|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cười nham nhở.
– Con bé này._Thiên nhoài người ra cốc lên trán nó một cái.
– A ui! Đau quá! Quân ơi! Anh Thiên bắt nạt tớ kìa._Nó giả vờ ôm trán, quay sang dùng ánh mắt long lanh nhìn Quân.
Quân chẳng nói chẳng rằng, nhoài người cốc cho nó thêm cái nữa.
– Anh Thiên đánh đúng lắm. Ai bảo Thy không nghe lời anh ấy.
Mắt nó bắt đầu ngấn nước, nó úp mặt xuống bàn thút thít:
– Oa! Hai người ỷ đông hiếp yếu, cùng nhau bắt nạt tôi. Oa oa!
Anh nó và Quân cuống quít hết lên. Không lẽ lực ra tay mạnh quá làm nó đau sao? Thiên vội lay người nó:
– Anh xin lỗi cưng. Anh không cố ý mà!
– Oa oa!
– Thy nín đi! Quân với thầy Thiên biết lỗi rồi mà.
– Oa oa!_nó không nể mặt vẫn gào ầm lên.
– Nín đi. Tan học anh chở cưng đi mua sắm. Thích gì cứ mua, anh quẹt thẻ._Thiên vô cùng hào phóng vỗ ngực.
– Thy nín đi rồi Quân đãi Thy một chầu kem.
– Hai người nói rồi đấy nha. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy._nó tỉnh bơ, thậm chí mắt còn ráo hoảnh.
– Hóa ra cưng/cậu giả vờ à?_hai người vừa ăn quả lừa to đùng, không hẹn mà cùng lên tiếng.
– Ai nha! Không trách em được. Có trách thì nên trách hai người quá
ngốc. Ha ha._nó ôm bụng cười vui vẻ.- Ăn mau đi kẻo nguội mất ngon.
Nó nói rồi bắt đầu ăn. Anh nó và Quân cũng ngay lập tức nhập cuộc để giải quyết đống đồ ăn la liệt trên bàn.
“Reee….eeee…engggg”
Lúc nó vừa buông đũa cũng là lúc tiếng chuông hết giờ vang lên, nó quay sang anh nó và Quân:
– Hai người ăn xong chưa?
– Tớ xong rồi.
– Hai đứa về lớp đi. Anh bây giờ có tiết ở khối 12.
– Vâng. Tan học bọn em chờ anh.
– Bọn em đi nha thầy._Quân lễ phép chào.
Nó vui vẻ khoác tay Quân ôm cái bụng tròn căng về lớp, vừa đi vừa nói chuyện cực kì vui vẻ. Hắn cả giờ ra chơi bị Mĩ Kim bám riết, không làm
thế nào thoát được ra để đi tìm nó. Lúc này thấy nó trở về người vôdn
khó chịu lại càng phát hỏa lên. Nhìn xem, có đứa con gái nào lại cứ ôm
tay một thằng con trai đi khắp trường như thế kia không? Thực là quá
quắt. Hắn cố nuốt cục tức to đùng ngồi xuống ghế, không đếm xỉa tới con
đỉa đói vẫn đang bám chặt không buông. Mãi cho tới khi cô giáo bộ môn
vào thì con đỉa mới chịu hậm hực về chỗ.
Hai tiết học cuối và buổi học chiều trôi qua trong im lặng, chẳng ai
nói với ai câu nào. Căn bản là hắn muốn hỏi nó xem nó đi đâu, làm gì với hai người kia nhưng nếu hỏi biết đâu nó hiểu sai ý hắn lại làm mối quan hệ chưa được tốt này của hai người càng trở nên thê thảm nên đành lựa
chọn im lặng.
“Reee….eeengggg”
Tiếng chuông hết giờ vang lên, chưa bao giờ nó chờ mong tiếng chuông
này như hôm nay. Mau chóng thu dọn sách vở vào cặp, nó bay ngay sang B2
chờ Quân. Tội nghiệp cậu bạn, mới ra tới cửa đã bị nó khoác tay kéo đi.
Hắn thấy tim mình hung hăng nhói một cái. Cũng đúng thôi, thấy người
mình thích đi cùng người khác có ai mà không đau lòng. Hắn thực sự rất
rất muốn mang nó về nhà khóa cửa lại giam nó bên hắn luôn.
Đang lúc hắn chuẩn bị đuổi theo nó thì điện thoại trong túi quần rung lên. Hắn rút điện thoại ra, màn hình hiển thị “Bố”. Hắn gạt nghe:
– Con đây!
– Ừ. Mọi việc ổn cả chứ?
– Vâng! Vẫn ổn ạ! Bố gọi con có chuyện gì không?
– Ừ, cũng có. Hôm nay con đi đón con bé Mĩ Kim về nhà ở nhé. Ta với
gia đình bên đó muốn cho hai con sống thử rồi vun đắp tình cảm.
– Nhưng con không có tí cảm xúc nào với cô ta. Con ghét cô ta. Con
không muốn sống cùng cô ta, càng không muốn cưới người như cô ta.
