|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trông buồn cười vô cù
ng, khó khăn lắm hắn mới kìm được không bật cười nhưng bây giờ tất cả quá giới hạn, hắn cười như chưa bao giờ được cười luôn.
Thực chất hắn đã dậy trước nó tầm 10p, cũng thấy lạ vì nó cứ rúc vào
lòng hắn rồi luồn tay qua tay hắn để ôm eo, hắn định gọi nó dậy nhưng tự nhiên lại muốn xem phản ứng của nó nên lại giả vờ ngủ tiếp. Đúng là
không ngoài dự đoán của hắn.
Hắn phải công nhận rằng lúc nó ngủ trông đáng yêu vô cùng.Hàng mi
dày, đen, dài che đi đôi mắt tinh nghịch thường ngày. Hai má nó hồng
hồng, vương vài sợi tóc tơ mềm mại. Đôi môi anh đào he hé, thỉnh thoảng
lại tru lên như mời mọc con người ta phạm tội. Hắn nhớ lại mà không khỏi nở một nụ cười.
Nụ cười của hắn chưa kéo dài được bao lâu thì cái đồng hồ đã đập
thẳng mắt hắn, chỉ còn 15p nữa là vào lớp. Hắn vội vàng bật dậy thay
đồng phục. Ra ngoài thì thấy cửa phòng bên cạnh vẫn đóng kín, có cả
tiếng thút thít của nó bên trong.
– Còn 13p nữa. Tôi đợi dưới nhà.
Một câu nói ngắn gọn đủ cảnh tỉnh con người bên trong. Nó như lò xo
bật tới tủ quần áo thay vội bộ đồng phục rồi phi xuống sân với tốc độ
ánh sáng. Nó mở cửa xe sau rồi nhanh chóng leo lên, hắn không nói gì,
lặng lẽ đạp ga phóng vút đi.
Với kiểu đi xe bán sống bán chết, chiếc xe của hắn đã kịp dừng đúng
lúc bác bảo vệ chuẩn bị đóng cổng. Thấy hắn bác bảo vệ lại lật đật mở
cổng. Vì hắn là hội trưởng hội học sinh trường, thỉnh thoảng có việc đột xuất vẫn đi muộn nên được đặc cách, không lo bị nhốt bên ngoài toàn
Hắn thì qua ngon ơ còn nó thì bị chặn lại.
– Cô này là học sinh lớp nào? Đi muộn không được vào _bác bảo vệ nghiêm nghị.
– Cháu…cháu.._nó đang phân vân không biết phải nói sao thì hắn xen vào.
– Cháu nhờ bạn ấy đi làm một vài việc cho hội học sinh ạ.
– À. Vậy được rồi. Cháu vào đi.
Nó và hắn cùng nhau bước vào lớp. Lớp đang truy bài, tiếng lầm rầm
không phải học bài cũ mà là tiếng buôn chuyện sôi nổi. Thấy nó và hắn đi song song cạnh nhau thì mọi ánh mắt không hẹn mà cùng chiếu vào người
cặp đôi đang đi về cuối lớp. Không gian im ắng đến ngạt thở. Mãi đến khi nhân vật chính ngồi vào chỗ mình rồi thì tiếng xì xào lại tiếp tục nổi
lên.
– Trông kìa. Anh Phong đi với con nhỏ cùng bàn đấy.
– Chắc nó giở thủ đoạn gì đấy mới dụ dỗ được anh Phong.
– Công nhận. Nhan sắc con nhỏ đó bình thường quá làm sao lọt được mắt anh Phong.
– Chả nhẽ hot boy cuối cùng của lớp mình cũng có chủ nốt rồi à? Chán quá. Tuôi đi chết đây!!!
– Bla…bla…bla…
Mặc dù được làm tâm điểm của sự chú ý nhưng nó chẳng mảy may để tâm
chút nào. Đầu óc nó bây giờ trống rỗng, chẳng nghĩ được việc gì ra hồn
cả. Nó cứ ngồi ngơ ngẩn hết một tiết học, mãi cho đến khi điện thoại
trong túi quần rung hồn vía của nó mới bay được về nhập vào xác.
“Hết giờ ra canteen nhá ^^”
“Ok. Qua lớp gọi tớ nhé :3″
“Tớ biết rồi. Học đi ”
Nó đọc xong tin nhắn, chán nản nằm xuống ngủ chờ hết giờ. Ra chơi, Quân đứng ở cửa gọi to:
– Thy ơi! Thy!
Nó đang mơ mơ màng màng ôm bàn nghe tiếng gọi ngồi bật dậy, dòm dòm ngó ngó (chưa tỉnh ngủ ý mà :v)
– Tớ ở đây._Quân cười, giơ tay vẫy vẫy.
Hắn ngồi chơi game nãy giờ, vừa chơi vừa canh cho bọn kia không phá
nó, tự nhiên thấy nó bật dậy, rồi nghe giọng nói quen quen kia cũng theo nó quay ra nhìn. Nó đứng dậy, vuốt vuốt cái váy cho thẳng rồi ra ngoài
cửa, vừa đi vừa cười toe toét. Hắn nhìn theo bóng nó, đôi mắt trống
rỗng, vô hồn.
