|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nó.
Những tiếp tít tít đều đều vang lên. Có vẻ cô ấy đã không sao nhưng dù
gì cẩn thận vẫn hơn. Bây giờ vấn đề cô gái này cần chỉ là thời gian để
có thể tỉnh lại mà thôi.
Những ngày tiếp theo vì vẫn đang trong thời gian nghỉ phép nên
Chanyeol luôn túc trực bên giường bệnh của cô gái kia. Anh không hiểu cô ấy có gì khiến anh có thể kiên trì như vậy. Anh không biết và cũng
không muốn biết.
Đã là đêm thứ ba kẻ từ khi nó được đưa ra khỏi phòng cấp cứu nhưng nó vẫn còn hôn mê. Liệu có khi nào cô gái này bị quá nặng, khó tỉnh lại
được không? Chanyeol vẫn nhìn chằm chằm màn hình, người đã mệt mỏi ra
rời. Rồi anh ngủ quên lúc nào không hay…
Chương 25: Mất Trí Nhớ
Sáng hôm sau….
Mi mắt nó rung rung, khẽ cựa người. Toàn thân nó hoàn toàn đau nhức.
Mi mắt nặng trịch thậm chí còn không muốn nâng lên nhưng có một sức mạnh vô hình nào đó khiến nó mở mắt. Mọi thứ mờ nhạt một màu trắng xóa lóa
mắt. Chớp đôi mắt rồi mở ra, lần này nó đã có thể nhìn rõ hơn được mọi
vật. Trước mắt là trần nhà màu trắng, trên cây cột bằng ngón chân cái
làm bằng inox là một bình nước đang nhỏ giọt. Đầu óc nó trống rỗng không thể nhớ ra được điều gì. Nó là ai? Nó đang ở đâu? Nó tại sao lại ở đây? Tại sao người nó đau như vậy? Trước kia nó ra sao? Hàng đống câu hỏi
được đặt ra làm đầu óc nó quay mòng mòng nhưng hoàn toàn bất lực, không
thể nghĩ được bất kì điều gì cả. Thả lỏng cánh tay đã tê rần. Nó chạm
phải thứ gì đó. Mở thật to mắt quay đầu sang bên cạnh. Một người lạ mặt
đang nằm gục cạnh giường của nó nhắm nghiền mắt. Anh ta là ai? Tại sao
anh ta lại nằm đây chứ? Có khi nào anh ta là người nhà của nó không?
Chanyeol bị đụng vào tay thì liền tỉnh dậy. Cô gái đó đã tỉnh, mở to
đôi mắt mà nhìn anh một cách hiếu kì. Anh mỉm cười thò tay lấy chiếc đèn pin chuyên dụng ra kiểm tra cho nó. Nó đã ổn. Thật may mắn!
Nó mấp máy môi muốn nói điều gì đó nhưng không được, chiếc mặt nạ
dưỡng khí hoàn toàn chặn lại lời của nó. Như hiểu được nó muốn gì,
Chanyeol cất giọng:
– Cô đã tốt hơn rất nhiều. Đợi cô khỏe thêm chút nữa tôi sẽ để cô thở tự nhiên.
Nó chán nản cụp mắt xuống, nó hiểu lời anh ta nói. Tại sao nó lại bị
thương nặng đến mức phải thở ôxi như vậy. Hành động của người này có lẽ
là bác sĩ, vậy người thân của nó đâu? Tại sao không có một ai tới chăm
nom nó? Lại là câu hỏi đau đầu. Nó mệt mỏi tiếp tục thiếp đi.
Chanyeol thấy nó ngủ rồi thì đi sắp phòng cho nó có thể chuyển qua.
Có lẽ cô gái kia chưa thể tỉnh lại ngay được nên anh sẽ về nhà thay đồ
rồi vào lại cũng được. Nghĩ là làm, Chanyeol cầm áo khoác lên rồi hướng
về phía nhà để xe bệnh viện mà đi tới.
Nó tỉnh dậy thấy mình đã được chuyển đến một phòng khác, mặt nạ dưỡng
khí cũng đã được tháo ra. Nó nhìn xung quanh một lượt rồi dừng lại ở
cái đồng hồ đơn giản treo phía đối diện. Đồng hồ đã chỉ đến 11h, đến bây giờ nó mới cảm thấy bụng đang sôi ọc ạch rất khó chịu. Nó đói. Nhưng
nếu muốn ăn thì nó phải có tiền, và tiền thì không thể từ trên trời rơi
xuống. Nó mải nghĩ mà không thấy Chanyeol đã đi vào từ lúc nào. Anh đặt
cặp lồng cháo lên tủ đầu giường rồi mới lên tiếng hỏi nó:
– Cô tỉnh rồi sao? Có đói không? Ăn chút cháo nhé?_giọng nói trầm trầm vang lên không hợp với khuôn mặt trẻ măng kia.