– Nhưng các con đã có hôn ước.
– Dẹp luôn mấy thứ vớ vẩn ấy đi. Bây giờ là thế kỉ XXI rồi bố ạ.
– Bố không cần biết. Con mau chóng đón con bé về nhà ngay hôm nay.
– Nếu không?
– Nếu không thì ta ngay lập tức điều tới 30 vệ sĩ không cho con ra
khỏi nhà, tất cả thẻ tín dụng của con đều sẽ bị khóa, không internet,
không điện thoại. Ta cho con 5s suy nghĩ.
– 1.
– 2.
Tiếng bố hắn dứt khoát chặt phăng mọi suy nghĩ trong đầu hắn. Đúng là “Gừng càng già càng cay”, bố hắn luôn biết cách khiến hắn phải nghe lời mà.
– 3.
– 4.
Bố hắn vẫn đang đếm. Hắn chợt nhớ ra ngày mai hắn với nó đi rồi, không lo con nhỏ nữa nên ngay lập tức gật đầu.
– Được rồi. Con đi đón cô ta về nhà.
– Biết điều ngay từ đầu có phải tốt hơn không. Đỡ mất công ta uy hiếp.
– Vâng. Con biết bố cao tay rồi.
– Dĩ nhiên. Thôi, ta làm việc tiếp đây. Bye con. Chúc hai đứa vui vẻ nha.
– Vâng. Con chào bố.
Hắn cúp máy trong tâm trạng bực bội. Nó thì không thấy đâu,con nhỏ
khó ưa thì cứ bám riết lấy. Đứng thì có tới nách người ta mà bám gì bám
riết vậy. Qua một lớp áo khoác với một lớp áo len mà hắn vẫn thấy rùng
mình.
– Đi mau lên. Tôi không có nhiều kiên nhẫn.
– Vâng.
Con nhỏ rảo bước nhanh hơn để đi theo hắn nhưng khổ nỗi 2 bước của
nhỏ mới bằng một bước của hắn. Hắn bị nhỏ kéo lại phát bực, quát lên:
– Cô thôi được rồi đấy. Vướng víu quá!
– Không.
– Buông tay tôi ra.
– Không.
Hắn đã hết cách với con đỉa này rồ. May mà chỉ phải chịu đựng cô ta
trong một ngày thôi đấy. Nhưng hắn tin một ngày này chắc chắn là một
ngày sống trong địa ngục. A men! Chúa cứu vớt linh hồn chúng con.
Nó bây giờ đang được vi vu khắp nơi, hôm nay thề là anh nó sẽ vô cùng đau xót vì đã lỡ hứa đi quẹt thẻ cho nó. Hôm nay hắn bị con nhỏ kia bám lấy nên chẳng sai vặt được nó như mọi khi. Nhưng cứ hễ thấy nhỏ kia
khoác tay hắn trong lòng nó lại thấy chua chua, nghèn nghẹn. Trong tiểu
thuyết, cảm giác như thế này được gọi là GHEN. Nhưng mà ghen ư? Có phải
quá vô lí rồi không? Nó với hắn vốn chỉ là bạn học, rồi bây giờ chỉ là
hai kẻ sống chung nhà trong thời gian ngắn ngủi. Yêu hắn?Chắc nó không
đủ tư cách…
Hắn bây giờ đang phải ở nhà chịu đựng cực hình. Tưởng về đến nhà nhỏ
sẽ dễ chịu hơn ai dè càng lúc càng khó ưa. Ăn món này thì chê, món kia
cũng không vừa ý, õng à õng ẹo đến phát điên. Lòng dạ thì như lửa đốt,
6h30 rồi đấy, tan học được 2h rồi sao nó vẫn chưa về? Lại đi với ông
thầy Thiên địa gì gì đó hay là tên Quân lớp bên rồi. Càng nghĩ càng ức
chế, càng nghĩ càng khó chịu.
– Chồng ơi!!! Chồng à!!!
Hắn đến phát tởm cái giọng này rồi. Cô ta không thể được như nó à.
Ài, lại là nó. Hắn điên rồi. Con giun xéo lắm cũng quằn, hắn như núi lửa phun trào, quát ầm lên:
– Co lùi xa tôi ra. Tốt nhất nên biết điều cút lên phòng rồi ở yên đấy cho tôi. Đừng để tôi giết cô.
Hắn nói xong bỏ lên phòng khóa cửa ngồi ôm laptop, không buồn nhìn tới khuôn mặt sợ hãi của “vị hôn thê”.
Nó lang thang khắp nơi, ăn đủ thứ đặc sản vỉa hè. Tất cả đều hoàn mĩ
nếu mọi người không xì xào bàn tán về bộ đồng phục trên người nó. Học
sinh của SKY là không được ăn quán vỉa hè à? Luật ở đâu qui định thế?
Sau khi ăn xong sữa chua mít, nó bắt anh nó cùng Quân đưa đi uống trà
sữa. Lúc đi qua một shop bán đồ nam, nó nhìn thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




