watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4273 Lượt

ko??”
“biết, nhưng sao ạ??”
“em ko thấy mọi người ko ai về mà em lại về được hả???”
là sao?
thì chị Lý làm ca tối, chị Trinh vẫn hay chờ bạn trai đón,
anh Liêm anh Thành thì cũng ra trễ vì làm nhiệm vụ lau sàn,
ngày nào tôi cũng về sớm nhất mà?
chưa kịp mở miệng thắc mắc thì vị quản lý nhà hàng bước vào,
mọi người lục đục đi theo…
tới cái phòng hôm trước tôi thấy Quân với ông quản lý..
ah phòng họp.
vậy là có họp thiệt. *__*
……………..
“nhà hàng Montana ở Lê Thánh Tôn có món Couple cream rice rất đặc sắc
chỉ phục vụ tối thứ 5 . nên tối nay cần sang đó tìm hiểu thử món ấy để
cạnh tranh…”
ông quản lý nhà hàng đứng nói đĩnh đạc
bên dưới mấy người xì xào, nhóm bếp chúng tôi và 1 nhóm khác nữa,
chắc thuộc ca tối..
“vậy cũng như những lần trước tôi sang đó ăn thử chứ gì?”
giọng Quân cứng cỏi hỏi rành mạch và chúng tôi lắng nghe chăm chú,
ông quản lý gật đầu và nói thêm.
“nhưng vì món Couple nên anh cần đi cùng 1 nữ nhân viên thì tốt!”
bên dưới nhao nhao.
“được, Trinh đi với tôi.”
sư huynh nói như ra lệnh, cứ y là anh ta quyết định vậy là xong. nhưng chị Trinh rụt rè lên tiếng..
“bếp trưởng, em…ko đi đâu… bạn trai em …ghen lắm..”
“vớ vẩn, tôi có làm gì cô đâu mà ghen!”
“thôi cho em xin ạ.    
Chương 16
mặt Quân sư huynh quê độ lên, thế là quay sang chị Lý,
chị liền xua tay..
“trời, tôi với cậu đi thì là chị em chứ tình nhân cái gì.”
hahaha.
tội nghiệp chưa, ko ai thèm đi với anh, hehhe
“vậy cô bé này đi!”
ông quản lý chỉ ngay vào mặt tôi,
sư huynh ngó tôi đầy đề phòng, lăm le dò xét,
tôi á??
“được ạ!! ^_^”
và thế là cả bếp vỗ tay ầm ầm. T___T
tôi giống vị cứu tinh của họ hay sao áh..
“này!”
cái kiểu gọi ấy thì chỉ có sư huynh khó tính thôi,
tôi mệt mỏi quay lại..
“em định ăn mặc như thế mà đi hả?”
“sao cơ?”
tôi nhìn xuống bộ áo quần của mình, trông cũng ko tệ, quần kaki xám với áo hồng… đẹp mà!
“tôi chở em về thay đồ!”
“về?? ở nhà cũng có đồ nào đẹp hơn bộ này đâu??”
“gì hả? con gái mà ko có áo đầm??”
ko phải ko có nhưng tạm thời là.. ở nhà trọ ko có.. tôi nhớ tới cái đầm xanh lá mạ hai dây của mình, chắc Út nó bận cũng vừa.. sư huynh nhìn tôi 1 hồi rồi kéo tôi đi ra xe, chở tôi tới 1 shop thời trang sang trọng.
wow..sư huynh mua đồ cho tôi!!!!!!!!!!!!!! thật là………… ngọt ngào…………………………………..
tôi bắt đầu mơ giấc mơ thiên đường về 1 chàng trai lịch lãm, đưa mình đi mua sắm đồ đẹp để mặc đi ăn tối nhà hàng, ko khác gì trên phim ^_^
nhưng giấc mơ của tôi tan ngay khi thấy sư huynh tỏ vẻ quen biết với cô chủ tiệm, và câu nói của anh ta làm tôi rơi bịch xuống từ thiên đường.
“em có bộ áo nào cho anh mượn 1 lát”
ack ack ack. lẽ ra tôi ko nên mơ tưởng quá xa xôi với anh chàng PHÁT XÍT này. mượn! có cần vậy ko?? tôi cảm thấy mất mặt quá…
“ai vậy? bạn gái anh hả? sao ko mua cho chị 1 bộ hẳn đi??”
yeah…đó là ý kiến hay mà..sư huynh? mặc cho vẻ mặt nửa bất mãn nửa hi vọng của tôi, lão sư huynh khó tính thản nhiên khoác tay.
“bạn gái gì. cô ta là nhân viên của anh, có chút việc cần nên mượn em 1 tối là xong.”
nhân viên của anh… tự nhiên tôi có cảm giác mình thấp hèn tệ hại. tôi bắt đầu hối hận về việc đã nhận đi chuyến này, thực ra tôi muốn thử cái món cream rice couple gì đó..