Nó khẽ gật đầu. Chanyeol mỉm cười rồi múc cháo ra bát cho nó. Chỉ đơn giản là cháo trắng có một chút thịt bằm nhưng thật thơm, lại còn rất
nóng hổi, khói trắng vấn vít từ bát cháo bay lên tỏa ra mùi thơm khắp
căn phòng. Anh để bát cháo trên nóc tủ, xoay người giúp nó ngồi dậy, còn cẩn thận kê thêm cái gối trắng mềm sau lưng nó. Xong xuôi, Chanyeol mới bưng bát cháo ngồi xuống cạnh giường để đút cho nó. Múc một thìa cháo
vừa phải, anh đưa lên miệng thổi cho nguội bớt rồi mới đút cho nó. Nó
ngoan ngoãn há miệng ngồi ăn. Rồi như chợt nhớ ra điều gì nó mới cất
tiếng hỏi:
– Anh là ai? Tại sao lại giúp tôi?
– Tôi là Park Chanyeol, bác sĩ của bệnh viện này. Mấy hôm trước tôi
cùng bạn đi nghỉ mát gặp được cô đang hôn mê nằm bên bờ biển nên đưa cô
về đây. Cô không nhớ gì hết sao?_Chanyeol vẫn đút cháo cho nó thật cẩn
thận rồi trả lời.
Nó đau khổ lắc đầu:
– Tôi thực sự không nhớ gì hết. Tôi là ai? Tôi ở đâu? Tôi bao nhiêu
tuổi? Gia đình tôi, người thân tôi như thế này tôi đều không nhớ. Chỉ
cần tôi nghĩ thì đầu sẽ rất đau. Tôi…
– Không sao đâu. Có lẽ là cô tạm thời mất trí nhớ thôi. Lát nữa tôi đưa cô đi kiểm tra.
– Nhưng…
– Cô ăn mau đi không nguội.
Chanyeol lại ngồi tỉ mẩn đút từng thìa cho cô gái, thỉnh thoảng còn
dùng khăn giấy lau đi chútcháo dính trên khóe miệng. Ăn xong, để nó
nghỉ ngơi một lát anh mới dẫn nó qua phòng chụp điện đồ não. Sau khi làm cả đống xét nghiệm với chụp chiếu nó lại cùng Chanyeol ra ngoài ngồi
đợi kết quả.
Phải đến 1h đồng hồ sau, một bác sĩ tầm 30 tuổi mới mở cửa gọi:
– Đã có kết quả rồi đây.
Nó nóng lòng đứng dậy muốn đi vào nghe kết quả thì bị Chanyeol chặn lại, anh ấn nó ngồi trở lại ghế:
– Cô ngồi đây, để tôi vào. Tôi là bác sĩ, tôi sẽ nghe rồi sẽ cùng tìm cách giúp cô. Được không?_anh nở một nụ cười.
Nó im lặng, khẽ gật đầu một cái.
– Vậy được. Tôi vào trong. Cô ở ngoài này chờ tôi.
Nói rồi anh xoay người bước vào trong, Minseob thấy cậu ta vào ngồi ở ghế trước mặt mình rồi mới lên tiếng:
– Chanyeol, trước hết em cho anh biết cô gái kia là ai?
– Em chỉ là thấy cô ấy bị thương nằm trên bờ biển nên đem về đây cứu giúp thôi.
– Ừ. Em nhìn xem._Minseob đưa cho Chanyeol một tấm phim chụp não.
– Em thấy chỗ này không? Ở đó có một cục máu bị tụ chèn ép dây thần
kinh nên tạm thời cô ấy chưa thể nhớ ra được._vừa nói Minseob vừa chỉ
vào tấm phim.
– Vậy bao lâu cô ấy mới có thể nhớ ra?
– Cái này anh không chắc lắm. Có thể một hai ngày, một hai tuần, một hai năm, hoặc cũng có thể là không bao giờ.
– Tại sao?
– Cái này tùy thuộc vào mỗi người thôi. Thế em định xử lí sao với cô ấy?
– Em cũng chưa nghĩ đến. Đến đâu thì đến vậy.
“Cốc…cốc…cốc…”
Tiếng gõ cửa vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người. Chanyeol đứng dậy, cười với Minseob rồi nói:
– Em đi trước đây. Cảm ơn anh nhé.
– Ừm. Mà em nên cẩn thận với cô gái kia. Xuất thân của cô ta có lẽ không tốt đâu.
– Vâng. Em biết rồi.
Chanyeol xoay người ra khỏi phòng thì có một người nữa đang vào, anh
cũng không để tâm, đi nhanh ra ngoài. Nó đang hồi hộp chờ bên ngoài thấy Chanyeol ra liền chạy tới túm lấy tay áo anh:
– Bác sĩ nói sao? Bao giờ tôi có thể nhớ lại?
– Cô không sao đâu. Chỉ một thời gian ngắn nữa là cô có thể nhớ lại ngay thôi. Đừng quá lo lắng.
Nó ỉu xìu như quả bóng bị xì hơi, chán nản
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