…
Sau khi “xử đẹp” một tô phở, một cái bánh mì kẹp thịt, một quả trứng
ốp la, một cốc sữa thì nó đang ngồi ănbim bim. Bỗng nhiên Quân hỏi nó:
– Chiều đi chơi với tớ nhé?
– Ừ. Mà đi đâu?
– Bí mật.
– Oa. Nói đi mà. Tớ hồi hộp lắm.
– Không được.
– Nói đi. Nói đi mà.
– Bí mật không thể bật mí. Tới nơi Thy khác biết.
– …
Nó và Quân cứ thế rôm rả hết giờ ra chơi. Mãi cho đến khi chuông réo rắt mới chịu lết xác về lớp.
– Lát tan học nhớ đợi tớ nhé.
– Tớ biết rồi.
– Bye cậu nhé.
– Ừ._nó giơ tay vẫy vẫy rồi đi vào
Nó ngồi xuống ghế, chả buồn nhìn cái mẹt của “bạn cùng bàn” đang nhăn nhó khó coi vô cùng, thản nhiên úp mặt xuống bàn ngủ tiếp.
Hắn nhìn nó. Lại ngẩn ngơ một lúc. Hắn đang tức mà chính hắn cũng
chẳng hiểu hắn tức vì điều gì. Chỉ cần thấy nó đi với người con trai
khác là máu nóng của hắn cứ dồn hết cả lên. Cái con người này lúc nào
cũng làm hắn khó chịu. Có khi nào…
Cái ý nghĩ mới nhen nhóm còn chưa kịp bùng đã bị hắn cho gáo nước tắt ngúm. Lắc đầu xua đi ý nghĩ vớ vẩn, hắn tiếp tục cắm mặt vào chơi game
tiếp.
Một ngày học trôi qua nhanh chóng, nó vì được nạp đủ năng lượng nên
trưa cũng không thèm dậy ăn nữa. Cả lớp đã về hết, chỉ còn lại nó với
hắn trong lớp. Ánh nắng vàng yếu ớt rọi lên người nó khiến người nó như
sáng bừng lên, long lanh đến lóa mắt.
– Đi về thôi con lợn._hắn ghé sát tai nó mà gọi.
– Lợn quay đâu cơ?_nó hỏi lơ mơ, chép chép miệng.
– Lợn quay cái đầu cô ý._hắn bực mình đứng dậy vò đầu bứt tai, không biết phải làm gì với kẻ trước mặt.
Quân bước vào lớp, cười với hắn một cái xã giao rồi lại gọi nó.
– Thy! Dậy đi nào.
Nó vừa nghe thấy thế vùng ngay dậy. Do đứng lên quá nhanh mà đầu nó
đụng vào cằm hắn đánh cốp một cái. Hắn bị đau ôm cằm, nó ngồi phịch
xuống ôm đầu xuýt xoa.
– Cô bị điên à? Đau chết tôi rồi.
– Hic. Lần sau tránh xa tôi ra. Đau chết được.
Quân vội vàng đưa tay xoa đầu cho nó, vừa xoa vừa ân cần hỏi:
– Cậu đau lắm không?
– Hơi hơi thôi. Không sao rồi.
– Mình đi nhé.
– Ừm. Đi nhanh lên. Hồi hộp quá.
– Hai người đi đâu?_hắn bị bơ đẹp nãy giờ bây giờ mới lên tiếng.
– Đi chơi. Anh về trước đi.
Nó đáp gọn lỏn rồi vơ cặp kéo Quân đi mất.
Hắn đứng im nhìn theo bóng dáng nó khuất dần, trong lòng bỗng thấy mất mát. Mãi lâu sau mới rời đi.
Trong khi đó nó đang thong dong trên chiếc xe mini màu bạc của Quân
theo hướng ngoại thành mà đi. Nó ngồi sau xe, mái tóc màu hạt dẻ bay bay trong cái nắng nhạt. Mới đầu nó còn thích thú chỉ trỏ, lúc sau bắt đầu
chán dần, chốc chốc lại hỏi:
– Đến chưa Quân?
– Sắp đến rồi.
Một lúc nữa:
– Đến chưa Quân?
– Chút nữa thôi.
– Lâu quá vậy?
– Tớ hát cho nghe khỏi chán nhé.
– Ừm. Hát đi.
– ” Có chút bối rối, chạm tay anh rồi
Vì anh đang mơ giấc dịu dàng
Có chút thương nhớ, chạm môi anh rồi
Vì em yêu chỉ yêu mùa ghé thôi
Có chút thương nhớ, làn môi nhẹ nhàng
Khi em, yên say trong giấc
Có chút thương nhớ chỉ là mơ mộng thôi
Vì anh…Luôn mong được có em
Người nói yêu anh đi, người nói thương anh đi
Để cho tim này đừng ngóng trông hao gầy
Hãy đến bên anh đi
Để mai trọn vẹn chúng ta
Vì nơi tim này luôn có
Tình yêu giấu kín cùng thương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