tôi bỏ đi. hình như anh ta đuổi theo phía sau và gọi tên tôi. tôi ko muốn làm việc này nữa.
Quân bắt kịp tôi chỉ sau vài bước.
“em sao thế hả??”
“em ko đi nữa.”
“cái gì?”
“em ko cần mượn đồ người kháC!! anh ko biết con gái ghét nhất là chuyện đó sao???”
“tôi…………tôi..”
“lại còn…nhân-viên-của-anh! anh cứ phải nói giọng đó mới vừa lòng àh??
anh ko coi em là sư muội cũng ko sao, nhưng cần gì phải tỏ ra cái thái
độ khinh người vậy hả?
sư huynh hơi bối rối, ánh mắt ngỡ ngàng..
“tôi..ko khinh người… ko có..”
“anh kêu cô ấy đi cùng là xong. dù sao anh là bếp trưởng, hẳn anh đủ biết món ấy thế nào..”
“vậy em muốn sao đây??”
tôi ko hiểu câu hỏi đó nên hơi ấp úng. tôi muốn sao áh? anh chịu quan tâm em muốn sao à?
“hay muốn có 1 bộ của riêng mình??”
“???”
tôi vẫn ngơ ngác.cái ý nghĩ được chàng trai lịch lãm mua cho bộ quần áo đẹp đã bay biến từ nãy rồi.. Quân sư huynh kéo tôi trở lại cửa hàng.
“em cứ chọn bộ nào em thích!”
buồn cười thật. ko hiểu sao bây giờ tôi lại ghét cái vụ này… ko cảm thấy thích thú gì nữa..
“ko.”
mặt sư huynh bừng bừng lên, tôi đã quen dần với những lúc anh ta nổi cáu. sư huynh gãi mạnh đầu làm mớ tóc bồng bềnh của anh ta xùlên..
“tôi đến phát điên với em..KO MUA PHẢI KO?? KO THÌ VỀ, KO ĂN TỐI GÌ SẤT!”
về thì về. ai chịu trách nhiệm vụ này? anh. ko phải tôi. anh là bếp trưởng và quản lý sẽ mắng anh. nhiệm vụ của anh là nghiên cứu sản phẩm cạnh tranh…
tôi ko sợ. khi lão sư huynh cục tính bước ra trước với thái độ bực dọc, tôi cũng thản nhiên theo sau… nhưng cô gái ở cửa hàng níu tay tôi lại, mỉm cười thân thiện.
“chị… em nói này.. anh Hai là vậy nhưng ko có ý khinh rẻ ai cả đâu.”
“anh Hai?”
“dạ.. em là em gái ảnh.. để em chọn cho chị 1 bộ nhé.”
“em gái?ah… thôi ko cần đâu…”
tôi lắc đầu cười nhạt. cô em gái tỏ vẻ buồn nhưng tôi ko thể mua đồ ở đây.. nó quá đắt    
Chương 17
khi tôi bước ra khỏi shop thì lão Quân đã phóng xe đi từ lâu.. cuối cùng thì chẳng có bữa tiệc nào ở Montana cũng ko có món Couple rice gì nữa…
tôi đi về nhà trọ bằng xe ôm với cái bụng đói meo, 8h tối… thôi tấp đại 1 quán ăn bụi, rồi về ngủ…
tôi nhìn thấy Thắng. anh ta hình như cũng vừa mệt mỏi sau 1 ngày dài, bước chân nặng nề hơn bình thường..
trông thấy tôi, Thắng ko tỏ vẻ vui hay buồn, nét mặt trống rỗng… tôi đành gọi trước.
“ngồi chung đi, Thắng.”
anh ta làm ngơ đi qua mặt tôi.
???
okay… nếu đó là ý của anh…tuỳ thôi.
tôi rút muỗng nĩa ra và định lau sạch để chuẩn bị ăn, thì Thắng bất ngờ giật lấy..
“để tôi.”
whew.. tôi để mặc cậu ấy muốn làm gì thì làm. đầu óc vẫn lang thang chỗ shop thời trang với những bộ đầm đẹp… chàng hoàng tử lịch lãm vẫn chỉ là cổ tích… ơ hay, tôi có phải lọ lem đâu?
“sao hôm qua ko về?”

câu hỏi của Thắng khiến tôi chợt tỉnh trở về thực tại… đĩa cơm sườn nóng bốc khói ngon lành, ánh mắt Thắng có gì đó lắng đọng.
“về nhà.”
“nhà?”
”tôi có 1 gia đình…ở Sài Gòn..”
“gia đình ư? thế sao phải ở trọ?”
“đừng hỏi…”
tôi thở dài cắm muỗng múc 1 thìa cơm.. Thắng hơi tò mò nhưng rồi cũng ko hỏi thêm gì, gọi 2 ly trà đá và bắt đầu nói đều giọng..
“uh…mỗi người 1 hoàn cảnh. mỗi người 1 giấc

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT