hắn biết chuyện nó sắp nói chẳng đơn giản tí nào; hắn nghiêm mặt lại. Hắn nói một cách nghiêm túc:

- Được, anh hứa…

- Thế em nói nhé?- Nó ngập ngừng như không muốn nói.

- Ừ, em nói đi

- Thật ra…

- Nói đi nào, anh đã hứa với em còn gì!

- Thật ra thì… thật ra… hôm mà anh nhập viện, hôm mà em đi với anh chàng tên Zen… Em… em… – Nó dừng lại đoạn cuối.

Hắn biết, đây là chuyện hắn hằng mong nó nói cho hắn nghe. Và hắn cũng biết, nó sắp kể rồi. Hắn hớn hở, hắn giục nó:

- Kể đi chứ! Anh hứa với em rồi… Anh không phá vỡ lời hứa đó đâu. Em yên tâm đi!

Ngước lên nhìn hắn, nó lại cụp mắt xuống. Ngón tay bấu chặt vào nhau, lòng nó đau như cắt. Nó ngượng ngùng, gặng từng chữ ra nói:

- Hôm đó em đã ngủ với người khác…

***

Từng câu, từng chữ của nó thấm qua tai hắn. Chạy dần xuống cổ, rồi đến tim. Chúng biến thành hàng ngàn mũi giáo, đâm thẳng vào động mạch. Tim hắn rỉ máu… máu nhỏ thành giọt.
Đồng thời, lúc đó tai hắn cũng trở nên kì lạ. Tất cả mọi thứ, hắn đều không nghe thấy. Riêng câu nói: “hôm đó em đã ngủ với người khác” của nó thì cứ vang cảng bên tai. Đầu ong ong, trời đất quay cuồng. Hắn đau đớn.

Còn nó, nó lo cho

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT